Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 540

Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:33:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dần cũng quen thôi," Phó Hiểu sấp gối, hỏi:

 

“Chị Nam, chị xem em ở quân khu luyện tập thêm mấy ngày, liệu thể phơi đen một chút ?"

 

“Em bệnh ," Vu Nam bực :

 

“Trắng trẻo xinh thế , cứ phơi thành than đen mới chịu?"

 

“Hơn nữa, với thủ của em, còn cần thiết luyện tập nữa ?"

 

Vu Nam đổ thêm ít nước thu-ốc bắt đầu giúp cô bôi ở bắp chân, ngẩng mắt tò mò hỏi:

 

mà, thủ của em rốt cuộc là luyện thế nào ?"

 

tùy ý khoa chân múa tay vài cái:

 

“Chỉ vài chiêu thôi, chiêu thức thể mượt mà như ?

 

Chẳng chút khựng nào nhỉ?"

 

“Hơn nữa, em thể tung nhiều chiêu như trong thời gian ngắn thế chứ..."

 

Vu Nam khá kinh ngạc cô một cái, :

 

“Thật sự dám tưởng tượng, vóc dáng nhỏ nhắn của em thể thực hiện những chiêu thức tính tấn công cao như ."

 

Phó Hiểu mỉm :

 

“Chắc là em thiên phú chăng."

 

“Chậc, năng lực như em thì chắc chắn là thiên phú dị bẩm ."

 

Sau khi bôi thu-ốc xong, Vu Nam :

 

“Em mau khỏe , đến lúc đó chỉ bảo chỉ bảo chị với, chị tiến bộ mới ."

 

“Được ạ."

 

Thu-ốc bôi là do tự Phó Hiểu , thấm nhanh, đợi thêm một lát, cô mặc quần áo của , tiện thể lấy cho Vu Nam một bộ quần áo cotton thoải mái:

 

“Chị Nam, chị quân phục ạ."

 

“Được, quần áo em để , chị giặt cho."

 

“Cảm ơn chị Nam."

 

Phó Hiểu cũng khách sáo với cô , một bộ váy thoải mái đem quần áo của hai cùng ngâm chậu gỗ bên ngoài.

 

Lục Viên ở trong sân thấy cô, mỉm vẫy vẫy tay:

 

“Lại đây, uống chút ."

 

“Anh tìm thấy trong phòng Mục thúc đấy."

 

ngửi gì, :

 

“Để cha em thì xong đời , đây là ngon em gửi cho ông , bình thường ông còn chẳng nỡ uống ."

 

Dáng vẻ Lục Viên bưng chén tùy ý:

 

“Không , cùng lắm là lôi luyện tập thôi."

 

Ngô Diệu Phong bên cạnh uống cạn một ly như uống nước:

 

“Anh đừng nữa, chẳng trách là Mục thúc giấu , uống xong thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên."

 

“Anh thì cái con khỉ gì."

 

“Viên Viên nhỏ, năng thô lỗ thế, ở đây còn con gái đấy, cũng chú ý chút ," Ngô Diệu Phong chê bai liếc một cái.

 

Lục Viên đặt chén xuống, vỗ mạnh một cái cái chân thương của :

 

“Còn gọi bậy nữa là g-iết đấy."

 

“Mẹ kiếp, đau, họ gì thế hả."

 

Phó Hiểu mỉm , đến phòng của Phó Hoành, Phó Hoành đang dọn dẹp giường chiếu, :

 

“Anh hai, Tiểu Dư ạ?"

 

“Cùng thằng nhóc họ Thẩm ở sân ."

 

Anh đầu cô, quan tâm hỏi:

 

“Vết thương nặng ?"

 

“Còn chẳng nhiều bằng vết thương lúc luyện tập ở quê ."

 

Lúc mới chuẩn nhập ngũ, ông nội Phó tăng cường luyện tập cho , mỗi ngày đều đầy vết thương.

 

Phó Hoành cũng nhớ chuyện lúc đó, :

 

“Vậy thì còn đỡ."

