Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:39:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bởi vì hôm nay cả Phó Dục kỳ thi, cô dự định xem cho .”

 

Tuy rằng phòng thi, nhưng chờ ở văn phòng Phó Vĩ Luân cũng hơn là trong lớp những bài giảng tẻ nhạt.

 

Cô mặc áo khoác , bước khỏi tiểu viện.

 

Đi đầu ngõ, cảm thấy cổ chân lạnh, cô cúi đầu thấy quần dường như ngắn , bực bội nhíu mày, cần nhỉ?

 

Thôi bỏ ...

 

Về tính.

 

chuyển ý nghĩ, chiếc quần hình như là một trong những chiếc cô mang từ Thượng Hải về.

 

Bây giờ quần ngắn ...

 

Vậy chẳng chứng minh cô cao lên ?

 

Tâm trạng Phó Hiểu thoáng chốc vui vẻ hơn hẳn.

 

Tuy rằng đo chiều cao cụ thể, nhưng cô tin rằng, chắc chắn cái chiều cao 150 ch-ết tiệt nữa...

 

Thế mới , bao nhiêu sữa bò uống trắng công.

 

Trong lòng vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.

 

Cũng chẳng để tâm đến chuyện lọt gió nữa....

 

Đang là giờ , đường ít, lúc qua một con hẻm nhỏ vắng vẻ.

 

Phó Hiểu thấy một âm thanh bình thường.

 

Sức mạnh tinh thần quét qua, cảm nhận điều gì đó, nhấc chân tới.

 

Là một cô gái trông vẻ hoảng hốt, phía còn theo một gã đàn ông dung mạo bình thường nhưng ánh mắt chút bỉ ổi.

 

Gã đàn ông chậm rãi tiến gần cô gái, mặt mang theo nụ cợt nhả, đưa tay nắm lấy tay cô gái.

 

Cô gái kìm thốt lên tiếng kêu kinh ngạc, chắc là vì sợ hãi nên sắc mặt trở nên trắng bệch, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi, thần sắc hoảng loạn vô cùng.

 

Phó Hiểu nhặt một viên đ-á từ ven đường, ném với độ chuẩn xác tuyệt đối.

 

“A..."

 

Cảm giác ghê tởm tay bỗng nhiên rời , cô gái cũng giật , cô đầu .

 

Gã đàn ông đang ôm đầu , đầu dường như chảy m-áu.

 

sợ hãi lùi hai bước, thấy tiếng bước chân, đầu thấy một cô bé dung mạo tầm thường đang tới.

 

Cô bé , giọng bình tĩnh:

 

“Giở trò lưu manh ?"

 

Mặt cô bỗng chốc đỏ bừng, thế nào cho , hoảng loạn cứ xua tay mãi...

 

Thấy cô chắc là sợ hãi quá , Phó Hiểu tới đ-á gã đàn ông một cái:

 

“Giữa ban ngày ban mặt mà dám giở trò lưu manh , gan cũng lớn đấy..."

 

Gã đàn ông ngẩng đầu thấy là một đứa trẻ, nhất thời cảm thấy dũng khí trở , dậy quát lớn mặt hai :

 

“Ai giở trò lưu manh?

 

chỉ là kết bạn với cô thôi, con nhóc đừng mà ăn xằng bậy..."

 

Phó Hiểu trợn trắng mắt, lười nhảm với gã, dứt khoát với cô gái bên cạnh:

 

“Báo công an ..."

 

Cô gái ngẩn , vô thức rụt vai , cô gã đàn ông hung thần ác sát, xung quanh.

 

Phát hiện ai thấy mới thở phào nhẹ nhõm, đó đỏ mặt đầy hổ, lắp bắp :

 

“Em gái nhỏ, cần ..."

 

Phó Hiểu ngơ ngác chớp mắt:

 

“Vậy là ?

 

Hai rốt cuộc quen ?"

 

Mặt cô gái càng đỏ hơn:

 

“Không... quen , nhưng cũng xảy chuyện gì, thì.... thôi ."

 

Gã đàn ông vốn còn đang hoảng loạn vì câu báo công an , dù gã cũng mới lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-284.html.]

