Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-04-10 16:38:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Hiểu mở lời:

 

“Con ..."

 

Hiếm khi cô chủ động vươn tay nắm lấy tay áo của ông, một câu:

 

“Đói ... ăn gà nướng."

 

“Được," Mục Liên Thận mỉm , “Con ở đây chờ, đừng chạy lung tung, một lát sẽ về."

 

Nhìn ông rừng núi, Phó Hiểu xổm xuống, đem con d.a.o găm dính m-áu rửa sạch trong nước hồ.

 

Tiện tay bỏ túi.

 

Nhìn mặt hồ lấp lánh sóng nước, mặt cô lộ một nụ .

 

Cô đợi một lát, Mục Liên Thận xách một con thỏ , mặt mang theo vẻ áy náy, “An An, ăn thỏ ?

 

Ta đợi nửa ngày mà thấy gà rừng..."

 

Giọng Phó Hiểu chứa tiếng :

 

“Tất nhiên là ạ."

 

Ông ở bên hồ lột da thỏ, cô ở cách đó xa nhóm một đống lửa.

 

Tiện tay lấy trong túi gia vị chuẩn sẵn.

 

Bữa trưa của hai ăn hết một con thỏ, Mục Liên Thận còn rừng tìm cho cô ít quả dại để ăn.

 

Ông ngẩng đầu trời, sang Phó Hiểu đang gặm quả dại:

 

“Nên thôi..."

 

“Muộn nữa là khi trời tối về kịp nhà ..."

 

Vươn tay dắt cô dậy, hai cùng ngoài.

 

Trở con đường núi, thấy trong xe , Mục Liên Thận cũng vội, đặt một ngón tay lên môi, thổi tiếng vang như tiếng còi.

 

Thấy vẻ mặt Phó Hiểu tò mò, ông giải thích với cô:

 

“Đây là cách mấy chú cháu nghĩ , thường dùng ở trong núi yên tĩnh."

 

Mục Liên Thận mở cửa xe, để cô ghế phụ, khi thắt dây an xong mới vòng qua ghế lái .

 

Hai xe trò chuyện một lát, Triệu Thần từ trong rừng .

 

Không một lời kéo cửa xe, ghế nhắm hai mắt .

 

Nhận tâm trạng , Mục Liên Thận cũng phiền, trực tiếp nổ máy xe.

 

Xe trong huyện lỵ Lâm Dương, mà dọc theo đường núi chạy thẳng ngoài huyện.

 

Đi con đường , tiếp hai tiếng nữa là thể trong huyện An Dương.

 

Nhìn thấy một đội đang kiểm tra phía , Triệu Thần ở ghế lên tiếng:

 

“Nhìn giống của huyện Lâm Dương..."

 

“Ừ..."

 

Mục Liên Thận nhàn nhạt đáp.

 

Triệu Thần lạnh một tiếng:

 

“Cậu đoán xem bọn họ dám bảo xuống xe ?"

 

Mục Liên Thận gì, chỉ phát một tiếng khẩy.

 

Lâm Dũng đang kiểm tra phía , từ xa thấy chiếc xe quân đội biển đặc biệt .

 

Trong lòng thót một cái, vẻ mặt cũng rõ ý tứ, nhấc chân tới bên cạnh một vị đoàn trưởng điều từ quân khu tới.

 

Dùng khuỷu tay huých :

 

“Đằng chiếc xe tới, xem là xe của vị lãnh đạo nào?"

 

Vị đoàn trưởng họ Tống thấy biển xe cũng là một mặt hoảng hốt, xong lời , nhịn một bụng lời c.h.ử.i thề:

 

“Ngươi định bảo lên chặn chiếc xe đấy chứ..."

 

Lâm Dũng mở lời:

 

“Ít nhất cũng tiến lên bái kiến một chút chứ, xem là ai..."

 

Đoàn trưởng Tống run rẩy :

 

“Mẹ kiếp, ngươi đúng là thiên tài mà..."

 

“......"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-272.html.]

Chương 162 Cùng ăn cơm

 

Mắt thấy xe càng lúc càng gần, đoàn trưởng Tống lộ nụ cứng nhắc.

