Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 353

Cập nhật lúc: 2026-04-10 17:11:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông tặc lưỡi kinh thán:

 

“Cừ thật,"

 

Ánh mắt Ngô Thừa Phong chuyển sang Mục Liên Thận, hâm mộ :

 

“Đứa nhỏ thiên phú đấy, để tâm ,"

 

Trong mắt Mục Liên Thận xẹt qua vẻ kiêu ngạo, giọng điệu bình thản:

 

“Con gái cần học quá nhiều thứ, mệt lắm."

 

Ngô Thừa Phong nhẹ:

 

“Nói thì thế, nhưng chẳng lẽ lãng phí mất thiên phú của con bé."

 

Hơn nữa, điểm xuất phát của đứa nhỏ cao, nếu năng lực trấn áp khác, thì điểm xuất phát e là sẽ hại con bé.

 

Mục Liên Thận cũng ngốc, thương yêu đứa trẻ như , chắc chắn sẽ chuẩn thứ nhỉ.

 

Ngô Thừa Phong trầm ngâm Phó Hiểu, giọng hàm chứa ý :

 

“Thằng nhóc nhà họ Ngô đắc tội cháu ?"

 

Ánh mắt Ngụy Học Trạch cũng rơi cô, rõ ràng cũng tại .

 

Nhắc đến nọ, Phó Hiểu nhíu mày, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét.

 

vì ông hỏi, cô nhanh chậm lên tiếng:

 

“Mồm mép sạch sẽ, nên trả giá thôi."

 

Ngô Thừa Phong ngẩn , ngay đó ha ha lớn.

 

“Ha ha ha, lắm...."

 

nhà họ Ngô."

 

Ông thu nụ , về phía Mục Liên Thận:

 

“Có đổi quá nhiều ,"

 

Ngụy Học Trạch gật đầu, cũng tiếp lời:

 

“Quả thực là , ở trong đại viện, nhà bọn họ là kín tiếng nhất,"

 

Địch Cửu từ một bên tới, giọng bình tĩnh tham gia :

 

“Sau khi lão gia t.ử nhà họ Ngô , nhà họ Ngô trầm mặc ở đại viện một thời gian, lúc lộ diện trở thì hành sự bắt đầu trương dương hẳn lên."

 

Địch Vũ Mặc hướng về phía mấy vị trưởng bối gật đầu, lên tiếng:

 

“Mấy đứa trẻ nhà họ Ngô, ở bên ngoài phần lớn đều năng ngông cuồng,"

 

Ánh mắt lướt qua Phó Hiểu bên cạnh:

 

“Lời tiếng ..."

 

“Đều nhắc đến nhà họ Mục," Địch Cửu ngắt lời , thản nhiên :

 

“Hình như ý nhắm nhà họ Mục."

 

Ánh mắt ông chuyển sang Mục Liên Thận, nhạt:

 

“Điều tra chút ,"

 

Mục Liên Thận đáp lời ông, cúi mắt Phó Hiểu đang vẻ mặt bình thản.

 

Cho nên, lời gì khiến An An của ông tức giận như ?

 

Nghĩ đến thể bắt nạt cô.

 

Đôi lông mày ông phủ lên một lớp sương mù dày đặc, trông lạnh lùng uy nghiêm.

 

Phó Hiểu kéo kéo ống tay áo ông, ông thu liễm cảm xúc, nhẹ nhàng với mấy :

 

đưa con bé về , cùng ?"

 

Biết gia đình họ đầu đoàn tụ, bọn họ tất nhiên sẽ mất mặt đến mức quấy rầy, thế là lượt lắc đầu.

 

Mục Liên Thận xua tay cho cảnh vệ theo về nhà .

 

Nắm tay Phó Hiểu về hướng nhà họ Mục.

 

Ngụy Học Trạch lên tiếng:

 

“Lão Ngô, , hôm nay đến nhà ông ăn."

 

Đôi mắt Địch Cửu lóe lên, Ngụy Học Trạch mời mọc:

 

“Hay là trưa nay đến nhà ăn ."

 

Ngụy Học Trạch Địch Cửu đang vẻ mặt mong đợi , hừ lạnh:

 

“Thôi , trưa nay theo lão Ngô ăn,"

 

Lão hủ Địch Chính Phong ở nhà, ông mới tự chui đầu lưới .

