Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-04-10 18:32:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng của cô đột nhiên trở nên nhẹ:

 

“Nếu như mất , sợ là sẽ hối tiếc."

 

Tống Như Uyên cụp mắt, những đường nét khuôn mặt cứng ngắc như d.a.o khắc, chút biểu cảm.

 

lúc , tiếng gõ cửa của Lý Kỳ truyền đến.

 

Dưới sự đáp của Phó Hiểu, mở cửa phòng.

 

Các món ăn lượt bưng lên, Phó Hiểu mỉm lịch sự:

 

“Bác Tống, mời bác ."

 

Tống Như Uyên thu liễm cảm xúc, mặt nở nụ ôn hòa, cầm đũa lên.

 

Ăn xong bữa trưa, Tống Như Uyên tiễn Phó Hiểu lên xe:

 

“Chuyện của cháu trai bác, bác nó xin cháu một nữa, là đứa nhỏ đó đúng."

 

Phó Hiểu đáp:

 

“Cháu để tâm , bác cần để trong lòng."

 

“Được."

 

Xe khởi động, lăn bánh, Phó Hiểu ở ghế bóng lưng Tống Như Uyên qua cửa sổ xe, hiểu trong lòng cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ.

 

Chương 226 Mắng...

 

Phó Hiểu trở về đại viện, bước cổng nhà họ Mục.

 

Liền thấy Mục Liên Thận và Mục lão gia t.ử đang trong sân.

 

Thấy cô trở về, Mục lão gia t.ử hỏi:

 

“Cục cưng, trưa nay về nhà ăn cơm, chơi thế?"

 

Phó Hiểu bước tới, khẽ đáp:

 

“Cháu ăn cơm cùng bác Tống ạ."

 

Mục Liên Thận ở bên cạnh nhíu mày, định hỏi tại ăn cơm với , ánh mắt sắc bén thấy cổ tay của cô.

 

Đột ngột dậy, bước tới nắm lấy tay cô, thấy chỗ đỏ sưng , nghiêm giọng hỏi:

 

“Chuyện ?"

 

Mục lão gia t.ử cũng lo lắng :

 

“Cục cưng, ai bắt nạt cháu?"

 

Nhìn dáng vẻ căng thẳng của hai , Phó Hiểu :

 

“Gặp một ông lão, cứ đòi đ-ánh nh-au với cháu."

 

Lời , Mục lão gia t.ử lập tức nổ tung...

 

“Lão Thích ch-ết tiệt , cảnh cáo mà còn dám động đến cục cưng nhà , lão Lưu, mau..."

 

Thấy Lưu thúc , ông tức đến mức tay run rẩy:

 

“Đi tìm với , mắng cho một trận tơi bời mới , lớn tuổi thế mà còn ngứa ngáy chân tay."

 

Vừa ngoài, ông với Mục Liên Thận ở phía :

 

“Con đắp thu-ốc cho con bé , xem thử còn chỗ nào thương nữa ..."

 

Cả một chuỗi động tác nhanh đến mức Phó Hiểu kịp ngăn cản, khỏi cửa.

 

Bên Mục Liên Thận lấy một lọ r-ượu thu-ốc từ trong phòng , bắt đầu xoa bóp cổ tay cho cô.

 

Mục Liên Thận đang tỏa lạnh ngùn ngụt, khẽ :

 

“Bác Tống ông lão đó là thầy của ba..."

 

“Ừm."

 

“Vậy ba...

 

“ Ánh mắt cô liếc về phía Mục lão gia t.ử .

 

Mục Liên Thận vẻ mặt bình thản, giọng mang theo chút thờ ơ:

 

“Ông nội con cùng vai vế với ông , cho nên mắng một trận cũng ..."

 

Phó Hiểu mày mắt rạng rỡ, ông đúng là một học trò ngoan nha.

 

Sau khi bôi thu-ốc xong cho cổ tay cô, hỏi:

 

“Còn chỗ nào thương nữa ?"

 

Cô vén một ống tay áo khác lên, để lộ chỗ thương ở khuỷu tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-383.html.]

Mục Liên Thận thấy, cánh tay trắng như ngọc xuất hiện vết bầm tím rõ rệt.

 

Phó Hiểu cảm thấy lạnh càng lúc càng nặng.