 

Mục Liên Thận dừng xe mặt , hạ cửa sổ xe xuống.

 

Ông ở vị trí lái nhàn nhạt nâng mí mắt, trong đôi mắt sâu thẳm ngưng tụ lớp băng lạnh tan, khi luôn khiến cảm thấy da đầu tê dại.

 

Đoàn trưởng Tống lúc cảm thấy lạnh lẽo, thật sự là quá đáng sợ, cứng nhắc thực hiện một lễ quân đội.

 

Dõng dạc :

 

“Chào thủ trưởng..."

 

Mục Liên Thận lạnh lùng , giọng thản nhiên:

 

“Anh là binh trướng ai, sư trưởng là ai?"

 

Trán đoàn trưởng Tống bắt đầu đổ mồ hôi:

 

“Sư, sư trưởng Tống Siêu Dương."

 

“Ồ?"

 

Mục Liên Thận bình tĩnh mở lời:

 

“Cho nên sư trưởng các giao cho nhiệm vụ gác cổng ở ngoài huyện?"

 

Đoàn trưởng Tống lúc giọng chút lắp bắp:

 

“Không... , mượn điều động."

 

“Được, mượn điều động, sẽ tìm sư trưởng các để đối chứng ."

 

Vị đoàn trưởng họ Tống bỗng chốc ngã nhũn xuống đất.

 

Mục Liên Thận ngước mắt thoáng qua hướng Lâm Dũng đang trốn.

 

Sau đó bấm một tiếng còi, phía lập tức nhường đường.

 

Nhấn ga một cái, chiếc xe lao khỏi huyện Lâm Dương.

 

Phía , chiếc xe xa, đoàn trưởng Tống lập tức từ đất bò dậy, tới bên cạnh Lâm Dũng, giọng hoảng hốt:

 

“Ông bảo Lương bộ trưởng liên lạc với sư trưởng chúng một chút, đây là tới giúp đỡ, tính là vi phạm kỷ luật ...."

 

Lâm Dũng chế nhạo một tiếng:

 

“Đoàn trưởng Tống, lúc nhận tiền của là vi phạm kỷ luật?"

 

Thấy sắc mặt thoắt cái trắng bệch, buồn vỗ vỗ quần áo :

 

“Được , để tới thì chắc chắn là vấn đề gì, vả , huyện Lâm Dương quả thật là xảy chuyện mà..."

 

“Bí thư huyện ủy ch-ết rõ ràng, tới hỗ trợ chúng bắt cũng là chuyện đương nhiên, ngoài ."

 

Đoàn trưởng Tống khổ một tiếng, lời tuy là như , nhưng đó là trong điều kiện ai chỉ vấn đề.

 

Những việc vốn thuộc phạm vi chức trách của quân khu bọn họ, bắt thì nên tìm đồn cảnh sát.

 

Càng miễn bàn là còn nhận tiền...

 

Hiện giờ trực tiếp đụng lãnh đạo cấp cao của quân khu, cũng sẽ hậu quả gì đang chờ đợi nữa.

 

“Vị , là của quân khu ?"

 

Nghe thấy lời Lâm Dũng, đoàn trưởng Tống ngẩng đầu một cái, trực tiếp :

 

“Đó là xe của Tư lệnh..."

 

Lâm Dũng ngẩn , trong mắt lóe lên vẻ suy nghĩ.

 

Quãng đường tiếp theo thuận lợi, Mục Liên Thận lái xe vững, chẳng mấy chốc tới huyện An Dương.

 

Đưa Triệu Thần tới ga tàu hỏa mua vé về quê, vì thời gian còn sớm nên dừng bên ngoài ga tàu hỏa một lát.

 

Cửa ga tàu hỏa.

 

Mục Liên Thận Triệu Thần đang vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên :

 

“Sau hãy sống ..."

 

Trong mắt Triệu Thần lóe lên sự bi thống, ngẩng đầu đối thị với ông, nhẹ:

 

“Cậu bây giờ quả thực đổi nhiều,"

 

“Không còn cái vẻ điên cuồng chiến trường như nữa ,"

 

Mục Liên Thận cũng theo:

 

“Con điều vướng bận, luôn sẽ khác ."

 

 

Loading...