“Phó Hiểu bĩu môi, mở hội viên là thể nào, thà xem cũng chiều cái thói hư tật của nó.”
Tầng hai vẫn là một căn hộ khép kín, một phòng sách, trong căn hộ thì phòng đồ và phòng ngủ đều rộng thêm một phần ba, phòng sách thêm hai giá sách, đổi lớn nhất là tầng hầm, kho hàng kéo dài thêm một tầng xuống , gian rộng lớn hơn.
Vừa bù đắp sự nuối tiếc về gian đủ, lương thực bên ngoài thể thu hoạch , vì gian đủ nên luôn phát lệnh thu hoạch.
Đi nhà bếp càng cô giật .
Chỉ thấy một con robot thẳng ở đó, nhúc nhích.
Vào phòng sách tra cứu một chút, hóa là robot nấu ăn đời đầu tặng khi nâng cấp biệt thự, hiện tại nó chỉ xào rau nấu cơm, điều máy tính thể đổi thông , cô xem qua mấy thông , sửa đổi vài chỗ, biến nó thành robot giúp việc gia đình.
Bây giờ nó xào rau nữa, chỉ việc nhà, điều loại việc nhà thể khá nhiều, giặt quần áo, vệ sinh mặt đất, gấp quần áo, gấp chăn màn đều .
Phó Hiểu khá hài lòng về điểm , nấu cơm thì thôi , dù gian đều là dụng cụ nhà bếp thông minh, cô nấu cơm cũng là một loại thú vui, thể giúp cô dọn dẹp quần áo cũng là điều tồi!!!
Kẻ vụng về thể hiện mỗi thấy một đống lớn trong phòng đồ là đau đầu, một con robot như thật là tuyệt vời!!!
Khởi động robot, đặt tên cho nó là “Tiểu Nghệ”, kiếp dùng quen điện thoại hãng nọ , cái tên khá thuận tai...
Có thể cho nó một mệnh lệnh đơn giản:
ví dụ như xả nước bồn tắm, dọn dẹp phòng ốc các loại.
Điều đáng mừng là những thứ để trong phòng biệt thự nó đều thể dọn dẹp.
Chẳng , những hòm vàng mắt nó xếp gọn gàng ngăn nắp.
Nhìn phòng đồ bừa bộn, cô lệnh dọn dẹp cho nó quản nữa.
Cuối cùng dư thương thành, trái tim nhỏ bé run rẩy.
Giỏi thật!!!
Dừng việc mua sắm trả thù.
Nghĩ đến già trong thôn, cô lấy hai bình r-ượu nhân sâm thu trong kho của ông ngoại họ Phó ở Thượng Hải .
Lấy tặng cho bác cả .
Cứ để vali, dù và trai cũng trong vali cô để cái gì.
Cô hiện tại mới mười hai tuổi, nếu mua quà chuyên dụng mang về, nhà chắc chắn sẽ đồng ý.
Thậm chí còn cảm thấy cô quá khách sáo.
Ở cùng và trai hai ngày, cô cảm thấy, gia đình chắc hẳn khá ,
Lần trở về, thử chung sống xem , nếu thể hòa nhập thì sẽ tính toán những chuyện nữa.
Bí thư huyện ủy, chắc hẳn đủ để chỗ dựa cho cô .
Cất r-ượu xong, lấy một bộ quần áo mới lên giường ngủ.
Lại qua vài tiếng nữa, trời dần sáng.
Phó Vĩ Luân ngủ ở phòng bên cạnh mở hai mắt , dậy mặc quần áo, nhẹ chân nhẹ tay khỏi ký túc xá.
Vận động đơn giản một lát, chuẩn mua chút đồ ăn sáng.
Đi đến cổng ký túc xá thì thấy một tiếng gọi quen thuộc,
“Lão tam, đấy?”
Quay liền thấy cả nhà đang xe bò vẫy tay với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-21.html.]
“Nhân lúc hai đứa nhỏ dậy, mua chút đồ ăn.”
Anh rảo bước tiến lên, “Anh cả, đến sớm thế...”
“Không cần mua , mang theo ,” Phó Vĩ Bác lấy hai hộp cơm nhôm từ xe bò , “Bố bốn giờ gọi dậy, bảo đến đón , đây , chị dâu chú dậy sớm sủi cảo đấy.”
Anh dùng tay sờ sờ đáy hộp cơm, “Ồ, cái ... nguội , lát nữa hâm ở ký túc xá chú.”
Phó Vĩ Bác nở nụ chất phác với em ba của , “Đi thôi, đỗ xe bò trong sân, gọi mấy đứa nhỏ dậy ăn cơm.”
Phó Vĩ Luân nhếch môi, mỉm thở dài:
“Anh cả, em cũng ăn cơm , vả hai đứa nhỏ tàu hỏa ba ngày ba đêm mệt lử , là cứ để chúng ngủ thêm lát nữa .”
“Chú cũng đúng, để bọn trẻ ngủ thêm lát ,” Phó Vĩ Bác gãi gãi đầu.
“Vậy thế ....
Lão tam, chú mang hộp cơm ký túc xá , cùng chú ăn chút, sáng nay gấp quá, kịp ăn bố đuổi .”
Phó Vĩ Luân gật đầu với , đưa tay đón lấy hộp cơm, “Anh cả, theo em, đỗ xe bò trong sân, hai em bộ .”
“Được thôi...
Lão tam , xe bò sân ?”
“Không , em với trông cổng một tiếng là ,”
Đi đến phòng bảo vệ ở cổng, đơn giản vài câu với bên trong, vẫy vẫy tay phía , hiệu cho Phó Vĩ Bác .
Buộc xe bò một cái cây ở góc sân, cũng sẽ ảnh hưởng đến ngoài , hai em đến nhà hàng quốc doanh mua mấy cái bánh bao thịt bữa sáng.
Nhà hàng cách ký túc xá ủy ban huyện bốn năm dặm đường.
Lúc về, hai em trò chuyện, mất nửa tiếng mới về đến ký túc xá.
Lúc , mặt trời mới ló rạng.
Lúc về tay cầm mấy cái bánh bao, đến cổng thì đưa cho bác Vương trông cổng hai cái bánh bao.
Ông lão trông cổng là một già ngoài sáu mươi, trông cổng ở đây mấy năm, ai ông gì, chỉ họ Vương, đều gọi là lão Vương đầu, chỉ vài lịch sự mới gọi ông là bác Vương.
Ông lão gần đất xa trời bánh bao trong tay, hì hì c.ắ.n một miếng, “Ừm...
đúng là nhân thịt... thơm thật!!!”
“Vị Bí thư Phó , đúng là mà”
Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó chơi.
Người trông cổng tuy nhân vật lớn gì, nhưng thường thì chính những nhân vật nhỏ đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong một sự kiện lớn lao.
Đương nhiên đây đều là chuyện , hiện tại chỉ là một chuyện nhỏ mà Phó Vĩ Luân thuận tay thôi.
Hai em về phòng bên cạnh, Phó Dục vẫn còn đang ngủ.
“Chát......”
Một tiếng động giòn giã...
Phó Vĩ Bác tiến lên giáng một phát tát, gọi dậy, “Con trai, dậy ăn cơm.”
Phó Dục cưỡng ép gọi dậy thấy nụ mặt bố , trong lòng một trận bất lực......
Đây cũng may là bố đẻ, nếu đ-ánh bao nhiêu .
Mặc quần áo xong, vò vò cái đầu ngủ còn mơ màng.