 

Địch Cửu vẫn từ bỏ ý định, Ngô Thừa Phong:

 

“Thừa Phong thể cùng mà, mới một bình r-ượu ngon, em chúng cùng uống một bữa,"

 

Ngô Thừa Phong vốn ham r-ượu định gật đầu, liền Ngụy Học Trạch lên tiếng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-353.html.]

 

“Địch lão tứ ở nhà,"

 

Ngô Thừa Phong gượng:

 

“Mấy ông vẫn sợ ông , đến mức đó chứ."

 

Ông tất nhiên tại bọn họ tránh Địch Chính Phong, nhưng ông khó mà thấu hiểu , vì ông từng dạy dỗ qua.

 

Ngụy Học Trạch trực tiếp kéo ông ngoài.

 

Địch Cửu thấy hai thật sự định ăn cơm cùng, bất lực nhạt, cũng theo phía :

 

“Vậy cùng các ông."

 

“Ha ha ha," Ngô Thừa Phong Ngụy Học Trạch lôi , hét lên với Địch Vũ Mặc phía :

 

“A Mặc, về nhà, mang bình r-ượu ngon của chú chín cháu đây."

 

“Nghĩ quá nhỉ," Địch Cửu bước tới kéo cánh tay của ông , tiếp tục về phía .

 

Ngô Thừa Phong cứ thế hai lôi kéo khỏi đại viện.

 

Địch Vũ Mặc nhẹ lắc đầu, nhấc chân về phía nhà .

 

Khoảnh khắc bước khỏi đại viện, hai đồng thời buông tay.

 

Nhìn hai đang phía , Ngô Thừa Phong mắng :

 

“Hai cái thứ gì ."

 

Bên , Mục Liên Thận dắt tay Phó Hiểu, đến chỗ .

 

Giọng ôn hòa lên tiếng:

 

“An An, bọn họ bắt nạt con ?"

 

Phó Hiểu chớp mắt khẽ:

 

“Bọn họ bắt nạt con ,"

 

Mục Liên Thận :

 

“Yên tâm, cha sẽ cho con một câu trả lời thỏa đáng."

 

Cô nhún vai vẻ quan tâm.

 

Khẽ chớp mắt, ngay đó chuyển chủ đề:

 

“Hồi trẻ cha cứu ít nhỉ?"

 

tại cô đột nhiên , nhưng ông vẫn đáp:

 

thế,"

 

“Phụ nữ nhiều ạ?"

 

Mục Liên Thận nghi hoặc ngẩng đầu cô:

 

“Sao con hỏi cái ?"

 

Phó Hiểu đảo mắt trắng, hừ lạnh một tiếng, hất tay ông , thẳng về phía .

 

Mục Liên Thận vội vàng bước tới, vẻ mặt lo lắng cô, một nữa nắm lấy tay cô:

 

“Cha cứu lúc nào cũng chẳng nam nữ già trẻ."

 

“An An, thế con?"

 

“Không gì ạ,"

 

Giọng điệu cô vẫn còn chút vui, nhưng hất tay ông nữa.

 

tại cô giận, nhưng giờ cô thể phát tiết tính khí với ông, ông vẫn thấy vui.

 

Còn về việc tại nhắc đến chuyện nãy, lát nữa hỏi .

 

Giờ đến cửa nhà họ Mục.

 

Hai ở cửa thể thấy tiếng của Mục lão gia t.ử.

 

“Lão Lưu, chừng món đủ ?"

 

Lão Lưu bất lực lên tiếng:

 

“Nhiều nữa là bàn để hết ."

 

Giọng Mục lão gia t.ử vang lên đầy miễn cưỡng:

 

“Thôi ,"

 

, hoa quả trong nhà ít quá, lão Lưu ông sang nhà họ Địch mượn một ít,"

 

Lão Lưu :

 

“Được, múc nốt món ngay."

 

Mục Liên Thận và Phó Hiểu , trong lòng mỗi một ý nghĩ.

 

Ông dắt tay cô bước nhà.

 

Nhìn Mục lão gia t.ử đầy mặt nụ từ ái đang bận rộn chạy chạy .

 

 

Loading...