Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 377

Cập nhật lúc: 2026-04-10 17:32:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không chọc nổi thì trốn ...”

 

Phó Hiểu ở tầng hai Tống Như Uyên bước khỏi quán , dường như cô đang nên đầu mà chỉ vẫy vẫy tay.

 

Cho đến khi còn thấy nữa, cô mới thu nén tất cả cảm xúc, bàn .

 

Cố Kỳ Thâm lên tầng hai thì Lý Kỳ chặn cách Phó Hiểu hai bước chân.

 

Anh Lý Kỳ nhướng mày , nhưng gì.

 

Chỉ Phó Hiểu đang im lặng uống .

 

Phó Hiểu ngước mắt , chẳng nghĩ đến điều gì mà mỉm mở lời:

 

“Chú Lý, chú xuống lầu đợi ạ."

 

Lý Kỳ Cố Kỳ Thâm với ánh mắt cảnh cáo xuống lầu.

 

Cố Kỳ Thâm đến mặt cô xuống, gì mà chỉ lẳng lặng cô, điều gì đó từ mặt cô.

 

cô vẫn luôn giữ vẻ mặt bình thản, nhướng mày , giọng tản mạn:

 

“Đến tìm ?"

 

“Vâng," giọng Phó Hiểu bình tĩnh:

 

ngờ tới...."

 

“Người đó... chính là nhỉ."

 

Nghe cô bằng giọng điệu khẳng định, cũng phản bác:

 

là do chú Tống nuôi nấng."

 

Phó Hiểu trầm tư gật đầu.

 

Vậy chuyện tiếp theo cũng cần thiết hỏi nữa.

 

Hóa ....

 

Là như .

 

Thấy sắc mặt cô vẻ khác lạ, Cố Kỳ Thâm cũng ý định giải thích, chỉ hỏi một chủ đề liên quan:

 

“Cô sớm cha cô là ai, tại chút động tĩnh nào ?"

 

Anh nhớ lúc đó nhận ủy thác của Mục Uyển Lan, khi điều tra một thông tin của Phó Hiểu và báo cho Tống Như Uyên , biểu cảm của lúc đó thực sự đặc sắc.

 

Cuối cùng đầy đắc ý :

 

“Đứa con gái của Liên Thận, nếu đẩy con bé một cái thì e là con bé sẽ chủ động đến nhận ."

 

Cố Kỳ Thâm thắc mắc, nếu một cha quan lớn thì sẽ thờ ơ như .

 

Kiểu gì cũng mượn chút thế lực của ông chứ.

 

Phó Hiểu tất nhiên ẩn ý trong lời của .

 

thế lực dễ mượn ?

 

Thử nghĩ xem, bạn một cha quyền thế ngất trời, từ nhỏ từng gặp mặt.

 

Lúc đó phương diện đều cho thấy ông hạng lành gì.

 

Bạn dám nhận ?

 

Dù bản lĩnh của Phó Hiểu lớn đến nhưng cô chỉ một .

 

Nếu những lo lắng khác, khoảnh khắc về ông cô hành động , nhưng lưng cô còn nhà họ Phó.

 

Nếu kết quả như ý thì ?

 

Nếu Mục Liên Thận thực sự là một gã tồi tệ bỏ rơi vợ con thì tính ?

 

Dù là ba chính trị hai quân đội.

 

Có thể Mục Liên Thận?

 

đem tương lai của nhà họ Phó để hành động lỗ mãng ?

 

Ngay cả khi Cố Kỳ Thâm chọc giận, cô cũng định để Phó Vĩ Luân nhúng tay , mà tự giải quyết ở vùng Tây Bắc.

 

đó đều là những chuyện qua , cần thiết nhiều với một ngoài.

 

Cô bưng ly lên nhấp một ngụm, nhạt giọng :

 

“Không liên quan đến ."

 

Cố Kỳ Thâm lơ đãng nhướng mày:

 

“Hôm nay cô đích đến đưa thu-ốc giải cho ?"

