Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 429

Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:12:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Kỳ Sâm liệu kết quả , bản vốn sự trấn tĩnh chút gợn sóng, lúc hề lộ vẻ khác lạ nào:

 

“Cháu hiểu ."

 

Chỉ là thể ở bên cạnh ông nữa ?

 

Trong lòng Cố Kỳ Sâm chút khó chịu, từ nhỏ lớn lên bên cạnh Tống Như Uyên.

 

Ông đối với , như cha, như thầy, như .

 

Một như thật sự .

 

Tống Như Uyên dáng vẻ rủ mắt của , khóe môi nhếch lên nụ nhạt:

 

“Còn về phần ?"

 

Thấy hai tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, thần tình càng thêm căng thẳng.

 

Tống Như Uyên bật :

 

nhớ luôn khắp nơi xem thử, tìm cho một công việc nhân viên thu mua ở bộ phận thu mua của nhà máy thực phẩm, thể khắp nơi dạo chơi."

 

Thần sắc Cố Kỳ Sâm hề khá hơn chút nào, ngẩn ngơ gật đầu.

 

“Đây là hộ khẩu của ."

 

Tống Như Uyên đẩy cuốn sổ hộ khẩu qua.

 

Cố Kỳ Sâm cầm lấy lật xem tùy ý, thấy cột chủ hộ, động tác khựng , đôi mắt hẹp dài sắc bén thường ngày.

 

Lúc trào dâng vạn ngàn cảm xúc.

 

Không thể tin nổi ngẩng đầu lên, thấy chính là đôi mắt chứa đầy ý của Tống Như Uyên.

 

Cố Kỳ Sâm đỏ mắt khẽ :

 

“Chú Tống, chú đây là..."

 

Tống Như Uyên nhạt một tiếng:

 

định lập gia đình, cũng cô độc một , chúng bạn cũng ."

 

Đôi mắt Cố Kỳ Sâm chấn động, kìm bóp c.h.ặ.t cuốn sổ hộ khẩu trong tay, nên lời nào.

 

Không do từ nhỏ bỏ rơi , nên thật sự khát khao tình .

 

Anh sợ .

 

Tống Như Uyên trai mắt trưởng thành, nhớ tình cảnh lúc nhặt .

 

Đó là đầu năm 58, khi tiễn ông ngoại Tiền rời , đường trở về ông thấy một bốn năm tuổi sấp nước sống ch-ết thế nào.

 

Nhìn thấy cảnh ông hề ngạc nhiên, bởi vì nơi đó quá gần biên giới, thời gian đó đúng lúc loạn lạc, ít gia đình vì đủ vé tàu bỏ rơi vợ con.

 

Còn xảy một chuyện ngoài ý khác.

 

Đứa trẻ lên cơn sốt cao, ông bế nó về nhà, tìm mấy bác sĩ, đều nếu qua khỏi đêm đó thì chắc còn nữa.

 

Ông chăm sóc tỉ mỉ suốt một đêm, may , cơn sốt hạ.

 

chắc là do ngâm nước trong thời gian dài nên sốt cao khỏi kéo theo những vấn đề khác.

 

Bác sĩ trong nhà đều khuyên ông, là thôi , đứa trẻ nếu nuôi khỏe mạnh sẽ tốn ít tiền bạc và tâm sức.

 

Chỉ là một đứa trẻ xa lạ thôi, hà tất ...

 

hiểu , Tống Như Uyên chính là cho đứa trẻ sống.

 

Vì nó, ông thậm chí còn trộm một cây nhân sâm trăm năm của ông cụ Tống, đó đ-ánh cho một trận tơi bời.

 

Đứa trẻ dần dần hồi phục.

 

quên mất một chuyện, nhớ tên là gì, nhớ cha là ai.

 

Tống Như Uyên thấy một chữ Cố miếng ngọc đeo , nên đặt tên cho là Cố Kỳ Sâm.

 

Cứ thế nuôi nấng đứa trẻ ở Tống gia, mỗi ông luyện tập ở nhà, Cố Kỳ Sâm nhỏ bé luôn theo tập luyện.

