Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 296

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:39:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ là ánh mắt ông chuyển sang đám thiếu niên đang vây quanh đống lửa trò chuyện, giọng điệu thong dong:

 

“Mấy đứa trai của cháu đều khá,...."

 

Tuổi trẻ thật ...

 

“Hồi bác còn trẻ, cũng một nhóm em , chúng bác cũng từng vây quanh chuyện trời biển,"

 

“Vì học ở trường quân khu, nên những con trai trong đó đều tính tình chịu thua kém ai, đ-ánh nh-au cơ bản là chuyện thường ngày."

 

Ông đầu Phó Hiểu, nụ thêm một phần phóng khoáng:

 

“Hồi bác còn trẻ, bác là bá vương trong trường, đ-ánh nh-au bao giờ thua..."

 

“Những đứa lớn tuổi hơn bác thỉnh thoảng cũng đ-ánh bác..."

 

“Bác cũng kết giao ít bạn ."

 

Phó Hiểu chống cằm yên lặng lắng , cảm thấy khi ông những lời , vẻ mặt ông rạng rỡ.

 

Xem , ông nhớ những bạn của .

 

Giọng điệu Mâu Liên Thận đầy bùi ngùi:

 

“Chỉ tiếc là hồi đó quan hệ như ,"

 

“Đến giờ còn ở bên cạnh chỉ còn lèo tèo vài ."

 

Những đó, hoặc là bất đồng chính kiến, hoặc là theo phe phái khác , hoặc vì bối cảnh gia đình mà tha hương lánh nạn.

 

Bây giờ mỗi một ngả.

 

Phó Hiểu im lặng một lát, bình tĩnh :

 

“Những thể ở bên cạnh mới gọi là bạn thực sự chứ ạ..."

 

“Nói thì ," Mâu Liên Thận mím môi, giọng trầm xuống:

 

luôn cảm thấy tiếc nuối."

 

Và còn...

 

Hồi đó bao nhiêu chuyện bất đắc dĩ cơ chứ.

 

“Vị bác Ngụy luôn ở bên cạnh bác chắc hẳn là bạn nhất của bác?"

 

Nghe cô nhắc đến Ngụy Học Trạch, khóe miệng Mâu Liên Thận khẽ cong lên một nụ :

 

“Cậu lớn tuổi hơn bác, nhưng luôn bắt nạt,"

 

“Lúc học bác đ-ánh nh-au giúp một trận, từ đó trở cứ thích theo bác."

 

Thêm đó, hồi đó ông cụ Mâu và ông cụ Ngụy vốn dĩ là đồng đội , họ cũng đều nhất trí ủng hộ vị .

 

Không hề chuyện bất đồng chính kiến phe phái.

 

Cho nên từ đến nay, Ngụy Học Trạch và ông luôn gắn bó như hình với bóng.

 

Vốn dĩ thể ở Bắc Kinh, cũng vì yên tâm về ông nên mới xin chuyển công tác đến Tây Bắc.

 

Bắc Kinh, đại viện quân khu.

 

Ngụy Học Trạch cùng Trần Diệp xách ít đồ đến nhà họ Mâu.

 

Cảnh vệ thấy họ cũng ngăn cản, trực tiếp để họ .

 

Hai quen đường thuộc lối đem đồ trong bếp.

 

Ông cụ Mâu đang xem ảnh trong phòng thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, hỏi đang bên cạnh:

 

“Lão Lưu , tới ?"

 

Bác Lưu, cảnh vệ của ông cụ Mâu trả lời:

 

“Vâng, tiếng giống như thằng nhóc nhà họ Ngụy."

 

“Sao tới nữa ?"

 

Ông cụ Mâu cất tấm ảnh ngăn kéo, chống gậy dậy ngoài.

 

Đi đến phòng khách thấy tiếng động trong bếp, ông liền cao giọng gọi:

 

“Mấy thằng nhóc đang gì đấy?"

 

“Đến nhà để phá nhà đấy ?"

 

Ngụy Học Trạch đầy mặt dính bột mì từ trong bếp , :

 

“Ông cụ ơi, ông ăn sủi cảo ?"

 

Ông cụ Mâu chậm rãi bước tới, căn bếp lộn xộn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-296.html.]

