Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:38:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Vĩ Luân nhàn nhạt mỉm , “Lần ai thể ngăn cản ..."

 

, ông lắng đọng bao nhiêu năm qua, thành tích chính trị trong tay ai bằng.

 

tìm , cũng chỉ là vô ích thôi....

 

Lần ông từ chối thầy giáo, vì ông tiến thêm bước nữa.

 

Mà là vì lúc đó ông lên cũng vững vị trí đó.

 

Sơ sẩy một chút là thể muôn đời trở .

 

Giờ thì khác ....

 

Mục Liên Thận khẽ im lặng:

 

“Vậy thì ..."

 

“Hiện giờ cục diện vẫn định," Phó Vĩ Luân giọng điệu lạnh nhạt, “Ít nhất trong vòng năm năm tới, đều nên vững vàng mà tiến, bước chân thể bước quá lớn."

 

Mục Liên Thận giọng vân đạm phong khinh, :

 

“Anh đúng..."

 

Phó Vĩ Luân đầu ông:

 

“Cậu quả thực nên về Tây Bắc , theo , quân khu cũng yên bình ."

 

tự tính toán..."

 

Mục Liên Thận nhạt, “Thỉnh thoảng cũng nên cho khác cơ hội, nếu thì những kẻ ẩn nấp sâu lộ mặt chứ..."

 

Ánh mắt Phó Vĩ Luân rơi mặt ông, cái sâu, dường như định gì đó, tuy nhiên lời đến đầu môi nhận lời cũng vô dụng.

 

Phát một tiếng khẽ, phòng.

 

Mục Liên Thận cũng ở ngoài quá lâu, ông cũng trở về gian phòng trống duy nhất.

 

Nằm chiếc giường gỗ cũ, thở chẳng mấy chốc trở nên đều đặn.

 

Chớp mắt một cái, tháng bảy chảy lửa, tháng tám dứt, tháng chín trao áo, tháng mười gặt lúa.

 

Sau khi tháng chín khai giảng, Phó Hiểu ở trường trải qua một tháng yên bình, các bạn trong lớp quả nhiên đúng như suy nghĩ đó của cô.

 

Ờ...

 

Rất ngây ngô.

 

Cô cũng ai trong lớp chơi lắm, phần lớn thời gian đều ở cùng hai Phó Hoành nhiều hơn.

 

Còn một bạn cùng bàn, Lý Kỳ Kỳ, là một bé gái mập mạp.

 

Rất thích chuyện, cũng là thể chuyện với cô vài câu.

 

Cha Lý Kỳ Kỳ đều là công nhân trong huyện, điều kiện gia đình khá giả, thêm đó cũng tư tưởng trọng nam khinh nữ, cho nên cũng chiều chuộng cô bé.

 

Vì thế Phó Hiểu và cô bé chung sống khá vui vẻ.

 

Bởi vì ánh mắt cô bé kiểu hâm mộ thậm chí là đố kỵ đó.

 

Chỉ là ánh mắt bình thường, điều khiến trong lòng cô thấy phản cảm.

 

Bản điều kiện nhà họ Phó bày đó, cộng thêm Phó Hiểu cũng thiếu tiền, cho nên quần áo cô mặc miếng vá là chuyện thể nào.

 

Các bạn nữ khác trong lớp cô với ánh mắt ít nhiều đều mang theo chút đố kỵ, thậm chí còn một hai bạn nam cô với ánh mắt cũng mang theo sự ghen ghét.

 

Ở thời đại phiếu vải quý giá, quả thực phần lớn một hai năm cũng mặc một bộ quần áo mới.

 

cô cũng cần thiết chiều theo họ mà cố ý vá một miếng lên bộ quần áo đang lành lặn chứ.

 

Vả cô cũng lãng phí, cho nên bản thoải mái mới là quan trọng nhất.

 

Thỉnh thoảng mấy sự đố kỵ của lũ trẻ con quan trọng , cần thiết để ý.

 

Chúng cũng chỉ dám xì xào lưng, dám mặt cô...

 

thì đều cô là con cháu nhà họ Phó, trong nhà quan lớn.

