Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 316

Cập nhật lúc: 2026-04-10 17:10:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bắt đầu bước thứ hai của .”

 

Cô dùng tinh thần lực khống chế một nhóm , đa đều là những già uy tín, với họ một tuần nữa sẽ động đất nghiêm trọng, bảo họ truyền tin tức .

 

Hầu như mỗi huyện thành đều khống chế một .

 

tinh thần lực của cô khống chế mỗi ngày hạn, để đẩy nhanh tốc độ, cô chỉ thể ngừng uống nước linh tuyền.

 

Không ngừng dùng dị năng hệ ch-ữa tr-ị để chữa lành cơn đau đầu do dùng hết hệ tinh thần gây .

 

Tinh thần lực cứ thế sử dụng khôi phục.

 

Khôi phục sử dụng...

 

Có phúc lớn thăng thêm một cấp nữa....

 

Tiếp theo việc khống chế càng thêm thành thạo.

 

Người già và đại đội trưởng của mỗi thôn đều dùng dị năng hệ tinh thần thôi miên.

 

Bao gồm cả các huyện lân cận, cô đều thực hiện ám thị.

 

Ngày hai mươi ba tháng bảy.

 

Tin tức về động đất cũng dần dần truyền , tin, bắt đầu một chuẩn .

 

Thậm chí những sợ ch-ết, đặt vé tàu hỏa rời khỏi nơi .

 

Tất nhiên cũng tin.

 

, đợi cô bật máy mô phỏng lên tin sẽ càng nhiều hơn.

 

Ngày hai mươi bốn tháng bảy.

 

Cô rắc một ít bột thu-ốc về phía các nơi, bột thu-ốc tác dụng khiến động vật bắt đầu xao động.

 

Hơn nữa ngửi thấy ngay trong ngày thì cảm giác, đó sẽ ngày càng xao động hơn.

 

Ngày hôm nay, cô đạp xe đạp vòng quanh, để bột thu-ốc trong túi tản mác theo gió.

 

Mỗi cái thôn cũng đều rắc một lượt.

 

Trong núi cô dám rắc, sợ động vật lớn xao động, chạy xuống núi hại .

 

Ngày hai mươi lăm tháng bảy.

 

Cô lặng lẽ lẻn nhà lãnh đạo huyện ủy, thực hiện ám thị tinh thần cho họ, họ sẽ tin tưởng sâu sắc việc động đất, chắc là sẽ thực hiện một phen triển khai nhỉ.

 

Làm xong tất cả, cô mua vé xe về.

 

Vẫn là đến cái huyện đó, quãng đường còn cô cưỡi mô tô về sẽ nhanh hơn.

 

Ngày hai mươi sáu tháng bảy.

 

Cô đến cái huyện tàu hỏa.

 

Tìm một nơi gian nghỉ ngơi.

 

Cô buổi tối vẫn cưỡi mô tô lên đường như thường lệ, tám giờ đêm, cô gian.

 

Khởi động máy trung tâm mua sắm, khởi động là cấp năm.

 

Thời gian hai phút.

 

Các huyện, thôn ở Hà Bắc đều cảm nhận gì đó , vốn dĩ họ đều giữ thái độ bán tín bán nghi đối với tin tức truyền bá khắp nơi.

 

trận choáng váng lúc nửa đêm khiến họ nhận lẽ là thật, đều vội vàng từ trong phòng chạy ngoài.

 

Tuy rằng chỉ kéo dài hai phút, nhưng lúc bên ngoài đều là , chứng minh chỉ một hai cảm nhận .

 

Trên bầu trời, từng đàn chuồn chuồn, dơi, bướm, chim nhỏ, quạ, đều xuất hiện thành từng đàn khác thường.

 

Kiến, chuột mặt đất cũng bắt đầu chạy loạn khắp nơi, giống như một chút cũng sợ .

 

Chó nuôi trong nhà, nuôi thả, cứ sủa mãi ngừng, đ-ánh thế nào cũng vẫn cứ sủa, đáng sợ.

 

Cộng thêm lời của những già gần đây.

