Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 491

Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:32:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sư trưởng Vu cô cứ thế mà ngoài, nhịn hét lên:

 

“Cháu định tìm ai hỏi hả?"

 

Vu Nam cũng chẳng thèm để ý đến ông, thẳng khỏi văn phòng.

 

Vừa bước ngoài liền thấy giọng của cô:

 

“Mục tư lệnh..."

 

“Trời đất ơi, cái con bé liều thật đấy."

 

Sư trưởng Vu hoảng hốt chạy khỏi văn phòng.

 

Nhìn quanh bốn phía, thấy cô cháu gái bướng bỉnh nhà đang ở đầu cầu thang, chặn mặt Mục Liên Thận.

 

Mục Liên Thận quen cô gái mặt, ánh mắt lạnh lùng cô.

 

Vu Nam chẳng hề sợ ông chút nào, dù Phó Tuy cũng đây là chú dượng của mà.

 

Cô chào theo kiểu quân đội, :

 

“Mục tư lệnh, là Vu Nam, bạn của Phó Tuy, hỏi ông địa chỉ hiện tại của để gửi thư ạ."

 

Sự lạnh lùng trong mắt Mục Liên Thận tan biến, ánh mắt khẽ động, bình thản :

 

“Ồ?"

 

Ông hiệu bằng mắt cho thư ký phía , thư ký liền tiến lên địa chỉ cụ thể cho Vu Nam.

 

lúc , sư trưởng Vu vội vàng chạy tới kéo cô sang một bên, nở nụ áy náy với Mục Liên Thận:

 

“Tư lệnh, xin ngài, con bé đầu óc chút vấn đề."

 

Mục Liên Thận nhếch môi nở một nụ nhẹ:

 

“Không , thanh niên kết giao bạn bè là chuyện bình thường."

 

địa chỉ, Vu Nam nhẩm trong đầu một lượt, trong mắt hiện lên ý , chào Mục Liên Thận một cái chuẩn chỉnh theo kiểu quân đội.

 

Mục Liên Thận khẽ gật đầu, tiếp tục về phía .

 

Sau khi ông khỏi, sư trưởng Vu lôi tuột Vu Nam , kêu lên một tiếng:

 

“Tổ tông của ơi...."

 

“Cháu thà hỏi bố của thằng nhóc đó còn hơn."

 

Vu Nam khinh bỉ liếc ông một cái:

 

“Ông hiểu ."

 

Bình thường cô bừa bãi thế nào chăng nữa, nhưng khi trúng một thì dù là đối mặt với nhà , cũng đều thấy tự nhiên.

 

Trước mặt Phó Vĩ Hạo e là cô hỏi câu .

 

Mục Liên Thận chỉ là chú dượng của , ngược thấy ngượng ngùng đến thế.

 

nhẩm địa chỉ một nữa, sợ quên mất nên vội vàng chạy văn phòng sư trưởng Vu lấy giấy b.út ghi .

 

Vẫy vẫy tay tùy ý với sư trưởng Vu:

 

“Ông già, cháu về đây, tối ông về nhà sớm chút nhé, bà nội tìm ông việc đấy."

 

Nhét tờ giấy túi, xoay bước khỏi văn phòng.

 

Nhìn bóng lưng cô, sư trưởng Vu đột nhiên chút hối hận.

 

Lẽ nên cho cô học võ từ nhỏ.

 

Cái đứa trẻ lúc nhỏ là một bé gái ngoan ngoãn bao nhiêu, để ông dạy dỗ thành thế chứ.

 

Chương 283 Người khổ mệnh

 

Mấy ngày nữa trôi qua, Phó Tuy thể độc lập phá án, nhiệm vụ bên ngoài một cách bình thường .

 

Hôm nay trời nhiều mây, gió nhẹ.

 

Thời tiết mát mẻ, Phó Tuy hôm nay nghỉ bù, cứ nhất định kéo Phó Hiểu ngoài dạo chơi.

 

Trước cửa bách hóa tổng hợp, Phó Hiểu uống một ngụm nước ngọt Bắc Băng Dương, :

 

“Anh ba, cũng mua đồ gì , ngoài dạo linh tinh gì, thà ở nhà còn hơn."

 

Phó Tuy dùng tay quạt gió cho cô:

 

“Em gái , liên tục bao nhiêu ngày , khó khăn lắm mới nghỉ, lẽ cứ ru rú ở nhà ."

