Nhận sự khác biệt của Mục Liên Thận dành cho ông , Phó Hiểu ngọt ngào, chân thành gọi một tiếng:
“Cháu chào bác Địch ạ,"
Lại chào hỏi với Địch Chính Phong và Địch Cửu bên cạnh ông.
Địch Chính Vinh đáp:
“Ngoan quá, đúng là một đứa trẻ ngoan,"
Ông thò tay túi lục lọi, lấy một miếng ngọc bội đưa cho cô:
“Quà gặp mặt, cầm lấy cháu,"
Phó Hiểu ngẩng đầu Mục Liên Thận, ông xoa đầu cô:
“Bác cho thì con cứ nhận lấy."
Cô dùng hai tay nhận lấy, và lịch sự cảm ơn.
Địch Chính Vinh cô, trong mắt xẹt qua vẻ bừng tỉnh.
Bác ư?
, ông thể đại diện cho các em của .
Đây cũng là cháu gái của ông.
Ánh mắt ông Phó Hiểu thêm vài phần từ ái.
Mục Liên Thận ông khẽ hỏi:
“Anh Địch, năm nay cũng tham gia ?"
Địch Chính Vinh thu cảm xúc, nghiêm nghị :
“Năm nay khác với năm,"
“Anh ăn ?"
Mục Liên Thận cũng định hỏi nhiều, dù nhiều chuyện thể công khai tiết lộ.
Địch Chính Vinh :
“Chưa , định căng tin hội trường ăn,"
“Vậy chúng cùng ..."
Mục Liên Thận nhẹ.
Mấy lớn phía ngoài, Phó Hiểu thì chậm vài bước, tụt phía cùng Địch Vũ Mặc.
Mục Liên Thận ngoái một cái, thấy cô vẫy tay với , lúc mới mỉm , đầu đáp lời Địch Chính Vinh.
Nghe thấy tiếng khẽ bên cạnh, Phó Hiểu đầu Địch Vũ Mặc phát tiếng, giọng điệu bình thản:
“Anh cũng ?"
Địch Vũ Mặc gật đầu:
“Theo bác mở mang tầm mắt chút."
Lời Phó Hiểu dám tin, lớn lên ở kinh thành từ nhỏ, cô tin đây từng xem.
Địch Vũ Mặc nhẹ giải thích:
“Mọi năm đều , giờ sức khỏe khá hơn , nhà mới yên tâm cho theo."
Nghe , ánh mắt Phó Hiểu chút vi diệu.
Sức khỏe khá hơn?
Chỉ là cái vẻ ngoài do các loại thu-ốc mãnh liệt đắp lên mà thôi.
Bên ngoài trông quả thực là , nhưng bên trong thì ?
Dù bắt mạch, Phó Hiểu cũng , chắc chắn sớm mục nát chịu nổi .
Anh loại thu-ốc hiện đang uống chỉ thể chống đỡ nhất thời, đó sẽ là sự phản phệ càng nghiêm trọng hơn đối với c-ơ th-ể .
Cô tò mò tại Địch Vũ Mặc uống loại thu-ốc đó.
bây giờ rõ ràng lúc để giải đáp thắc mắc.
“Ồ," Phó Hiểu thờ ơ gật đầu, hai tay đút túi quần phía , thong dong mấy lớn.
Lúc quần, Phó Hiểu cố ý bảo Lý Tú Phân cho cô hai cái túi, để tiện đút tay .
Địch Vũ Mặc nhướn mày nhẹ, nhấc chân bước theo.
Bước khỏi đại viện, cửa đỗ sẵn hai chiếc xe.
Mục Liên Thận dừng bước đợi Phó Hiểu đuổi kịp, vỗ vỗ lưng cô:
“Lên xe ."
Phó Hiểu thấy Lý Kỳ đang xe, mở sẵn cửa ghế vẫy tay với cô.
Cô gật đầu, tới trong xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-357.html.]