 

Trong lòng mỗi đều hoảng hốt....

 

Ngày hai mươi bảy tháng bảy.

 

Phó Hiểu trưa ngày hôm nay về huyện An Dương.

 

Cô trực tiếp đạp xe đạp về đại sơn thôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-316.html.]

 

Cũng may, nhà nghi ngờ gì.

 

Cô ăn bữa tối như khi, ngủ trong phòng từ sớm.

 

Phó Hiểu gian, bắt đầu từ tám giờ tối, cấp sáu, cấp bảy, cấp tám....

 

Mỗi tiếng đồng hồ khởi động một .

 

từng thử nghiệm, cấp bậc càng cao, tần suất rung động càng lớn, cảm giác mang cho con càng thêm mãnh liệt.

 

Còn một âm thanh truyền , tạo cho con cảm giác như thực sự đang ở trong tâm chấn.

 

Ngày hai mươi tám tháng bảy.

 

Rạng sáng, một giờ.

 

Tay cô chút run rẩy nhấn khởi động cuối cùng.

 

Lần trực tiếp là cấp cao nhất.

 

Các vị thần phương xa ơi, hy vọng tác dụng.

 

Hy vọng họ đều thể bình an vô sự....

 

Ngày 190 bụi trần lắng xuống...

 

Phó Hiểu bình tĩnh giường sưởi, hề ngủ .

 

Cũng ngủ , còn hàng ngàn hàng vạn dân Hà Bắc.

 

Bởi vì cảm giác đó quá mãnh liệt, ch.ó trong nhà đều giật đứt dây xích chạy ngoài, cứ nhắm mà sủa.

 

Con đều thông minh cả.

 

Tất cả những gì quá khác thường đều dự báo một sự kiện bình thường khả năng xảy .

 

Không ít đều bưng lương thực trong nhà từ trong phòng ngoài.

 

Dưới ánh trăng.

 

Trên đường lớn, bãi đất trống, khắp nơi đều là .

 

Từng từng đều gánh lương thực, cầm chăn đệm tới bãi đất trống.

 

“Ông nó ơi, nhanh chút ,"

 

Một bà lão tóc hoa râm đang giục giã ông lão phía .

 

Ông lão đáp lời, run rẩy từ trong phòng , “Biết , chẳng là ngủ lề đường , gì to tát ,"

 

“Hai sống cho , xảy chuyện, nếu chỉ còn con trai thì ,"

 

Bà lão đợi ông lão tiến lên, dìu dắt lẫn về phía .

 

“Bà nó ơi, nhớ con trai hả?"

 

Ông lão híp mắt bà lão, “Thằng nhóc thúi đó lính bao nhiêu năm , cũng về thăm, nó về, sẽ đ-ánh nó."

 

Bà lão tít mắt, “Cái ông già bướng bỉnh , chẳng là ông bắt nó ?"

 

Hai cùng dìu dắt , tới giữa đám .

 

Nhìn thấy hai , đại đội trưởng vội vàng đón lấy, tìm một chỗ cho hai ông bà nghỉ ngơi.

 

Đôi vợ chồng trẻ mới cưới, cô gái còn mặc quần áo đỏ, trai ôm hòm sính lễ của cô gái, cô gái ôm chăn, từ trong phòng .

 

Hội quân cùng cha ở cửa, cùng về phía bãi đất trống trong thôn.

 

Chị Hương đang mang thai, nhét năm mươi đồng còn sót trong nhà túi, dắt theo bé ba bốn tuổi bên cạnh, ngoài.

 

“Mẹ ơi, chúng ?"

 

Chị Hương một vẻ mặt dịu dàng:

 

“Hôm nay đưa con ngoài ngủ ."

 

Cậu bé giọng sữa ngáp một cái, “Vâng..."

 

Dân làng ở các nơi đều sự tổ chức của đại đội trưởng rời khỏi nhà.

 

Đi tới bãi đất trống của thôn.

 

trong lòng thẫn thờ, cảm thấy hiếu kỳ, tụ tập cùng những xung quanh đủ thứ chuyện đời.

 

 

Loading...