Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 344
Cập nhật lúc: 2026-04-10 17:11:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nếu bây giờ ông mắng cô một trận thì còn đỡ, chứng tỏ chuyện qua .”
Nhìn bộ dạng của ông hiện tại, rõ ràng là nữ đồng chí đó sẽ gặp họa .
Mượn danh nghĩa công việc để thực hiện hành vi quyến rũ.
Lại còn trách nhiệm.
Cô rõ tài liệu cô mang theo là dùng cho cuộc họp .
Đồ đến, các đồng nghiệp đến đều thể chuẩn sớm .
Phó Hiểu thầm nghĩ:
“Nếu vì cô còn công việc trong cuộc họp , e là bây giờ ném xuống xe .”
“Bí thư, ngài uống nước ?"
Lại một nữa thấy giọng nịnh bợ của phụ nữ phía , Phó Hiểu đang nhắm mắt nhịn mà xoa xoa cánh tay.
Cứu mạng, chị ơi, chị chắc cũng ba mươi lăm tuổi chứ, đừng giả giọng thiếu nữ .
Da gà rơi đầy đất.
Phó Vĩ Luân hai chân bắt chéo, dáng vẻ nhàn nhã tựa ghế , tay chống bên cửa sổ, hai mắt nhắm nghiền, tư thế lười biếng mà cao quý.
sự lười biếng đó ảnh hưởng đến khí trường của ông, thấy giọng ồn ào, đôi mắt ông khẽ mở , ánh mắt quét qua.
Đôi mắt sâu thẳm đó chỉ thản nhiên cô một cái khiến nữ đồng chí phía im bặt.
Khóe miệng Phó Hiểu khẽ nhếch lên, mắt mở một khe nhỏ lén một cái, vặn chạm ánh mắt của Phó Vĩ Luân.
Cô mỉm thành tiếng, ngẫu nhiên đặt đầu lên vai ông nhắm mắt .
Phó Vĩ Luân giơ tay chỉnh đầu cô cho ngay ngắn, cử động vai để cô dựa thoải mái hơn.
Lại cầm chiếc áo đắp đầu gối khoác lên cô.
Cũng nhắm mắt theo.
Nữ đồng chí im bặt phía thấy cảnh , lòng khỏi chút chua xót.
Hóa Bí thư Phó khi dịu dàng là như .
Bao giờ ông mới thể dịu dàng với cô như thế thì mấy.
điều cũng khiến cô càng thêm say mê đàn ông , chỉ trai mà còn dịu dàng như , quan trọng nhất là công việc còn như thế.
Nếu mà gả cho ông, thể là một bước lên mây cũng ngoa.
Trong mắt nữ đồng chí lóe lên sự thẹn thùng và mong đợi.
Tài xế lái xe bên cạnh liếc thấy biểu cảm mặt cô , vẫn vô cảm lái xe.
Không gì khác, thấy nhiều .
Bây giờ thấy những cô gái tỉnh táo , thậm chí còn chẳng buồn thầm phàn nàn nữa.
Buổi trưa, ngang qua một tiệm cơm quốc doanh, xuống xe ăn một bữa trưa mới tiếp tục xuất phát...
Lúc trời sẩm tối thì đến kinh thành.
Tại nhà khách cán bộ, Vương Chí Phong đến một ngày chuẩn xong xuôi thứ.
Phó Hiểu một trong các phòng nghỉ ngơi.
Phó Vĩ Luân cùng một nhóm đồng nghiệp bắt đầu thảo luận nội dung cuộc họp ngày mai.
Thảo luận mãi đến tối muộn mới về phòng nghỉ ngơi.
Cùng lúc đó ở một nơi khác, Bộ tư lệnh Quân khu Tây Bắc.
Vừa giải quyết xong một chuyện hóc b.úa, Mục Liên Thận lưng về phía một bên cửa sổ, vẻ mặt bình thản phía báo cáo nguyên nhân sự việc.
Người đàn ông chỉ lặng lẽ cửa sổ, cảnh đêm tối tăm càng tôn lên vẻ mạnh mẽ quanh ông, khí trường của ông ai dám gần.
