Lòng Mục Liên Thận đầy cay đắng:
“Anh luôn nghĩ rằng..."
“Nửa đời đầu giữ nước, nửa đời giữ em."
“ ngay cả điều cũng ..."
Vết thương lưng bôi thu-ốc, cộng thêm việc mặc quần áo dày, tránh khỏi mồ hôi chảy .
Bây giờ cảm thấy cả tấm lưng mất sạch cảm giác.
Mục Liên Thận xổm xuống một cách khó khăn, từ từ quỳ cả hai đầu gối xuống đất:
“ bây giờ...."
“Anh chút hối hận , nên trêu chọc em."
“Lẽ em nên sống ..."
Nếu gặp , Phó Tĩnh Thù chắc hẳn sẽ một cuộc đời khác.
Không , cô sẽ gặp những tai ương .
Có cha yêu thương, lẽ còn tìm một khác ở bên cạnh.
Người đó tuy , nhưng sẽ cho cô một cuộc sống định.
Đứa con của họ sinh cũng sẽ lớn lên bên cạnh cô.
Gia đình họ chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Phó Hiểu rõ.
Lúc , khuôn mặt Mục Liên Thận tĩnh lặng lạnh lùng, bất kỳ biểu cảm nào, đáy mắt là một mảnh ch-ết ch.óc.
Cô thấy giọng truyền :
“Thù Thù, đều là của ...."
“Làm chồng, giữ trọn lời hứa, cha, tròn trách nhiệm...."
Gió nhẹ thổi qua...
Gió thổi rừng cây xào xạc, như đang thầm thì, như đang hát khẽ.
Mây đen trôi dạt bầu trời đêm tĩnh mịch, mặt trăng che khuất, bộ núi đều bao phủ trong một tầng tối tăm.
Phó Hiểu dường như thể cảm nhận nỗi đau của Mục Liên Thận.
Sức chịu đựng của mỗi là khác .
Lúc , dường như thực sự đến giới hạn thể chịu đựng, cả như một linh hồn cô độc.
Im lặng hồi lâu, ngước mắt về phía Phó Hiểu.
Dường như cô ở đó từ sớm.
Giống như một linh hồn cô độc tìm chỗ dựa, trong mắt thêm những tia sáng khác.
Anh mỉm , khẽ vuốt ve nấm mồ của Phó Tĩnh Thù, thầm trong lòng:
“Thù Thù, con đang ở đây, những lời sẽ với em nữa, nhưng chắc em hiểu ý .”
Anh ghé sát nấm mồ, giọng nhẹ, tưởng như thấy:
“Anh vẫn , em giấu điều gì?"
Mục Liên Thận đặt một nụ hôn lên nấm mồ.
Với tông giọng gần như thể thấy, lầm bầm:
“Thù Thù, hãy giấc mơ của , lén lút cho , hứa sẽ cho con ...."
Nghe thấy câu bằng sức mạnh tinh thần, tim Phó Hiểu chấn động, trân trân.
Trong lòng Mục Liên Thận rõ ràng, tình cảm là của cả hai .
Anh yêu Thù Thù, và đương nhiên Thù Thù cũng yêu .
Loại tình cảm hai bức thư là thể lay chuyển .
Dù nhất thời nghĩ thông, cũng đến mức gặp .
Cho dù hành động của Dương Thúy Bình tổn thương lòng cô.
với tính cách của Thù Thù, cô sẽ trốn tránh gặp .
Cô sẽ đ-ánh , mắng , bắt nạt .
Trút hết bực dọc từ bên ngoài lên .
Sẽ để nhạc phụ ngăn cản , chịu gặp mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-254.html.]
Vì chắc chắn trong chuyện còn điều gì đó Thù Thù cho .
Nên mới bức thư như , mới khiến tìm thấy cô.
Phó Hiểu luôn nghĩ rằng chính bức thư đó dẫn đến bi kịch của cô.
Lúc đầu cũng nghĩ như , nhưng cần suy nghĩ kỹ bác bỏ ý kiến .
Tình cảm sâu đậm của họ sẽ khiến cô cảm nhận ý định thực sự trong thư.
Chắc chắn còn chuyện khác.
rốt cuộc là chuyện gì?
Màu đen dần bao phủ bầu trời, vô vì phá vỡ màn đêm thoát ngoài.
Hơi ẩm của đêm dần ướt gian, lan tỏa một bầu khí bi thương...
Mục Liên Thận dậy, lùi một bước, đối diện với mộ của Phó Cần Sơn quỳ xuống.
Liên tiếp dập đầu ba cái.
Anh nhớ lúc đó ở Thượng Hải, quỳ mặt Phó Cần Sơn.
Ông cụ mặt lạnh tanh, ánh mắt giận dữ phức tạp, ép thề mãi mãi xuất hiện mặt họ....
Anh ngẩng đầu :
“Ba, , con thất hứa ,..."
“Con từng hứa với hai sẽ xuất hiện mặt hai nữa, nhưng con vẫn đến, nhưng dường như muộn ."
“Trước con và Thù Thù cãi , hai đều về phía con, nhưng con vẫn hai thất vọng ."
“Ở đó, hai hãy ở bên cạnh em nhiều hơn nhé...."
“Bảo Thù Thù đợi con một chút, đừng tìm khác ở đó, chỉ con mới hợp với em nhất thôi."
Câu cuối cùng thành lời, chỉ thầm trong lòng:
“Đợi khi con tìm một đáng để gắm gửi cả đời cho An An, tiễn đưa ba con , định cục diện Tây Bắc.”
“Con sẽ đến tìm em ..."
Nụ mặt Mục Liên Thận càng đậm hơn.
Thời gian thể lâu một chút, nhưng Thù Thù , hãy đợi thêm một chút.
Trăng treo núi xanh, mộ cô độc.
Gió nhẹ nổi lên mộ, giống như cũ trở về....
Gió núi lướt qua mộ, thổi những chiếc lá rụng cuốn vòng lên đầu mộ.
Rơi vai Mục Liên Thận.
Nụ mặt dần trở nên đắc ý:
“Thù Thù, em đồng ý ..."
Phó Hiểu ngẩn ngơ cảnh , từ lúc nào gió nhẹ lướt qua gò má cô.
Giống như bàn tay của đang khẽ vuốt ve an ủi cô...
Cô kìm lòng mà nhảy xuống từ cây, nhấc chân bước tới...
Chương 150 Dương Hoài Thư
Mục Liên Thận thấy cô tới, liền dậy.
Tầm mắt dời từ ba nấm mồ sang cô, mỉm :
“Nếu con thấy dáng vẻ hiện tại của con..."
“Chắc sẽ nổi cáu với ba mất..."
Phó Hiểu ngước mắt hiểu .
Mục Liên Thận ánh mắt dịu dàng nấm mồ của Phó Tĩnh Thù, giọng nhu hòa:
“Con và con trông giống quá...."
Còn nhớ lúc mới mang thai, Phó Tĩnh Thù thường xuyên tưởng tượng đứa trẻ trông giống đến mức nào.
Lúc đó họ còn vì chuyện mà hờn dỗi cơ.
Ánh mắt chuyển sang mộ của Phó Cần Sơn, tiếp tục :
“Ba, , nếu Thù Thù vì chuyện mà nổi cáu, hai hãy bao dung nhiều hơn nhé..."
“Hoặc là hai hãy để cô gặp con trong giấc mơ, con để mặc cô đ-ánh mắng..."