Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 549

Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:48:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho dù thì cũng một cách sạch sẽ, đuổi một cách mập mờ là thế nào.”

 

Thẩm Hành Chu với mái tóc ướt sũng, ngửa đầu để mặc dòng nước lạnh dội xuống c-ơ th-ể, nước từ lọn tóc rơi xuống, lướt qua khuôn mặt trắng trẻo của .

 

Những giọt nước men theo sống mũi cao v.út, lướt qua làn môi mỏng.

 

Nghe thấy lời Tư Thần bên ngoài, đôi mắt đào hoa lóng lánh ánh nước thoáng hiện một tia .

 

“Thong thả nhé, tiễn...."

 

Đáp là một tiếng đóng cửa mạnh.

 

Sáng sớm hôm .

 

Sau khi ăn xong bữa sáng đơn giản, Mục Liên Thận, Phó Hiểu, cùng Ngô Thừa Phong và Lục Viên bốn khởi hành lên đường về kinh thành.

 

Đi cùng còn hai lính cảnh vệ.

 

Sáu , hai chiếc xe.

 

Trên đường , Phó Hiểu chậm rãi tựa vai Mục Liên Thận.

 

Ông nhẹ nhàng vỗ vỗ cô:

 

“Mệt ?"

 

“Ưm..."

 

Phó Hiểu cọ cọ vai ông, “Con chợp mắt một lúc."

 

Mục Liên Thận điều chỉnh tư thế , giơ tay kéo cửa sổ xe lên.

 

Bữa trưa là cá nướng bên bờ suối ngoài dã ngoại.

 

Sau khi khởi hành , họ hề dừng nghỉ cho đến khi chiều tà.

 

Mặt trời lặn về tây, màu đỏ rực rỡ của hoàng hôn lan tỏa khắp chân trời.

 

Mở cửa sổ xe , Phó Hiểu tựa cằm lên thành cửa sổ ngắm cảnh .

 

Người tài xế phía xin chỉ thị:

 

“Tư lệnh, tối nay chúng ..."

 

“Dừng ở huyện phía , tìm một nhà khách."

 

“Rõ."

 

Trước khi trời tối hẳn, chiếc xe dừng cửa nhà khách.

 

Sau khi đặt phòng xong, Mục Liên Thận Phó Hiểu chút uể oải:

 

“Về phòng nghỉ ngơi , cơm đến ba sẽ gọi con."

 

Phó Hiểu gật đầu:

 

“Vâng."

 

Bước căn phòng điều kiện khá đơn sơ, chiếc giường còn tương đối sạch sẽ, cô nhắm mắt ngủ hờ.

 

Đêm tối mịt mù, vầng trăng khuyết treo cao ngọn cây.

 

Khi lính cảnh vệ xách cơm về, Mục Liên Thận gõ cửa phòng Phó Hiểu.

 

“An An, dậy ăn chút cơm con."

 

Nhìn Phó Hiểu tinh thần rõ ràng lắm, Lục Viên mỉm :

 

“Phó Hiểu , lái xe thoải mái hơn xe nhiều, ngày mai em thử xem."

 

Phó Hiểu đang nhét một cái sủi cảo trong miệng, sang Mục Liên Thận ở bên cạnh.

 

“Đoạn đường tiếp theo sẽ xóc nảy như thế nữa."

 

Cô nuốt thức ăn trong miệng xuống, :

 

“Ngày mai cho con lái một đoạn ?"

 

Mục Liên Thận nhướn mày khẽ:

 

“Muốn lái thì lái."

 

Phó Hiểu hài lòng, tiếp tục ăn cơm của .

 

Thật sự là xe thời giảm xóc kém.

 

Ngồi ở ghế , lúc xóc nảy cứ như đang tàu lượn siêu tốc , m-ông cứ nẩy lên nẩy xuống liên tục.

 

Hơn nữa, những đoạn đường buổi chiều hầu như đều ổ gà ổ voi.

 

Sau bữa tối, Phó Hiểu về phòng nghỉ ngơi từ sớm.

 

Trong phòng của mấy đàn ông.

 

Ngô Thừa Phong dậy từ giường:

 

“Liên Thận, quên với một chuyện."

 

Trên chiếc giường khác, Mục Liên Thận đưa mắt sang:

 

“Chuyện gì?"

 

“Tên Tề Thiên Hạo liên lạc với bên bộ điều tra, đòi xử lý thằng nhóc đó."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-549.html.]

Mục Liên Thận “ừm" một tiếng:

 

“Biết ."