“Tư lệnh, đại khái là như , là cấp sơ suất, cũng may ngài phát hiện, lúc mới gây họa lớn."
Lời dứt, Mục Liên Thận đột ngột xoay , ánh mắt quét qua.
Gương mặt ông lạnh lùng, khí lạnh bức , giọng lạnh như băng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-344.html.]
“Là nhất thời sơ suất là lơ là chức trách?"
“Trong lòng tự rõ ?"
Ánh mắt ông dửng dưng qua, mang cảm giác áp bách mạnh mẽ cho đối diện.
Giọng mang theo một tia run rẩy:
“Là trong nhà đó xảy chuyện, tinh thần định mới phạm sai lầm, nhưng tư lệnh ngài yên tâm, nhất định sẽ nghiêm trị."
Mục Liên Thận trầm tư suy nghĩ, đột ngột lên tiếng, giọng bình tĩnh hơn nhiều:
“Nếu thật sự là trong nhà xảy chuyện thì cho nghỉ phép, để về xem , nhưng khi , vị trí công tác điều chỉnh, tiến hành huấn luyện mới thể vị trí ban đầu."
“Rõ, ngài yên tâm, sắp xếp ngay."
Mục Liên Thận xua tay hiệu cho .
Sau khi đó , giọng của Ngụy Học Trạch truyền từ ngoài cửa.
“Liên Thận, đây..."
Mục Liên Thận chậm rãi bước tới bàn việc xuống, bước văn phòng.
“Ngày mai chúng nên về kinh thành , nếu sẽ kịp mất."
Nghe lời , Mục Liên Thận vẫn mang vẻ mặt bình thản, nhạt giọng :
“Vội gì chứ."
“ vội?"
Ngụy Học Trạch chút chua chát:
“Lần nào đến muộn, mắng cũng là , cái gì mà giám sát chu đáo."
Anh chống hai tay bàn việc, nghiến răng chằm chằm Mục Liên Thận:
“ cũng quản mới chứ..."
Nhìn vẻ mặt vẫn quan tâm của ông, Ngụy Học Trạch chút tức giận xoay .
giống như sực nhớ điều gì, bước chân dừng , ánh mắt vi diệu xoay :
“Cậu em vợ của ở Phó gia hình như cũng kinh thành trong thời gian ."
“Cũng Hiểu Hiểu đứa nhỏ cùng nữa nha."
Anh vẻ hiền lành.
Nhắc đến Phó Hiểu, ánh mắt Mục Liên Thận trở nên bình thản dịu dàng như gió mát trăng thanh.
Biểu cảm mặt cũng tràn đầy sự ôn nhu.
Ông khẽ hỏi:
“Cuộc họp của giới chính trị chẳng thường diễn chúng ?"
Ông đương nhiên An An đứa nhỏ đó đang ở cùng chú ba của con bé tại thành phố.
theo lệ thường năm, cuộc họp mà Phó Vĩ Luân tham gia đáng lẽ diễn ông, cho nên ông dự định khi tham gia xong cuộc họp ở kinh thành sẽ nghỉ một thời gian, ở bên cạnh con bé cho .
Ngụy Học Trạch cố ý trả đũa, cũng khẽ một tiếng:
“Cậu đoán xem..."
Nói xong xoay rời khỏi văn phòng.
Sau khi , Mục Liên Thận cầm điện thoại bàn, gọi một cuộc điện thoại đến kinh thành, khi kết nối một câu thừa thãi, trực tiếp mở miệng hỏi:
“Năm nay cuộc thảo luận nội bộ của chính phủ đẩy sớm lên ?"
Nghe thấy câu trả lời khẳng định từ đối diện, ông cũng trì hoãn thời gian, trực tiếp cúp điện thoại, để những tài liệu quan trọng bàn ngăn kéo khóa .
Đứng dậy bước khỏi văn phòng.
Đi đến cửa văn phòng của Ngụy Học Trạch, trực tiếp đẩy cửa nhưng , ở cửa :
“Xuất phát ngay bây giờ..."