Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 447
Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:18:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không ," Lý Thư Thành lắc đầu :
“ cũng tại thăng chức nhanh như , dù trong danh sách thăng chức vẫn luôn tên ."
Trạch Cửu im lặng hồi lâu, từ từ ngước mắt :
“Anh ."
Lý Thư Thành cầu xin:
“Tiểu Cửu, thế nào cũng , đừng liên lụy đến Thư Vũ, con dâu nhà họ Trạch, con bé từng sai điều gì cả."
Bao gồm cả việc những chuyện , cũng chỉ là leo cao hơn một chút, để ngoài khinh thường em gái .
Dù địa vị của họ và nhà họ Trạch cũng chênh lệch quá nhiều, môn đăng hộ đối, ít lưng bàn tán .
Thực tâm tư quan của hề nặng, nhưng thể để khác coi khinh em gái .
Có cơ hội leo lên là nắm lấy ngay, cũng hề hại nhà họ Trạch, lúc đó Trạch Cửu thực sự hận ý đối với Mục Liên Thận, cảm nhận điều đó.
Cho nên thầm nghĩ, như sẽ gây hậu quả quá nghiêm trọng.
“Ra ngoài..."
Ánh mắt Trạch Cửu lạnh như băng sương, giọng trầm thấp.
Sau khi Lý Thư Thành ngoài, Trạch Cửu im lặng hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng:
“Hắn sai, lúc đó hận , nên một chút nghi ngờ nào cả."
Lúc đó, Phó Tĩnh Thư lâu, trong lòng ông hận ý rõ rệt, nhưng vì những lời Tĩnh Thư , nên ông tìm Mục Liên Thận.
Tìm thì gì, ông cũng chẳng gì cả.
Vì chỉ thể điều tra chuyện đây.
Khoảnh khắc thấy kết quả, ông gần như theo bản năng mà tin ngay, bởi vì đó chính là suy nghĩ trong lòng ông, đều là vì nên Tĩnh Thư mới ch-ết.
Cho nên nguồn cơn cũng ở , điều hợp tình hợp lý.
Sắc mặt Trần Diệp khựng , trong mắt cuối cùng cũng động tĩnh, ánh sáng khẽ lay động.
Cuối cùng ông bất lực , gì thêm, chuyện của họ vẫn cứ để họ tự giải quyết .
“Bây giờ quan trọng nhất là kẻ lưng, lăn lộn chốn quan trường bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên thấy hạng , chỉ dựa một bức thư mà những chuyện ."
, bất kể ông đối với Mục Liên Thận thái độ gì.
kẻ năng lực khống chế lòng thực sự mạnh.
Lý Thư Thành cho cùng, thông minh đến thế.
Những việc bảo , sẽ chỉ cảm thấy việc chỉ là một chuyện nhỏ nhặt đáng kể.
Với tâm địa của Lý Thư Thành, nghĩ hậu quả đằng việc , nên mới .
Nếu đổi là một tinh ranh, đó sẽ nghĩ đến hàm ý đằng việc , khi sẽ chút do dự.
Thêm nữa, cũng coi là nhà, nên khi rà soát hàng năm, tra vấn đề gì ở .
Dù cũng chỉ duy nhất một việc , đó bất kỳ hành động nào nên nữa, ai mà nghĩ đến chuyện từ xa xưa như chứ?
Bao gồm cả Trạch Cửu, đây cũng từng nghĩ đến việc điều tra, nếu Mục Liên Thận khích đến mức những lời đó, chắc cả đời ông cũng sẽ bao giờ nghĩ đến việc cuộc điều tra đây gì bất thường.
Trạch Cửu suy nghĩ một chút, về phía Trần Diệp, đáy mắt một mảnh lạnh lẽo:
“Lý Thư Thành cũng thể ở vị trí nữa, tìm một lý do để xuống ."
Trần Diệp lên tiếng hỏi:
“Vậy nếu ba của ông hỏi đến thì ?"
“Không cần quản."