“Chú Lý, chú dậy sớm thật đấy,"
Nghe lời cô, Lý Kỳ :
“Thế tính là sớm , bình thường ở quân khu với Tư lệnh Mục là trời sáng dậy ,"
Phó Hiểu hứng thú hỏi ông một vài chuyện về Mục Liên Thận.
Hai đang chuyện vui vẻ thì Mục Liên Thận mở cửa xe , cùng còn Địch Chính Phong và Địch Chính Vinh.
Địch Chính Phong ghế phụ, Địch Chính Vinh ghế .
Lý Kỳ thấy định, trực tiếp lên tiếng:
“Tư lệnh, xuất phát nhé?"
Mục Liên Thận gật đầu.
Xe khởi động, ông sang chuyện gì đó với Địch Chính Vinh.
Nội dung cụ thể Phó Hiểu kỹ, đại khái là về những nhân sự quan trọng tham dự họp hôm nay.
Địch Chính Vinh nhẹ:
“Lão Tứ, chú lấy danh sách đây,"
Địch Chính Phong lấy từ trong túi một tờ giấy đầu đưa qua.
“Xem ..."
Địch Chính Vinh trực tiếp đưa tờ giấy đó cho Mục Liên Thận.
Mục Liên Thận nhận lấy xem vài mắt, sắc mặt hiện lên vài phần ngưng trọng.
Ông đưa tờ giấy trả cho Địch Chính Vinh.
“ chú cứ yên tâm," Địch Chính Vinh bóp tờ giấy đó, từ túi lấy bao diêm ném cho Mục Liên Thận.
Mục Liên Thận hiểu ý quẹt một que diêm, tờ giấy châm lửa, chẳng mấy chốc biến thành đống tro tàn.
Cửa xe mở , gió thổi bay bụi tro trong tay ông.
“Không xảy loạn gì ,"
Giọng ông khựng , mặt thêm vài phần trêu đùa:
“Những kẻ đó, giống như châu chấu mùa thu, chẳng nhảy nhót mấy ngày nữa ,"
“Cũng cẩn thận," Mục Liên Thận trầm mày:
“ sẽ bí mật sắp xếp một chút,"
“Lão Cửu sắp xếp ít ,"
Địch Chính Vinh đáp ông:
“ mà, chú việc của chú,"
Ông sâu Mục Liên Thận một cái, ánh mắt lộ vài phần ăn ý mà chỉ bọn họ mới hiểu.
Mục Liên Thận rũ mắt trầm tư, hồi lâu mới ngẩng đầu, trịnh trọng :
“ hiểu ,"
Trong lòng Phó Hiểu mơ hồ chút bất an.
Dù hiểu bọn họ đang gì, nhưng sắc mặt Mục Liên Thận rõ ràng là .
Cho nên, sắp chuyện xảy ?
Quãng đường tiếp theo, trong xe vô cùng yên tĩnh.
Mãi cho đến khi xe dừng , mặt mấy khôi phục thần sắc như thường.
Xe dừng một hội trường vô cùng trang nghiêm.
Sau khi xuống xe, cô khẽ kéo ống tay áo Mục Liên Thận, hỏi:
“Cậu ba ạ?"
Ông mỉm dắt tay cô:
“Ông đang ở bên trong đợi con,"
Phó Hiểu gật đầu.
Mấy về phía cửa hội trường, lượt , vệ binh ở cửa tiến hành kiểm tra từng .
Ai mang túi đều lấy đồ bên trong hết.
Còn khám xét thể, nam nữ chia hai hàng.
Người khám xét cho cô là một dì trông nghiêm nghị, còn nựng nựng má cô một cái.
Nếu cô nhầm, dì là khi thấy cô mới tới.
Vốn dĩ bà vẫn luôn một bên quan sát.
Kiểm tra xong xuôi, cô sang một bên đợi Mục Liên Thận.