Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 297

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:39:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ ở đây cho đến khi cùng ăn tối xong, tiễn ông cụ Mâu đến thư phòng của ông cụ Trạch, bấy giờ mới lời từ biệt.”

 

Hai về nhà ngay mà đến tiểu viện của Trạch Cửu, đang ở trong thư phòng, họ cũng khách sáo trực tiếp đẩy cửa .

 

Trạch Cửu đang sách trong thư phòng ngước mắt họ với ánh mắt bình thản, giọng điệu nhàn nhạt:

 

“Sao nhớ mà đến chỗ ?"

 

Chương 178 Lại tụ họp....

 

Trần Diệp , nụ đầy ôn hòa:

 

“Chúng cũng lâu tụ tập, tìm lúc nào một ly chứ?..."

 

“Ồ?"

 

Trạch Cửu khoanh tay ng-ực, đôi mắt tĩnh lặng như nước hiện lên ý :

 

“Ý là, dẫn theo cái thứ đáng ghét , chúng tụ tập?"

 

Anh như sực nhớ điều gì, nụ mặt càng rộng hơn:

 

quên mất, cái gã đó bây giờ đang bận nịnh bợ, ở Bắc Kinh."

 

“Được thôi, bao giờ?"

 

Ngụy Học Trạch lúc xen :

 

“Tối nay thế nào?

 

Cậu gọi cả Phong Tranh qua luôn ."

 

Trạch Cửu nhướng mày:

 

thì thế nào cũng , nhưng hai các đều gia đình , cần ở bên cạnh nhà ?"

 

“Để mai ," nhàn nhạt mỉm :

 

“Thừa Phong hôm nay nhà việc, tối mai chỗ cũ nhé..."

 

Trần Diệp gật đầu, sang Ngụy Học Trạch, mỉm :

 

“Được, hẹn mai gặp,"

 

“Hai chúng đây..."

 

“Đi thong thả..."

 

Trạch Cửu cũng ý định dậy tiễn khách, mỉm tiễn họ rời khỏi thư phòng.

 

Cửa thư phòng đóng , ngả ghế, khóe miệng khẽ cong lên một nụ nhạt.

 

Rõ ràng là mong chờ buổi tụ tập .

 

Nhà họ Lục, Lục Viên tiễn đến báo tin xong.

 

Anh trở về phòng, Viên Hồng Anh đang sắp xếp quần áo, tiến lên hỏi:

 

“Mẹ, bố ạ?"

 

Viên Hồng Anh mặc quân phục vặn, đầu một cái, biểu cảm mặt vẫn nghiêm túc như khi:

 

“Thư phòng..."

 

“Ồ," Lục Viên mỉm :

 

“Mẹ, định ạ?"

 

Bà liếc xéo một cái:

 

“Có nhiệm vụ,"

 

Nói xong liền rời khỏi nhà.

 

“Mẹ chú ý an nhé,"

 

Lục Viên khuất, lúc mới bước thư phòng.

 

Nhìn Lục Tá Hiền đang thẩn thờ bàn việc.

 

Người đàn ông trung niên mặc chiếc áo bông màu xám đen, vóc dáng cao, công việc bàn giấy nhàn hạ trong thời gian dài khiến hình ông chút phát tướng.

 

Không còn vẻ rắn rỏi, thẳng tắp như hồi còn trẻ.

 

Tuy nhiên Lục Viên , khi ông tức giận, ánh mắt vẫn sắc lẹm đến đáng sợ.

 

Anh khẽ gọi:

 

“Bố..."

 

Lục Tá Hiền ngẩng đầu một cái:

 

“Hử?"

 

Lục Viên mỉm :

 

“Bố ạ?"

 

Nụ của Lục Tá Hiền chút đắng chát, ông lẩm bẩm:

 

“Con hiểu ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-297.html.]

Ông xua tay với Lục Viên:

 

“Ra ngoài , để bố yên tĩnh một lát."

 

Thư phòng lúc chỉ còn một nên yên tĩnh, Lục Tá Hiền cúi đầu trầm tư.

 

Cho đến tận bây giờ, ông vẫn hề hối hận vì chuyện năm đó.

 

Dù cho vì thế mà rời khỏi đơn vị quân đội mà ông yêu quý nhất.

