Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 539

Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:33:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc mấy về đến nhà, Ngô Diệu Phong đang buồn chán trong sân, thấy động động tĩnh, đầu cũng chẳng buồn bắt đầu hét lên:

 

“Mọi cuối cùng cũng về , sắp chán ch-ết đây."

 

Ánh mắt Lục Viên dừng chân , :

 

“Chân chứ."

 

“Không mà," Ngô Diệu Phong nhấc nhấc chân, “Chỉ là bất tiện thôi, khi chân khỏi thì đừng về thủ đô, ở đây mà hầu hạ ."

 

“Nằm mơ ," Lục Viên mắng vui.

 

“Anh Ngô, ăn cơm ?"

 

Phó Hiểu từ phòng khách bước hỏi.

 

“Ăn ," Ngô Diệu Phong chuyển tầm mắt sang cô, mỉm , “Hiểu Hiểu , tối nay ngủ chung một phòng với Lục Viên là , em cũng cần dọn dẹp , chúng tự dọn dẹp là ."

 

“Vâng , cũng dọn dẹp gì nhiều ạ."

 

Ba phòng khách trong sân nhà đều dọn dẹp sạch sẽ, thể ở đủ.

 

Phó Hoành:

 

“Anh hai, và Tiểu Dư ngủ một phòng."

 

“Trong tủ đồ trải giường, còn ga giường nữa, hai tự dọn dẹp nhé."

 

Cô đưa tay chỉ chỉ vị trí căn phòng cho .

 

Tầm mắt Phó Hiểu dừng Thẩm Hành Chu, còn kịp mở lời, sang với ánh mắt rạng rỡ ý :

 

ngủ chung một phòng với hai họ là , cần dọn dẹp thêm ."

 

Cô suy nghĩ một lát gật đầu:

 

“Được, trong phòng đó một cái sập nhỏ, ngủ tạm ."

 

“Ôi dào một đám đàn ông con trai bọn họ ngủ chẳng , em cần bận tâm , mau phòng , chị bôi thu-ốc cho em mới là quan trọng nhất," Vu Nam kéo cô định về phòng.

 

“Đây là nhiệm vụ tư lệnh giao cho đấy, nhất định thành."

 

Phó Hiểu mỉm để mặc cô đẩy về phía phòng.

 

Sau khi phòng, Vu Nam liền ngửi thấy một mùi hương thanh khiết cực nhạt, cô quanh bốn phía ngửi ngửi:

 

“Hiểu Hiểu, căn phòng của em lấy mùi thơm thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-539.html.]

 

“Trước đây em thu thập hoa quế khô, túi thơm đấy ạ."

 

Phó Hiểu từ trong tủ lấy hai cái đưa cho cô :

 

“Tặng chị hai cái ."

 

“Hi hi, cảm ơn nhé," Vu Nam cầm lấy trực tiếp nhét túi áo, :

 

“Em mau cởi áo , chị bôi thu-ốc cho em."

 

Cô cởi áo khoác và quần , lộ làn da trắng nõn.

 

Vu Nam vốn dĩ còn định trêu chọc hai câu, nhưng thấy những vết bầm tím cô, lập tức tắt tiếng, xót xa :

 

“Tên nhóc đó thật đáng ch-ết mà."

 

Phó Hiểu nhếch môi, bình tĩnh lên tiếng:

 

“Vẫn là câu đó, đ-ánh nh-au tránh khỏi va chạm, chị bình thường huấn luyện ở quân khu chắc hẳn cũng như chứ."

 

“Thu-ốc ạ?"

 

“Trên bàn ."

 

Vu Nam mở chai thu-ốc, cẩn thận đổ nước thu-ốc tay, cố gắng nhẹ nhàng bôi lên chỗ thương.

 

Nhỏ giọng :

 

“Chị hồi nhỏ thì thương thật."

 

“Lúc đó dầu thu-ốc trong nhà cơ bản là mỗi tuần mua một lọ mới, ông nội chị cuối cùng thấy phiền phức quá, mua mười mấy lọ để sẵn trong nhà."

 

Vu Nam :

 

“Lớn , cũng ngày càng thô kệch, va chạm vài cái cũng thấy đau, liền chẳng bận tâm mấy."

 

Phó Hiểu nghiêng đầu , mỉm :

 

“Cho nên , chỗ của em chẳng là gì cả."

 

“Người đàn ông thương mới gọi là nặng cơ."

 

“Dẫu ," Vu Nam thở dài:

 

trắng nõn thế mà thêm hai vết thế , chị mà còn xót, huống hồ là Mục tư lệnh."

 

 

Loading...