“Nhìn thấy đó, Trạch Vũ Mặc thu cảm xúc, mặt treo lên nụ dịu dàng, gật đầu chào lịch sự, đồng thời giơ tay gạt tấm chăn mỏng đắp chân định xuống xe.”
“A Mặc , chú tưởng là chú chín của cháu chứ, sức khỏe cháu , đừng xuống xe gì,"
Người đàn ông giơ tay giữ cửa xe , ngăn cản động tác xuống xe của .
Gương mặt tái nhợt của Trạch Vũ Mặc hiện lên nụ :
“Chú Ngô, chú chín trong ạ."
“Được, chú cũng đây, trời lạnh, cháu về sớm ."
Nhìn đàn ông bước tiểu viện, Trạch Vũ Mặc nhàn nhạt dặn dò tài t.ử:
“Lái xe, về nhà..."
Gian chính tiểu viện, bàn đặt mấy chai Nhị Oa Đầu và mấy đĩa lạc rang.
Không bất kỳ món ăn nào, dọn món cũng chẳng ai ăn.
Buổi tụ tập của họ thường là để uống r-ượu, chút lạc rang nhắm r-ượu là đủ .
Bên cạnh đốt hai cái lò, lửa cháy vượng, nước đó sôi.
Phát tiếng ùng ục ùng ục.
Trạch Cửu chậm rãi bước tới, rót nước phích, rót đầy hai ấm .
Tự rót cho một ly .
Tay trái khẽ vuốt ve chuỗi tràng hạt cổ tay , khẽ :
“Ngồi , họ sẽ tới cùng lúc , còn đợi đấy."
Lục Tá Hiền đang đợi ở cửa liền bước tới, xuống cạnh .
Ngô Thừa Phong bước sân, giữa sân quanh một lượt, bấy giờ mới bước nhà, ba đang bên bàn r-ượu mà cảm thán mỉm :
“Nơi vẫn như cũ, đổi gì mấy."
Trạch Cửu hừ lạnh một tiếng, liếc ông một cái:
“Mắt ông mù ?"
Sao thể đổi , dù cũng bao nhiêu năm .
Cây cối ở góc tường to ít, những cọc gỗ họ dùng để tấn đều mục nát.
Dù ....
Ngô Thừa Phong ngoác miệng :
“ thấy đúng là vẫn như cũ,"
Không đổi.
Trong lòng một , nơi vẫn là chốn cũ.
Là nơi chốn cũ thuộc về tình em của họ...
Chương 179 Tống Như Uyên
Lúc Ngụy Học Trạch và Trần Diệp tới, trời tối hẳn.
Hai xách hai chai r-ượu bước trong.
Tiếng mở cửa Ngô Thừa Phong đang trò chuyện giật , ông đầu thấy hai , tức giận lườm một cái:
“ bảo , hai thể đến sớm hơn một chút ..."
Trần Diệp đầy như gió xuân:
“Là chút việc trễ nải thời gian, xin nhé,"
Ngô Thừa Phong lườm một cái, thầm mắng một câu:
“Đồ mặt ,"
cũng gì, em bao nhiêu năm , ai là thể tùy tiện đùa giỡn, ai là tính cách thế nào, ông đều nắm rõ mười mươi.
Có những , bề ngoài lúc nào cũng hớn hở, nhưng lưng thì đầy rẫy thủ đoạn, thể hại ch-ết .
Ngụy Học Trạch bước tới bá vai Ngô Thừa Phong:
“Chúng đến cũng muộn, cùng lắm thì lát nữa kính ông thêm hai ly r-ượu."
“Không hổ ông," giọng Ngô Thừa Phong lạnh hẳn :
“Ai mà chẳng , t.ửu lượng của ông kém nhất, vẫn định giống chứ?
Dùng r-ượu?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-298.html.]
Ngụy Học Trạch chỉ , bên cạnh Lục Tá Hiền vỗ đùi, lớn.