 

Ngô Thừa Phong treo nụ trêu chọc khóe miệng:

 

“Anh quản ?"

 

“Quản chứ," Mục Liên Thận gối hai tay đầu, khẽ nhíu mày.

 

“Cũng đúng, chúng thể nợ , nếu rõ."

 

Ngô Thừa Phong chậc lưỡi tiếp:

 

“Đợi đến kinh thành báo cáo chuyện lên , một tội thiếu trách nhiệm là tránh khỏi , để xem tên Tề Thiên Hạo còn thể hống hách thế nào nữa."

 

Họ ở phòng ba chiếc giường nhỏ, Lục Viên ở chiếc giường giữa, ánh mắt lúc sang trái, lúc sang .

 

Thấy họ nữa, lộ vẻ phân vân, mở lời:

 

“Đại ca, tiếp , cụ thể là chuyện gì ạ?"

 

Hai ngày nay luôn trông chừng Ngô Diệu Phong gãy chân, hề cùng họ điều tra , cho nên họ chuyện Tề Thiên Hạo vẫn còn mờ mịt lắm.

 

“Trẻ con quản nhiều chuyện thế gì, ngủ ," Ngô Thừa Phong thiếu kiên nhẫn dời tầm mắt .

 

Tiếng thở nhẹ.

 

Đêm thật tĩnh lặng.

 

Ngày thứ hai, Phó Hiểu khôi phục tinh thần, như nguyện vị trí lái xe.

 

Mục Liên Thận ghế phụ trách chỉ đường cho cô.

 

Lái hai tiếng thì thấy đến đoạn đường núi.

 

Dừng xe đổi sang cảnh vệ kỹ thuật lái hơn.

 

Lúc trời về trưa, ánh nắng chan hòa tỏa xuống.

 

Qua cửa sổ xe chiếu lên khuôn mặt Phó Hiểu.

 

Khi mặt trời càng lúc càng lên cao, xe ngoại ô kinh thành.

 

Sau khi vẫy tay chào tạm biệt Ngô Thừa Phong, xe chạy về hướng đại viện.

 

Một lát , xe dừng cổng đại viện.

 

Phó Hiểu xuống xe nhảy nhót vài cái:

 

“Cuối cùng cũng tới nơi !"

 

Mục Liên Thận mỉm :

 

“Về nhà kịp lúc ăn trưa đấy."

 

Hai xuyên qua đại viện, bước tới cửa nhà.

 

“Ba, thấy cảnh vệ ạ?"

 

Mục Liên Thận đẩy cửa :

 

“Ông nội con thích chiếm dụng quá nhiều tài nguyên quốc gia, cảnh vệ chắc đều cho rút về hết ."

 

“Ồ," Phó Hiểu bước cửa nhà, hét lớn:

 

“Ông nội ơi!"

 

“Ơi....

 

Đến đây đến đây!"

 

Nghe thấy tiếng gọi, Mục lão gia t.ử mặt đầy rạng rỡ từ trong phòng bước , bước qua cả Mục Liên Thận để tới mặt Phó Hiểu:

 

“Ôi trời ơi bé cưng của ông, cháu xem cháu g-ầy bao nhiêu ..."

 

“Chỉ còn da bọc xương thôi," Ông xót xa đến mức khóe mắt đỏ hoe, nắm lấy tay cô bắt đầu mắng Mục Liên Thận, “Thằng cha mày đúng là chẳng tích sự gì, cả một đứa trẻ lớn nhường mà cũng chăm sóc, xem lúc từ kinh thành mặt nó tròn trịa thế nào..."

 

Khóe miệng Mục Liên Thận khẽ giật, cũng để tâm đến việc ông giận cá c.h.é.m thớt, thẳng trong phòng.

 

Phó Hiểu bất lực:

 

“Ông nội, cháu g-ầy mà."

 

Nói xong cô liền nựng nựng mặt ông:

 

“Ông xem, mặt cháu vẫn còn thịt ."

 

Không cứ nọng cằm mới gọi là tròn.

 

Mục lão gia t.ử rõ ràng hài lòng, kéo cô trong, hét vọng bếp:

 

“Lão Lưu ơi, nấu mì thì cho thêm hai bát, cho bé cưng nhà thêm hai quả trứng chần đấy!"

 

Chú Lưu thò đầu từ phòng bếp, :

 

“Biết ."

 

Phó Hiểu mỉm chào:

 

“Chú Lưu ạ."

 

“Ơi, Phó Hiểu , nghỉ ngơi , chú Lưu nấu mì trứng cho cháu ăn."

 

 

Loading...