“Giống như một kẻ ngốc , chút chuyện nhỏ mà đòi chịu trách nhiệm, nữ binh trong quân đội chẳng lẽ lấy chồng mấy .”
Vì bố điều về Tây Bắc, chị hiện giờ cũng theo sống trong đại viện.
Dần dần, mấy thường xuyên gặp mặt, cũng dần trở nên thiết.
Vu Nam sớm quên chuyện lúc đó, nhưng dường như vẫn còn nhớ.
Luôn âm thầm chăm sóc chị.
Gặp lời tiếng , sẽ kéo một góc dạy dỗ một trận tơi bời, thậm chí còn để lời nhắn, chị là do Phó Tuy bảo kê.
Lúc Vu Nam mới , hóa còn là một bá chủ trong đại viện.
Nói thật, thủ của Vu Nam cũng , nhiều trai cùng lứa cũng nhất định đ-ánh thắng chị.
Đây là đầu tiên chị một trai bảo vệ.
Phó Tuy lớn lên tuấn tú, khi trong mắt ánh sáng, thần thái mang theo một tia kiêu ngạo bất tuân, ánh mặt trời tỏa xuống , giống như dát cho một lớp vàng.
Khiến thể rời mắt, tại , Vu Nam cảm thấy ngày hôm đó tim chị đột nhiên đ-ập nhanh hơn một chút.
Có chỗ nào đó giống nữa.
“Chị Nam, ba thư cho chị ạ?"
Vu Nam hồn, :
“Viết ..."
Cả bài văn giống như nhật ký , về những vụ án giải quyết ở đồn cảnh sát, việc lập công lặp ba trong thư.
Phó Hiểu vẻ dịu dàng thoáng qua trong mắt chị, bỗng thấy buồn .
Xem cả hai đều ý với , cô sẽ tĩnh tâm chờ đợi sự phát triển tình cảm của hai .
Em trai của Vu Nam là Vu Dương bằng tuổi Phó Dự, vẻ sợ chị Vu Nam , đặt thức ăn lên bàn xoay rời .
“Đến đây, ăn uống," Vu Nam cũng để ý đến , chào mời hai ăn cơm.
Phó Dự dậy, :
“Chị Nam, em ăn cùng Vu Dương."
Vu Nam vẫy vẫy tay, hiệu tùy ý.
Quay sang tán gẫu với Phó Hiểu.
Vốn dĩ thiện cảm với cô gái mắt, cộng thêm việc chị khả năng là một nhà, cho nên tâm tư trò chuyện vui vẻ.
Hai bắt đầu tán gẫu đủ thứ đời.
Phó Hiểu quy hoạch của chị đối với bản .
Trong mắt cô đầy vẻ khuyến khích:
“Chị nhất định sẽ thành công."
Vu Nam uống một ngụm r-ượu, sảng khoái, “Không ngờ em ủng hộ ý tưởng của chị, bố chị đều đồng ý với suy nghĩ của chị, cảm thấy chị nên lấy chồng sớm."
Còn một bạn bè kết giao đây, bất kể kết hôn kết hôn, đều khuyên chị, hiện giờ lắm , bảo chị sớm định , lấy chồng sinh con.
Phó Hiểu cảm thán :
“Thế giới , đối với phụ nữ, nhiều hạn chế."
Cô bưng ly r-ượu lên chạm một cái với Vu Nam, giọng kiên định:
“, chúng rõ ràng xuất sắc hơn nhiều đàn ông, cho nên...."
Cô ngước mắt chị, bật một tiếng, trong mắt đầy vẻ tán thưởng:
“Chị ơi, cứ chính là ."
“Còn về việc lấy chồng..."
Phó Hiểu trêu chọc:
“Đây chẳng còn ba của em ."
Vu Nam định thần Phó Hiểu một lát, cảm giác sai lệch trong lòng thể xua tan, :
“Em ."
“Tuy nhiên, tính cách của em với ngoại hình thực sự giống ."
Trông thì giống một cô em gái ngọt ngào, kết quả...
Lại là một cô em gái thông tuệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-507.html.]
Phó Hiểu một cách hờ hững.
“Anh ba em , Phó Tuy ......"
Vu Nam uống một ngụm r-ượu, thong thả :
“Vốn dĩ chỉ là chút thiện cảm, nhưng thấy em, chị thấy gả cho thực cũng tệ."
“Tại ạ?"
Vu Nam cọ cọ cổ Phó Hiểu, một cách rạng rỡ, “Bởi vì em đó."
“So với Phó Tuy, chị càng chị dâu của em hơn."
Chương 294 Say R-ượu...
Phó Hiểu rạng rỡ.
Tiếng vui vẻ bay bổng trong gió nhẹ.
Hai trò chuyện tâm đắc, Vu Nam phòng bới một chai r-ượu ngon mà bố Vu cất giấu.
Vu Dương lẩm bẩm với Phó Dự:
“Em gái uống đấy?
cho chị là một con sâu r-ượu, kém mà còn ham hố, dám để một cô bé ngoan ngoãn mềm mại như ăn cơm uống r-ượu với chị ."
Phó Dự khẽ:
“Chắc là ."
“Chậc, nghĩ thoáng thật đấy, chị đ-ánh đau lắm đấy," Vu Dương như nhớ sự hung tàn ngày của Vu Nam, rùng một cái, “ cho , cứ ở đây một , về phòng , còn khóa trái cửa nữa, tránh để chị mượn r-ượu đ-ánh ."
Nhìn Vu Dương lẩn tránh, một Phó Dự bất đắc dĩ lắc đầu.
Nghe tiếng của hai trong sân, trong mắt cũng đong đầy ý .
Bình thường ngoại trừ mấy em họ , Phó Hiểu thực sự từng trò chuyện với ai sướng như .
Có thêm một bạn luôn là chuyện .
Say r-ượu cũng , chẳng còn ở đây .
Đêm tối tĩnh mịch, bầu trời như một bức họa nhuộm bằng màu mực.
Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ thổi qua.
Chai r-ượu đổ bàn đ-á.
Không qua bao lâu, Phó Hiểu chỉ uống ít r-ượu, đầu óc choáng váng.
Nghe bên cạnh Vu Nam hét lớn:
“Nhân sinh..... một tri kỷ."
“Đủ ...."
Lại bưng ly r-ượu lên, “Ợ.... uống."
Phó Hiểu lúc mặt đỏ, sấp mềm nhũn bàn đ-á, cũng chịu thua phụ họa theo, “Đến , uống thì uống, ai sợ chị chứ...."
“Ha ha, chị nghìn ly say, em gái , em uống chị ."
Phó Hiểu phục bĩu môi lẩm bẩm cái gì đó, chỉ là âm thanh nhẹ, ai rõ cô gì.
Anh cả nhà họ Vu là Vu Thần bận rộn từ quân khu trở về nhà thấy cảnh , nhịn đỡ trán.
Phó Dự :
“Anh Vu, em đưa em về đây."
Vu Thần gật đầu.
Phó Dự tiến lên vỗ vỗ lưng Phó Hiểu, giọng mang theo một tia dỗ dành:
“Hiểu Hiểu, chúng về nhà thôi."
Phó Hiểu vẫn cứ tự sấp bàn, bất động.
Vu Thần :
“Hay là, để em gái em ngủ phòng Nam Nam một đêm?"
“Em gái?"
Phó Hiểu say khướt ngẩng đầu Phó Dự, “Phó Dự, chị.... là chị, chị lớn hơn em."