“Những thông gia khác của nhà họ Trạch, ông tra luôn một thể ?"
Trạch Cửu bình thản lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-447.html.]
“ về sẽ sắp xếp."
Sau khi tan cuộc ở quán r-ượu nhỏ, Trạch Cửu trở về nhà họ Trạch.
Vừa bước nhà, thông báo cho ông , Trạch Thế Hùng đang đợi ông trong thư phòng.
Trạch Cửu cửa thư phòng hồi lâu mới gõ cửa.
Nghe thấy giọng quen thuộc bên trong vang lên, lúc mới đẩy cửa bước .
Ông thấy bóng dáng Trạch Thế Hùng bên cửa sổ thư phòng.
Ánh mắt ông khẽ động, cất bước tới, kính cẩn :
“Cha."
Trạch Thế Hùng đầu ông, hỏi:
“Bận việc gì thế?"
Trạch Cửu im lặng một lát, vẫn định giấu giếm ông, dù tra xét tất cả trong nhà họ Trạch, đến lúc đó vẫn sẽ kinh động đến ông.
Thế là ông tổ chức ngôn từ một chút lên tiếng:
“Anh vợ của ba một chuyện lắm, con giải quyết một chút."
“Ồ, giải quyết thế nào?"
Trạch Thế Hùng chắp tay lưng tới bên cạnh bàn việc xuống.
“Cha, cha hỏi chuyện gì ?"
Trạch Thế Hùng ha hả :
“Tiểu Cửu, nhà chúng đông quá, suy nghĩ trong lòng mỗi đều giống , thì dễ xảy chuyện, chuyện là thể tránh khỏi, cả con âm thầm xử lý ít ."
“Hắn ly gián quan hệ giữa con và Mục Liên Thận."
Nghe ông , nụ mặt Trạch Thế Hùng khựng , ngước mắt Trạch Cửu, thở dài một tiếng:
“Quan hệ giữa con và Liên Thận vốn dĩ vấn đề, trách sẽ từ chỗ con mà tay ly gián."
“Tiểu Cửu, con , tính cách của con giống bất kỳ ai trong nhà cả."
“Mối quan hệ của hai đứa đến ngày hôm nay, dường như trách nhiệm thể tách rời với cha."
Trạch Thế Hùng nhíu mày, dường như thở phào một :
“Phụ lấy con nhà để khích lệ con , đó là chuyện thường tình."
“Cha thường con bằng Liên Thận, nhưng chú Mục của con cũng với Liên Thận như mà, cha cũng giáo d.ụ.c mấy khác của con như thế."
“Con và Liên Thận cùng lớn lên từ nhỏ, khi chúng giáo d.ụ.c con cái đều lấy hai đứa để so sánh lẫn ."
“Con thể hỏi Liên Thận một chút, xem cha nó cũng thường xuyên nó bằng con ."
“Tính tình con quái đản, những khác đều cả, bực bội thì đ-ánh nh-au một trận, nhưng con khác hẳn với khác, con cái gì cũng nén c.h.ặ.t trong lòng."
Trạch Thế Hùng :
“Cha cả đời chín đứa con, đây ngày tháng khổ cực quá, mấy của con đều giữ , chỉ còn mấy đứa các con, đối với các con,"
“Về phương diện giáo d.ụ.c đều dùng cùng một phương thức."
Ông thở dài một tiếng:
“Giờ mới , giáo d.ụ.c con cái cũng chú ý phương pháp."
“Phương thức giáo d.ụ.c của cha, áp dụng lên con là sai lầm.
Tiểu Cửu, cha trao cho con tình yêu của cha sai lầm, phương pháp giáo d.ụ.c phù hợp với con."
“Cha chỉ mải mê giáo d.ụ.c, khích lệ, mà phát hiện con ngày càng trở nên kìm nén, ngày càng bộc lộ tâm tư của ngoài."
Ông một xong, ngẩng đầu lên, thẳng Trạch Cửu:
“ cha thất bại đến thì vẫn là một cha."