 

Im lặng hồi lâu, giọng trầm thấp của mang theo sự tức giận thể che giấu:

 

“Cái thằng Lý Kỳ đáng ch-ết rốt cuộc là cái thá gì ..."

 

“Chú Lý mua nước giúp con , ở đó," Phó Hiểu kéo kéo ống tay áo của , :

 

“Thật sự mà, đau chút nào cả."

 

Mục Liên Thận “ừm" một tiếng, tiếp tục cẩn thận bôi thu-ốc xoa bóp cánh tay cho cô.

 

đôi lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t.

 

Sau khi bôi thu-ốc xong, nghĩ đến điều gì, một lời mà bước ngoài.

 

Phó Hiểu đang thắc mắc gì, thì trở .

 

Giúp cô cẩn thận kéo ống tay áo xuống, ôn tồn hỏi:

 

“Gặp Tống Như Uyên ?"

 

Phó Hiểu gật đầu:

 

“Bác giúp con ngăn ông lão một chút, nếu thì kết thúc nhanh như , cho nên con mời bác ăn một bữa."

 

Mục Liên Thận im lặng một lúc, gật đầu:

 

“Ba ."

 

Chẳng mấy chốc, một phụ nữ khí chất thanh lịch bước , mỉm chào hỏi Mục Liên Thận:

 

“Mục Tư lệnh, cho tìm ?"

 

Trên mặt Mục Liên Thận lộ nụ nhạt, gật đầu:

 

“Chị Ba, phiền chị giúp xem đứa nhỏ còn chỗ nào thương , tiện thể giúp bôi thu-ốc một chút."

 

“Ôi chao..."

 

Người phụ nữ bước tới nắm tay Phó Hiểu:

 

“Sao thương thế ?"

 

“Mau để xem nào."

 

Nói xong liền dắt Phó Hiểu trong phòng.

 

Phó Hiểu dắt phòng, lúc còn kịp phản ứng thì lột sạch.

 

Để mặc cho phụ nữ bôi thu-ốc những chỗ đỏ khác , những chỗ thực chẳng đau chút nào, chỉ đỏ lên, trong quá trình đ-ánh nh-au vô tình va chạm là sẽ đỏ một mảng.

 

chỗ thực sự nghiêm trọng chỉ khuỷu tay và chân thôi.

 

Người phụ nữ thấy làn da trắng trẻo của cô những mảng xanh mảng đỏ, cũng xót xa thôi:

 

“Con bé , đau ?"

 

Phó Hiểu lắc đầu:

 

“Không đau ạ, đa tạ bác."

 

Người phụ nữ dịu dàng :

 

“Bác là vợ của bác Ba Trạch của con, họ Lý, con cứ gọi bác là bác gái là ."

 

“Sau tiện cứ sang nhà bên cạnh tìm bác, bác thường xuyên ở nhà."

 

“Dạ, con ạ, cảm ơn bác gái."

 

Người phụ nữ giúp Phó Hiểu bôi r-ượu thu-ốc khắp các vết thương một lượt, mới bước khỏi cửa phòng trả lời cho Mục Liên Thận đang đợi ở bên ngoài.

 

Cũng quá lên, chỉ sự thật, chỉ ở chân và cánh tay là nghiêm trọng hơn một chút.

 

Những chỗ khác chỉ đỏ nhẹ một chút thôi.

 

“Làm phiền chị Ba ," Mục Liên Thận cố nén sự hung bạo trong lòng, trầm giọng .

 

Bà nhận sắc mặt Mục Liên Thận lắm, cũng lâu, hỏi thăm Phó Hiểu xem cần gì trở về nhà .

 

Phó Hiểu mặc quần áo xong từ trong phòng bước , thấy đàn ông đang ở gian ngoài, mỉm bước tới:

 

“Con thật sự đau mà, chỉ là da con mỏng, chạm nhẹ một cái là đỏ thôi."

 

Mục Liên Thận cúi đầu cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ :

 

“Chạm nhẹ... cũng ."

 

Anh dắt cô xuống một bên, mặt mày tràn đầy sự ấm áp, trong mắt cũng là ánh sáng nhu hòa, khẽ :

 

“Ông lão đó là thầy dạy ba lâu nhất khi còn trẻ."

 

 

Loading...