 

quanh bốn phía một lượt, giường trải xong, cái sập nhỏ bên cạnh cũng đặt một cái gối, cô chỉ cái tủ ở góc tường :

 

“Anh hai, bên trong quần áo của Tiểu Dư, chắc đều mặc đấy."

 

“Anh ."

 

Anh tiến lên đẩy cô ngoài:

 

“Đi, ngoài hóng mát một lát."

 

Hai bước khỏi phòng, một luồng gió thổi qua, Phó Hoành cảm thán:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-540.html.]

“Sao thấy tối nay hình như sắp mưa nhỉ."

 

Phó Hiểu đến nhà chính bật đèn lên, trong sân ánh sáng.

 

Phó Dư và Thẩm Hành Chu từ sân tới.

 

Phó Dư :

 

“Hiểu Hiểu, hoa mà sống hết ..."

 

“Vâng, em tưới ít nước mà."

 

Anh giơ tay trời:

 

“Tối nay hoặc ngày mai lẽ sẽ một trận mưa, hạt giống hoa ?"

 

Mắt Phó Hiểu sáng lên:

 

“Có ạ, để em lấy."

 

phòng, lấy một túi hạt giống hoa đủ màu, đến sân .

 

Thẩm Hành Chu đưa tay :

 

“Đưa cho ."

 

Phó Hiểu đưa cho , chỉ con đường lát đ-á ở sân :

 

“Cứ rắc ở hai bên ạ."

 

Hai bên đường đều là hoa đủ màu, chắc chắn sẽ .

 

“Ừm, yên tâm ."

 

ở cửa sân , với Phó Dư:

 

“Sau ở đây em trồng hai cây hoa quế, mùa thu đến sẽ thơm nức cả sân."

 

Phó Dư :

 

“Cây hoa quế khó tìm lắm."

 

“Vâng, nhưng kiểu gì cũng tìm thôi ạ."

 

Thấy Thẩm Hành Chu xoay tới, Phó Hiểu mỉm :

 

“Cảm ơn nhé."

 

“Không cần cảm ơn."

 

Đêm tối trầm uất, mây đen dày đặc thấy trăng .

 

Dưới màn đêm, đôi lông mày thanh tú của đàn ông vương một lớp cô độc.

 

Đối mặt với , tuy ánh mắt cô còn thờ ơ nhưng luôn khách sáo.

 

So với em nhà họ Phó, một sự xa cách rõ rệt.

 

Không nghĩ đến điều gì, khóe miệng hiện lên một nụ khổ.

 

Dưới gốc cây ở sân , uống hết một ấm , Lục Viên đỡ Ngô Diệu Phong dậy:

 

“Muộn quá , về phòng ngủ thôi."

 

Anh Phó Hiểu bên cạnh:

 

“Hiểu Hiểu, cần đợi , mấy ông lớn mà uống r-ượu thì chắc chắn sẽ về sớm ."

 

em đừng lo cho Mục thúc, ông dù lúc nào uống r-ượu cũng đều chừng mực, say ."

 

Phó Hiểu gật đầu:

 

“Em ạ."

 

Mọi trong sân đều về phòng , cô rót đầy nước nóng phích nước, đặt trong phòng Mục Liên Thận.

 

Sau đó liền về phòng.

 

Vu Nam lúc ở phía ngoài giường, thấy cô liền vỗ vỗ phía trong giường:

 

“Mau, chăn ."

 

Phó Hiểu đóng cửa sổ , leo lên giường.

 

Vừa mới xuống, bàn tay của Vu Nam yên phận ôm lấy eo cô, thở phào nhẹ nhõm:

 

“Ây, em mềm thế , cứ như một cục bột ."

 

“Eo cũng thon nữa."

 

Phó Hiểu gỡ bàn tay hư hỏng của cô :

 

“Đừng nghịch, ngủ ."

 

“Không ngủ , chúng tán gẫu chút ."

 

“Tán gẫu gì ạ?"

 

Vu Nam chống cằm hỏi:

 

“Em xem tư lệnh giữ đàn ông ở thành phố Thẩm là vì cái gì?"

 

Phó Hiểu im lặng một lúc lắc đầu:

 

“Em ."

 

 

Loading...