 

“Không ," Phó Hiểu đặt ly xuống, thong dong dậy, nụ chạm đến đáy mắt, “Chỉ là dạo bừa thôi,"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-377.html.]

Nói xong dậy định rời .

 

Khi đến đầu cầu thang, Cố Kỳ Thâm đằng yên nữa, vọng lên:

 

“Thu-ốc giải của sắp ăn hết đấy..."

 

Phó Hiểu hề quan tâm đến thẳng xuống cầu thang.

 

suy nghĩ kỹ xem nên xử lý như thế nào.

 

Thời đại tinh khôn đúng là nhiều thật....

 

Sơ sẩy một cái là khác coi như quân cờ ngay.

 

Tống Như Uyên là như thế nào?

 

Nuôi nấng?

 

Sát thủ?

 

Hừ...

 

Người cha mặc quân phục của cô bạn như chứ.

 

Chương 223 Hạ quân cờ...

 

Đi xuống lầu, phớt lờ ánh mắt phía , khỏi quán .

 

Lên xe, Lý Kỳ ở ghế lái khẽ hỏi:

 

“Hiểu Hiểu, tiếp theo ?"

 

Phó Hiểu thu xếp xong cảm xúc, đáp:

 

“Chú Lý, tìm chỗ mua ít trái cây ạ."

 

Lý Kỳ đỗ xe ven đường, đưa cô một khu chợ ngầm.

 

Có khá nhiều bán trái cây, cô chọn bừa vài loại, mua cho ông nội Phó và ông cụ Mục mỗi một chiếc áo ba lỗ kiểu cũ.

 

Đi dạo thêm một lúc, thấy thứ gì khác mua nên chuẩn về nhà.

 

Về đến cổng đại viện, vẫy tay chào tạm biệt Lý Kỳ:

 

“Chú Lý, chú về nhà ạ, chiều nay cháu ngoài nữa, dùng đến xe ."

 

“Được ."

 

Phó Hiểu xách chiếc giỏ tre lấy từ chỗ bán trái cây bước nhà họ Mục.

 

Hai ông cụ đang đ-ánh cờ trong sân thấy động tĩnh thì đầu .

 

Ông cụ Mục thấy đồ cô xách trong tay thì vội vàng gọi:

 

“Sao cháu xách nhiều đồ thế?

 

Mau ai đỡ một tay chứ, cái thằng Lý Kỳ cũng đưa cháu tận cửa."

 

Cảnh vệ ở cửa đưa tay nhận lấy chiếc giỏ trong tay cô, giúp mang bếp mới cửa.

 

Phó Hiểu :

 

“Ông nội, chú Lý đưa ạ, gần đến cửa con mới bảo chú về đấy ạ."

 

Thực trái cây cô mua ít, phần lớn trái cây trong giỏ đều là lấy từ trong gian .

 

thấy ông cụ đối diện ông cụ Mục, tiến lên chào một tiếng lễ phép:

 

“Cháu chào ông Trạch ạ."

 

Trạch Thế Hùng sâu cô một cái, mỉm gật đầu liên tục:

 

“Đứa nhỏ ngoan, cháu về một cái là thấy ông nội cháu như trẻ vài tuổi ."

 

“Là một đứa trẻ ngoan bản lĩnh."

 

Câu , ông cụ Mục đầy đắc ý, giả vờ khiêm tốn :

 

“Nhà ông chẳng cũng một đứa cháu gái , cần gì ghen tị."

 

Trạch Thế Hùng tức giận lườm ông một cái, đúng là chuyện nào đáng thì .

 

Ông , đứa cháu gái đó của ông sợ ông, chẳng mấy khi về nhà cũ nhà họ Trạch.

 

Nhìn thấy nụ mặt ông cụ Mục, trong lòng thoải mái cho lắm.

 

Đưa tay hạ một quân cờ...

 

“Này, nước đến lượt chứ, ông điêu thế hả."

 

“Ông nhớ nhầm , chính là đến lượt ."

 

Thấy sự chú ý của hai ông cụ đều chuyển sang bàn cờ.

 

 

Loading...