“Hai song hành về phía núi, đường cũng gặp ai, mười phút thì núi.”
Chân núi cơ bản thực vật gì, chỉ những cây to xung quanh đ-âm chồi nảy lộc, sâu trong một chút thì thấy thực vật rậm rạp hơn nhiều, nghĩa trang ở rừng sâu, trong 500 mét, rẽ thêm mấy phút là thấy một vùng nghĩa trang rộng lớn.
Nghĩa trang lúc cơ bản đều ở núi, vì đất canh tác để sản xuất, giống như nông thôn đời , cô nhớ, khi khoán sản phẩm đến hộ, trong nhà qua đời đều xây mộ đất nhà .
“Anh cả?”
Một giọng nhỏ từ phía truyền đến, ngẩng đầu lên, một bé năm sáu tuổi đang cây, đang vẫy tay với Phó Dục.
Phó Dục tiến lên bế bé từ cây xuống, “Em gì ở đây thế?
Ai đưa em lên đấy.”
Cậu bé chỉ tay phía , hai tay ôm cổ , “Em cùng ông nội đến đây ạ.”
Phó Hiểu gốc cây, cách gốc cây mấy trăm mét ba ngôi mộ mới, một ông lão tóc bạc trắng đang lưng về phía họ mộ.
Tay cô vô thức túm lấy tay áo của Phó Dục.
Nhìn thấy vẻ luống cuống trong ánh mắt cô, đặt Phó Khải trong lòng xuống, xót xa ôm lấy cô, an ủi xoa đầu cô, khẽ bên tai cô:
“Tiểu Hiểu ngoan, ...”
Xoay cô , nhẹ nhàng đẩy cô một cái.
Phó Hiểu chằm chằm ngôi mộ xa, chậm rãi bước về phía đó.
“Anh cả, chị là ai thế ạ?”
“Chị là chị gái của em...”
“Thế chị đằng gì ạ?”
Giọng dịu dàng của Phó Dục nhỏ đến mức khó thấy:
“Chị từ biệt......”
Rõ ràng là một cách gần, nhưng Phó Hiểu thấy như lâu, bước chân nặng trĩu, tay run rẩy, trái tim như thứ gì đó bóp nghẹt, khó chịu.
Thật kỳ lạ....
Cô rõ ràng là nguyên chủ, chỉ là một xác, mà thể đồng cảm đến mức ....
Cảm thấy mắt nhòe , đưa tay lên quệt một cái.
Ồ.... là nước mắt
Thì cô ?
Đã bao nhiêu năm cô nhỉ...
Đếm xuể nữa .
Kiếp cô là trẻ mồ côi, lớn lên trong viện mồ côi từ nhỏ, từng nếm trải mùi vị tình là gì, lớn lên mạt thế bùng phát, bắt đầu tìm cách để sinh tồn trong mạt thế, trong điều kiện đó, sự yếu đuối là vô dụng.
Cho nên đúng là mấy khi rơi nước mắt.
Còn mấy bước chân nữa thì cô dừng , ông lão lẩm bẩm gì đó.
“Em trai , bây giờ tiền giấy cũng mua nữa , em đợi một chút, đợi hôm nào mua sẽ đốt thật nhiều cho em, em cứ tìm cha , cứ ăn bám già , dù chuyện em cũng thạo mà,”
“Con bé Tiểu Hiểu , hôm nay là về đến nhà , đến lúc đó sẽ đưa con bé đến thăm em, em xem A Sơn, sinh bao nhiêu đứa cháu nội thế , lấy một đứa cháu gái mềm mại nào chứ.”
“Bây giờ thì , con bé Tiểu Hiểu đến , cháu gái để thương , còn nhớ đây em còn chuyên môn thư chọc tức , con bé đáng yêu thế nào thế nào, hừ....
Bây giờ đứa cháu gái vẫn rơi tay thôi.”
“Sau sẽ bảo con bé gọi là ông nội, sẽ cháu gái ruột .”
“Cũng con bé thích lão già , em xem con bé thấy vết sẹo mặt thế liệu sợ nhỉ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-25.html.]
Ông lão ngẩng đầu mặt trời, “Chao ôi, của em , trời còn sớm nữa, đứa nhỏ chắc về đến nhà .”
Ông run rẩy dậy phủi bụi , hì hì với ba ngôi mộ:
“Em dâu , Tĩnh Thư, hai ở đó trông chừng thằng út nhé, đây, thăm con bé Tiểu Hiểu...”
Khoảnh khắc thấy Phó Hiểu phía , ông nhất thời trở nên luống cuống, “Là Tiểu Hiểu ?
Con , con xem con đến đây gì, tự đến ?”
Cô ngẩng đầu ông lão mắt, giống với ông ngoại trong trí nhớ của cô, hai bên thái dương nhiều tóc trắng, từng sợi đều chải chuốt quy củ, chắc là để chào đón cô nên đặc biệt chưng diện một chút.
Phó Hiểu thấy lòng thắt , cô :
“Anh cả đưa con qua đây ạ, ông...
ông nội...”
Phó Cần Lễ ngẩn , lòng trắng mắt đục ngầu của ông trở nên đỏ, ông hít một , đặt tay lên đầu cô xoa xoa, cổ họng run rẩy :
“Ngoan, cứ gọi là ông nội...”
Ông sang Phó Dục cách đó mấy bước hét lớn với :
“Thằng ranh con, đưa em gái đến đây, mau lấy đồ về nhà .”
Quay đầu cô là một nụ hiền từ.
Phó Dục tới xách giỏ lên, dìu Phó Cần Lễ ngoài.
“Anh cả, với ông nội về , em tự ở một lát, ở bên cạnh ông ngoại.”
Phó Dục đầu cô, đôi môi mấp máy, cuối cùng chỉ , “Được...”
Dìu ông lão mấy trăm mét, hô lớn với Phó Khải đang nhảy nhót bên :
“Tiểu Khải, đây dìu ông nội,”
Nói với ông lão:
“Ông nội, Tiểu Khải dìu ông về chứ ạ...”
Phó Cần Lễ bực bội :
“Đương nhiên là , chỉ là tê chân thôi, bây giờ đỡ .”
Lại đầu cô gái đang quỳ mộ, thở dài một , dặn dò:
“Cháu ở trông chừng em gái .”
Chương 16 Viếng mộ
Phó Hiểu dùng tay vuốt ve ngôi mộ mắt, từng thước phim hiện về trong trí não, sự che chở của bà ngoại, sự dạy bảo tỉ mỉ của ông ngoại.
Những ký ức vốn dần phai nhạt trong trí não của nguyên chủ, một nữa trở nên sâu sắc.
Bao gồm cả những cảm xúc mãnh liệt xuất hiện trong lòng, đến một cách kỳ lạ.
Giống như đây vốn dĩ là của cô, những chuyện vốn dĩ là cô từng trải qua.
Trong lòng Phó Hiểu với ngôi mộ mắt:
“Ông ngoại Phó, bà ngoại Phó, và cả... Phó, khỏe chứ, xin , con bây giờ con rốt cuộc coi là con của .”
Cô chậm rãi đưa tay lên che ng-ực.
Lúc , tim cô đau thế ?
Loại đau thương đó thể diễn tả bằng lời, cũng giải tỏa thế nào.
Nước mắt một nữa nhòe tầm mắt mặt, cô cúi đầu, để mặc cho nước mắt từng giọt rơi xuống.