 

Không trêu chọc nổi.

 

Cộng thêm cô thành tích , giáo viên cũng đều thích cô.

 

Cho nên càng ai dám tới mặt cô tìm rắc rối.

 

Giữa tháng mười, thu hoạch vụ mùa, trường học cho nghỉ một tuần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-276.html.]

 

Tiết học cuối cùng kết thúc, Phó Hiểu nhanh ch.óng thu dọn sách vở bàn, ngoài.

 

Bạn cùng bàn Lý Kỳ Kỳ đuổi theo, kéo tay áo cô nũng:

 

“Hiểu Hiểu , hôm nay về nhà cùng , hôm nay thịt kho tàu đấy."

 

Phó Hiểu mở lời:

 

“Không , về nhà mà, Kỳ Kỳ, để ."

 

“Vậy ," Lý Kỳ Kỳ bĩu môi bất đắc dĩ gật đầu.

 

lúc , lớp khối cũng xuống, từ xa thấy tiếng gọi của Phó Hoành:

 

“Em gái..."

 

Phó Hiểu vẫy vẫy tay với .

 

Thấy Phó Hoành tới, Lý Kỳ Kỳ ý chào tạm biệt:

 

“Hiểu Hiểu, về nhà đây, khai giảng gặp nhé..."

 

Phó Hiểu nhéo nhéo cái má phúng phính của cô bé:

 

“Khai giảng gặp..."

 

Phó Hoành tới, phía còn theo một thiếu niên trạc tuổi .

 

Phó Hiểu mỉm gật đầu chào:

 

“Chào hai Lục..."

 

Lục Tuấn Dực là con trai thứ hai của Lục Kiến Quốc, vì mối quan hệ của Lục Kiến Quốc, hai đứa con trai của ông cũng quen với họ.

 

Con trai lớn Lục Tuấn Vũ, nối nghiệp cha lính .

 

Con trai thứ hai và Phó Hoành đúng lúc cùng một lớp, cho nên quan hệ hơn chút.

 

Lục Tuấn Dực má đỏ gật gật đầu:

 

“Chào em gái Hiểu Hiểu..."

 

Đối với việc đỏ mặt, Phó Hiểu quen .

 

Còn nhớ đầu tiên gặp .

 

Ngay lúc cô thấy , mặt “xoẹt" một cái đỏ bừng lên.

 

Phó Hiểu nhất thời thấy thú vị, chằm chằm thêm vài giây.

 

Kết quả cô tận mắt thấy màu đỏ đó từ từ lan xuống cổ và tai.

 

Cả càng giống như một chiếc xe lửa nước, đang “ùng ục" bốc khói ngoài!

 

Lúc mới đầu cô còn tự luyến nghĩ rằng do cô xinh quá, thấy cô mới đỏ mặt.

 

mới ...

 

Anh chuyện với bất kỳ cô gái nào, mặt đều đỏ.

 

Người lớn hỏi chuyện, cũng đỏ mặt.

 

Ồ, giáo viên hỏi chuyện, mặt dường như cũng đỏ.

 

Từ đó , đứa trẻ , thuần túy là do da mặt mỏng...

 

Phó Hoành nhận lấy cặp sách của cô, đeo lên , ôm vai cô khỏi cổng trường.

 

“Đi nhanh nhanh, về tới nhà khi trời tối."

 

Cách cổng trường xa.

 

Một chiếc xe đậu ở đó lâu, thấy các học sinh từ trong trường lượt , đàn ông mở cửa xe bước xuống.

 

Người đàn ông diện mạo tuấn tú mặc một bộ quân phục, trông uy nghiêm.

 

Chỉ là râu lởm chởm cằm đàn ông đều nhắc nhở rằng ông bận rộn xong vội vàng tới đây.

 

mắt đàn ông mặc dù đọng chút quầng thâm, nhưng đáy mắt vẫn sắc bén sâu thẳm, uy áp nặng nề.

 

Cho đến khi thấy bóng dáng cô gái nhỏ, trong mắt mới lóe lên sự nhu hòa, giọng trầm thấp đầy từ tính:

 

“An An..."

 

 

Loading...