Giờ phụ nữ , nhất thời yên tâm, lên giọng:

 

“Cô thấy , vốn dĩ giở trò lưu manh, nếu là thật thì cô thể như ?

 

Con nhóc ranh , cô đ-ánh thương , cho cô , hôm nay mười đồng cô ."

 

Phó Hiểu nhấc chân đ-á mạnh gã sang một bên.

 

Ngay đó khoan t.h.a.i vỗ vỗ tay, chậm rãi chuyển tầm mắt gã đàn ông đang ngã mặt đất, giọng điệu thản nhiên thốt hai chữ với gã:

 

“R-ác r-ưởi..."

 

Sau đó lạnh lùng liếc cô gái đang trốn thật xa một cái, nhạt một tiếng, thêm lời thừa thãi nào nữa.

 

Xoay bước khỏi hẻm.

 

Dọc đường dừng , thẳng tới đại viện huyện ủy.

 

Chương 170 A Dục lớn ...

 

Chào hỏi quen ở phòng bảo vệ một tiếng, cô thẳng lên tầng hai.

 

Gõ cửa văn phòng, thấy tiếng đáp quen thuộc bên trong, lúc mới đẩy cửa bước .

 

Phó Vĩ Luân bàn việc thấy cô thì mỉm :

 

“Lại học ?"

 

“Hì hì," Phó Hiểu trả lời:

 

“Hôm nay chẳng cả thi , cháu tới xem thử."

 

“Kỳ thi bắt đầu ạ?"

 

“Ừm," Phó Vĩ Luân đưa tay tháo kính xuống, giọng hàm chứa ý :

 

“Phòng thi giới nghiêm, cháu ..."

 

Phó Hiểu vẻ mặt cả xuống ghế sofa:

 

“Không ạ, cháu đợi thi xong."

 

Ông khẽ mở lời:

 

“Vậy cháu cứ , giá sách còn mấy cuốn sách cháu thích đấy, cứ tự nhiên mà xem."

 

Miệng chuyện, động tác tay Phó Vĩ Luân ngừng, tiếp tục gì đó mặt bàn.

 

Phó Hiểu khẽ “" một tiếng.

 

Động tác nhẹ nhàng tới giá sách cầm một cuốn tạp chí mà cô xem xong.

 

Nhìn thấy phần thú vị trong sách, cô cứ thế mà nhập tâm.

 

Cũng qua bao lâu, thấy tiếng của Phó Vĩ Luân cô mới ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách.

 

Nhìn ông đang cửa sổ, hỏi:

 

“Cậu ba, gì thế ạ?"

 

Tầm mắt Phó Vĩ Luân ngoài cửa sổ, đầu cô một cái:

 

“Anh cả cháu..."

 

“Anh cả thi xong ạ?"

 

Phó Hiểu quăng cuốn sách trong tay xuống, nhanh ch.óng tới cửa sổ.

 

Dưới lầu ít đang tới, cô liếc mắt một cái liền thấy Phó Dục trong đám đông.

 

Anh mặc chiếc sơ mi trắng, cúc áo cài đến tận viên cùng, bên là chiếc quần tây đen.

 

Chiếc áo khoác đen tùy ý vắt cổ tay....

 

Thân hình thẳng tắp, đường nét trôi chảy và cứng cáp, ngũ quan thanh tú, đôi mắt đen đang chuyện với một cách lạnh lùng thanh khiết.

 

Không gì, gật đầu chào hỏi một cách nhàn nhạt lễ, khóe miệng nhếch lên một nụ nhạt.

 

Dưới ánh nắng rực rỡ, đó hiên ngang, gương mặt thanh tú vì biểu cảm thản nhiên mà trông vẻ tôn quý.

 

Cả mang theo chút xa cách và xa vời.

 

Trong mắt Phó Hiểu lóe lên ý , Phó Dục như thế , cô luôn cảm thấy càng ngày càng giống Phó Vĩ Luân.

 

Bên cạnh Phó Vĩ Luân cũng bùi ngùi cảm thán một câu:

 

“A Dục lớn ..."

 

 

Loading...