 

“Buổi sáng chơi với , buổi chiều ở nhà nghỉ ngơi."

 

Nói kéo cô tiếp tục về phía .

 

Hai dạo ở chợ đen một vòng.

 

Buổi trưa, cả hai đều mệt và đói liền đến tiệm cơm quốc doanh gọi hai suất mì chay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-491.html.]

Phó Tuy ăn khá nhanh, ăn xong bát mì của , đặt đũa xuống, vô cùng rảnh rỗi mà cứ thế Phó Hiểu ở đối diện.

 

Cô ngẩng đầu :

 

“Anh ba, ăn nhanh cho sức khỏe ."

 

Phó Tuy bật :

 

“Em gái, chê em ăn chậm , đợi em, cần dọa ."

 

Phó Hiểu lườm một cái, ai dọa chứ, cô thật mà.

 

Đột nhiên, nụ mặt Phó Tuy nhạt , cứ chằm chằm bên ngoài.

 

theo hướng mắt , là một phụ nữ đang bước chậm chạp.

 

Quay đầu hỏi:

 

“Anh ba, quen bà ?"

 

Phó Tuy thở dài :

 

“Hai hôm đến đồn cảnh sát báo án, là con mất tích."

 

“Vẫn tìm thấy ạ?"

 

Phó Tuy vẻ mặt chán nản cúi đầu:

 

“Chưa."

 

Phó Hiểu nhíu mày hỏi:

 

“Là bọn buôn bắt ?

 

Hay là tình hình thế nào ạ?"

 

“Đứa trẻ của bà ... cũng hẳn là trẻ con, là một cô bé mười lăm tuổi, nhưng hồi nhỏ sốt hỏng não nên trí tuệ chỉ như đứa trẻ hai ba tuổi thôi."

 

Phó Tuy ngẩng đầu sang:

 

“Hàng xóm đều là cô bé tự chạy ngoài."

 

Anh và hai cảnh sát khác tìm liên tục hai ngày nhưng đều manh mối gì.

 

Bỗng nhiên, Phó Tuy bật dậy chạy ngoài cửa.

 

Hóa phụ nữ đó ngất xỉu bên lề đường.

 

Nhất thời ít vây quanh.

 

“Đưa bệnh viện thôi, thế nhỉ."

 

“Người dì cũng thật đáng thương, cứ tìm con suốt, e là đến cơm cũng chẳng ăn."

 

Phó Tuy gạt đám đang bàn tán xôn xao .

 

Cúi xuống xem một cái, ánh mắt lo lắng Phó Hiểu phía :

 

“Em gái, bà thế ?"

 

Phó Hiểu xổm bên cạnh bà , vạch mắt bà xem, bắt mạch một cái :

 

“Không , , mua cái bánh bao qua đây."

 

“Ồ, ."

 

Phó Tuy đang định tiệm cơm quốc doanh.

 

lúc , một bà lão tóc hoa râm bên cạnh đưa qua một cái bánh bao.

 

“Đây, vẫn còn nóng hổi ."

 

Phó Hiểu đưa tay nhận lấy, mỉm lời cảm ơn:

 

“Cảm ơn bà nội, bà thật bụng."

 

Bà lão nhe răng , lộ lợi thiếu răng, trông hiền từ và lương thiện vô cùng.

 

Phó Hiểu ấn huyệt vị của phụ nữ ngất để bà từ từ tỉnh , đưa bánh bao qua:

 

“Bác , ăn chút gì cho đỡ mệt."

 

Người phụ nữ ánh mắt ngơ ngác quanh một lượt, cuối cùng dừng Phó Tuy:

 

“Cậu là cảnh sát đó....

 

tin tức về Bảo Bảo nhà ?"

 

Nhìn phụ nữ đang kích động, Phó Tuy tiến lên đỡ bà , áy náy :

 

“Vẫn tìm thấy ạ."

 

Nghe , tia sáng trong mắt phụ nữ lập tức tắt lịm, bà lặng lẽ cúi đầu.

 

Phó Hiểu lên tiếng nữa:

 

“Bác mà ăn gì thì đợi đến khi tìm thấy Bảo Bảo nhà bác, e là bác chẳng còn sức mà ôm cô bé nữa ."

Loading...