 

Đứa trẻ ngày một lớn hơn, thủ cũng ngày càng lợi hại.

 

Thỉnh thoảng ông hỏi, tại học những thứ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-429.html.]

 

Cố Kỳ Sâm luôn :

 

“Cháu giúp chú, chú đừng bỏ rơi cháu."

 

Tống Như Uyên trong ký ức của hình ảnh gì, tại sợ bỏ rơi đến thế.

 

Chàng trai mười mấy tuổi thủ kỳ tuyệt.

 

Chắc là phát hiện những việc ông đang , nên âm thầm tìm những kẻ liều mạng còn đường lui.

 

Giữ họ ở bên cạnh, như lời , bắt đầu giúp đỡ Tống Như Uyên.

 

Ông cứu thật sự mục đích nào khác, chỉ cảm thấy đứa trẻ nên ch-ết.

 

Một cảm giác kỳ lạ.

 

Tống Như Uyên trầm tư Cố Kỳ Sâm:

 

“A Sâm, ký ức lúc nhỏ của còn ?

 

Có nhớ nào khác ?"

 

Sắc mặt Cố Kỳ Sâm đột biến, sắc thái nơi đáy mắt ảm đạm:

 

“Cháu nhớ ."

 

Khóe môi mím c.h.ặ.t đến trắng bệch, cảm nhận nhiệt độ xung quanh đang dần tan biến, đáy lòng trào dâng một luồng lệ khí mãnh liệt, ngẩng đầu Tống Như Uyên:

 

“Chú Tống, cháu khác, chú là đủ ."

 

Tống Như Uyên chấn động, cảm nhận lạnh toát , nghĩ chắc là do thế của đứa trẻ thê lương quá.

 

Thôi, hỏi nữa.

 

Anh trưởng thành , chuyện của chính thì nên tự hiểu rõ trong lòng.

 

Ông dậy vỗ vỗ vai , ấm áp :

 

đây, rảnh thì qua nhà ăn cơm."

 

Sau khi Tống Như Uyên , Cố Kỳ Sâm thẫn thờ ghế lâu.

 

Tuy mất một phần ký ức, nhưng mơ hồ dường như nhớ rằng ném xuống thuyền.

 

Người đó, hình như chính là của ?...

 

Lúc đó mới bốn năm tuổi, thể nhẫn tâm ném xuống biển như , đây chính là lấy mạng , như thế, tại nhớ nhung.

 

Quân khu đại viện, Địch gia.

 

Sau bữa trưa, Thẩm Hành Chu bước khỏi Địch gia.

 

“Anh Thẩm, đợi ..."

 

Phía truyền đến một hồi bước chân dồn dập, đầu Địch Mục Ninh đang chạy tới, giọng bình tĩnh:

 

“Có chuyện gì ?"

 

Địch Mục Ninh định thở, nhỏ giọng :

 

“Anh Thẩm, em nghiệp ."

 

Thẩm Hành Chu khó hiểu , tuy tại chuyện , nhưng với phép lịch sự vẫn mở lời một câu:

 

“Tốt quá, Mục Ninh trưởng thành ..."

 

Đôi má Địch Mục Ninh ửng hồng, ngước mắt :

 

“Anh Thẩm, em thể ."

 

“Em tìm việc ở cùng một chỗ với , ?"

 

Thẩm Hành Chu những lời , lông mày ngày càng nhíu c.h.ặ.t, ý nhạt khóe môi tan biến:

 

“Mục Ninh, Địch tam bá chắc chắn sẽ sắp xếp cho em thôi, em còn nhỏ, nhất đừng quá xa nhà."

 

Trong lòng Địch Mục Ninh đắng chát muôn và phần, hôm qua cô bố thảo luận tìm cho cô một công việc nhân viên bán hàng ở kinh thành.

 

cô khó khăn lắm mới đợi đến lúc nghiệp, cũng khó khăn lắm mới gặp Thẩm Hành Chu, cô thực sự từ bỏ cơ hội .

 

 

Loading...