 

“Ta ăn , các định gói sủi cảo cho ?"

 

Ông xua xua tay:

 

“Thôi , lòng nhận, sủi cảo các gói dám ăn ,"

 

“Được , gọi thằng nhóc nhà họ Trần đây, chuyện là , đừng bận rộn nữa,"

 

Hai tay Ngụy Học Trạch đều là bột mì, mỉm , ánh mắt cầu cứu chuyển sang bác Lưu:

 

“Bác Lưu ơi, căn bếp nhờ bác dọn dẹp giúp một chút ạ?"

 

“Hai chúng cháu thực sự là chịu thua ,"

 

Bác Lưu mỉm xắn tay áo bếp.

 

Trong bếp, Trần Diệp đang thêm nước chậu bột, vì lúc nãy đổ nhiều bột nên thêm nước.

 

Thêm nước nhiều quá thêm bột, bây giờ thấy bột nhiều chuẩn thêm nước...

 

Thấy bác Lưu tới, thở phào nhẹ nhõm, gương mặt ôn nhu đầy vẻ áy náy:

 

“Không ngờ nhào bột khó thế , ở nhà cháu cũng nấu cơm, nhân sủi cảo đều là cháu trộn đấy..."

 

Bác Lưu nhận lấy chậu bột trong tay , gật gật đầu:

 

“Vâng, việc đúng là cần kỹ thuật, ngoài , chuyện với ông cụ,"

 

“Bác Lưu, phiền bác ạ,"

 

Trần Diệp rửa tay khỏi bếp, xuống cạnh Ngụy Học Trạch, mỉm chào hỏi ông cụ Mâu:

 

“Bác Mâu, trông tinh thần bác hơn nhiều ạ..."

 

Nụ mặt ông cụ Mâu nhạt:

 

“Các đều gia đình , lúc nên ở bên cạnh nhà, cần thiết đến tìm ..."

 

“Ta một cũng , lão già Trạch Thế Hùng còn mời tối nay đ-ánh cờ đấy,"

 

Ngụy Học Trạch :

 

“Bác Mâu, chẳng vì Liên Thận ở đây , cháu gói sủi cảo cho bác,"

 

“Ta còn thiếu bữa sủi cảo của chắc?

 

Trong nhà thứ gì mà ..."

 

Ông cụ Mâu hừ lạnh một tiếng, tức giận .

 

“Thằng nhóc đó là do đuổi đến nhà họ Phó đấy, nó mà ở bên cạnh con bé nhiều hơn, thì con bé càng thiết với nó."

 

Ông cụ Mâu chỉ chỉ mống đồ đặt ở góc nhà cho họ xem:

 

“Thấy , đến thăm đông lắm, thật sự tưởng là kẻ cô độc chắc."

 

“Hơn nữa, còn bác Lưu ở đây cơ mà."

 

Ông thở dài:

 

“Liên Thận là cha, xa cách con mười mấy năm , ở bên nhiều hơn mới ."

 

“Nếu dù là m-áu mủ ruột rà đến mấy cũng chỉ là dưng thôi."

 

Ngụy Học Trạch hì hì:

 

“Ông cụ yên tâm , Liên Thận tự mà, bây giờ hễ thời gian là thăm con ngay,"

 

“À, đúng , còn thường xuyên thư cho con bé nữa."

 

“Còn tặng quà cho con bé nữa chứ,"

 

Ông cụ Mâu :

 

“Cũng coi như nó tâm..."

 

Ông hai , giọng điệu kiên quyết:

 

“Hai đều về nhà , đừng ở đây quấy rầy nữa, phiền ch-ết , tối nay còn hoạt động đấy,"

 

Hai vẫn im nhúc nhích, Ngụy Học Trạch chỉ :

 

“Vậy lát nữa cháu tiễn bác sang nhà họ Trạch, cháu sẽ chào hỏi Trạch Cửu một tiếng."

 

“Tùy ,"

 

Lúc bác Lưu nhào xong bột, cán thành từng miếng vỏ sủi cảo tròn trịa.

 

Đối mặt với sự xua đuổi của ông cụ Mâu, hai mặt dày bày tỏ gói sủi cảo.

 

 

Loading...