 

Vẻ cố chấp trong ánh mắt ông thoáng hiện qua.

 

Buổi tụ tập của những bạn cũ lâu gặp, trong lòng ông đương nhiên là vui mừng.

 

ông cũng sợ thấy họ, ông sợ sẽ d.a.o động những gì hằng kiên trì bấy lâu nay.

 

thừa nhận, nhưng bây giờ họ dù cũng quá khác biệt .

 

Nhất thời, trong lòng phiền muộn thôi.

 

Lục Tá Hiền định thò tay túi tìm thu-ốc l-á, chợt nhớ hứa với vợ là sẽ cai thu-ốc, nên tất cả thu-ốc l-á đều bà khóa .

 

Bảo ông trộm thu-ốc, ông dám, dù vợ ông khi nổi trận lôi đình lên cũng đáng sợ.

 

Haizz...

 

Chẳng thằng nhóc Lục Viên bây giờ hút thu-ốc nữa.

 

Đứng dậy, bước khỏi thư phòng.

 

Ngày hôm , Lục Tá Hiền cả ngày ở nhà tâm thần bất định, cuối cùng vẫn bước chân khỏi cửa.

 

Mắt Lục Viên lóe lên ý , theo sát phía ông.

 

“Bố, để con chở bố nhé..."

 

Chẳng màng đến lời từ chối của ông, Lục Viên nhận lấy chiếc xe đạp từ tay ông, leo lên , hiệu bằng mắt bảo ông phía .

 

Trên đường , Lục Tá Hiền bóng lưng , hỏi:

 

“Con trai, bố của con nặng ?"

 

Lục Viên đầu ông:

 

“Bố, con trai bố đến mức ngay cả bố cũng chở nổi ..."

 

“Hơn nữa, bố vốn dĩ nặng..."

 

Lục Tá Hiền tự giễu một tiếng:

 

“Tuổi già , cũng b-éo lên ít, sáng sớm tập thể d.ụ.c ngay cả một bộ quyền cũng đ-ánh trọn vẹn nữa,"

 

“Bố mà già cái gì," Lục Viên thong thả , mang theo vài phần nhắc nhở:

 

“Bố già quên hồi bố đ-ánh con trông hăng hái thế nào ?"

 

Lục Tá Hiền chỉ , gì.

 

Ông đương nhiên , là con trai nhường ông, nếu thì với thủ hiện giờ của ông, thể đ-ánh thắng .

 

Lục Viên đạp xe nhanh, loáng cái đến một tiểu viện.

 

Thấy chiếc xe đỗ ở cửa, dùng chân chống xe đạp dừng .

 

“Bố, đến nơi , bố nhé, uống ít thôi đấy,"

 

Cửa xe mở , Trạch Cửu từ xe bước xuống, bình thản Lục Tá Hiền.

 

Im lặng một lát, khóe miệng khẽ cong lên một nụ :

 

“Bao nhiêu năm , vẫn là đúng giờ nhất."

 

Lục Tá Hiền về phía , mỉm nắm tay đ-ấm nhẹ một cái vai .

 

Hai bá vai cùng bước tiểu viện.

 

Lúc thiếu niên trong xe bật khẽ:

 

“Tình cảm của họ trông vẻ ,"

 

Lục Viên bóng lưng họ, khẽ :

 

“Họ câu chuyện của riêng họ,"

 

Trạch Vũ Mặc định gì đó, nhưng mở miệng, trong cổ họng bật tiếng ho nhẹ.

 

“Trạch Vũ Mặc, sức khỏe thì nên ở nhà tịnh dưỡng ."

 

Lục Viên một cái, đạp xe rời .

 

Trạch Vũ Mặc trong xe gấp cuốn sách tay , nhíu mày, hàng lông mi rủ xuống là ánh mắt thờ ơ.

 

“Tịnh dưỡng?"

 

Cậu lẩm bẩm:

 

“Sống cả đời như , chẳng là quá tẻ nhạt ."

 

Chẳng mấy chốc, một nữa tới bên cạnh xe.

 

Người đàn ông vóc dáng vạm vỡ mạnh mẽ, tư thế hiên ngang, bờ vai rộng, ngoại hình tệ, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng.

 

 

Loading...