“Ha ha ha... ha ha"
Đôi mắt tĩnh lặng của Trạch Cửu cũng hiện lên thêm một tia ý .
Trong phòng bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên.
Lục Tá Hiền thấy hai chai r-ượu Mao Đài họ mang tới, lên tiếng :
“Sao hả?
Mấy em từ tới giờ uống Nhị Oa Đầu, hai mang hai chai là ý gì đây?"
Trần Diệp đáp:
“Chẳng là uống quen Nhị Oa Đầu ..."
Lời thốt .
Nụ mặt Lục Tá Hiền nhạt .
Giọng Ngô Thừa Phong cao lên:
“Cậu , chắc tới nhỉ."
Chỉ Trạch Cửu là gương mặt vẫn bình thản như cũ.
Gương mặt ôn nhu của Trần Diệp vẫn hiền hòa:
“Không chắc nữa, dù cũng thông báo ."
“Vậy thì mặc kệ , chúng cứ uống ."
Ngô Thừa Phong đột ngột dậy, đặt hai chai Mao Đài sang một bên, mở chai r-ượu chuẩn bàn , rót đầy mấy ly, lông mày nhướng lên :
“Anh em, một ly chứ?"
Cái bàn trong phòng là bàn gỗ hình tròn, Trạch Cửu bước tới bên cạnh ông, nâng một ly r-ượu, chậm rãi giơ lên.
Những còn cũng tự tìm một vị trí cho , đều nâng ly r-ượu lên, mấy họ lời nào.
Chỉ cần một ánh mắt là hiểu ý .
Đều nâng ly r-ượu uống cạn một .
Hai ly r-ượu xuống bụng, câu chuyện bỗng chốc khơi mào.
Anh em với , chuyện trời biển đều thể tán gẫu nửa ngày, nhưng trong lòng ai nấy đều những chuyện nhắc tới.
Ví dụ như mặt Lục Tá Hiền, họ bao giờ thảo luận về chuyện trong quân đội.
Ngụy Học Trạch quả nhiên t.ửu lượng kém, khi uống xong một hai ly thì gương mặt đầy vẻ say khướt, im lìm ở đó.
Lắng lời lẽ hào hùng của Ngô Thừa Phong bên cạnh, thỉnh thoảng còn phụ họa theo mấy tiếng.
Chỉ điều thường thường là khi tiếng của họ dứt thì mới bắt đầu .
Chính là hành vi chậm mất nửa nhịp.
Những khác cũng đều điểm , Trần Diệp rót cho một ly màng tới nữa, tự trò chuyện với những bên cạnh.
Đêm về, vạn vật tĩnh lặng.
Chỉ tiếng gió rít gào như quỷ hú ngoài cửa sổ, trong nhà ngược ấm áp vô cùng.
Cổng tiểu viện, một chiếc xe đỗ ở đó từ lâu.
Một ở ghế , ánh mắt bình thản xa xăm tiểu viện.
Dường như đang xuyên qua tường viện để rõ thứ bên trong.
Người đàn ông gương mặt tuấn, lúc sắc mặt trầm như nước.
Đôi bàn tay thon dài mạnh mẽ, trông sạch sẽ gọn gàng.
Người đàn ông cúi đầu, che đôi mắt sắc màu âm u , khiến khó lòng thấu hiểu những cảm xúc phức tạp nơi đáy mắt .
Người ở ghế phụ khẽ gọi:
“Như Uyên?"
Người đàn ông hồn ngẩng đầu .
“Nếu thì về nhà thôi..."
Cảm xúc trong mắt đàn ông đấu tranh dữ dội, cuối cùng vẫn bước chân xuống xe.
Anh xe, vóc dáng cao ráo, mặc chiếc áo khoác đen, gương mặt tuấn cương nghị với những đường nét rõ ràng.
Khí chất trầm nội liễm.