“ thật là ngang qua, kể từ lúc thấy tiếng s-úng đó, dự cảm nên cứ chờ ở đó mãi.”
Anh trong sân xem xét, hiện giờ cũng bên trong rốt cuộc là tình hình gì.
Phó Hiểu gật đầu rõ ý tứ:
“Muộn , về thôi..."
Thẩm Hành Chu thong dong gật đầu, đầu xe đạp.
Dư quang thấy vết hằn đỏ rõ mướt cổ cô, trong đôi mắt đào hoa tràn ngập vẻ lạnh lẽo.
cuối cùng chỉ cô sâu sắc một cái đạp xe rời khỏi đó.
Phó Hiểu , nhảy qua tường rào, đang định lặng lẽ lẻn phòng thì thấy một đang trong phòng khách tối om.
Thấy cô về, đó dậy từ trong bóng tối, đến mặt cô.
Phó Vĩ Hạo mặt chút ý , vẻ mặt u ám, chằm chằm cô gái mặt.
Anh đưa tay , nâng cằm cô lên, nương theo ánh trăng rọi qua cửa sổ, thấy rõ hơn vết thương nơi cổ.
Sắc mặt lập tức biến đổi lớn, buông tay xuống, nén giọng gầm lên:
“Gan em cũng lớn quá đấy..."
Phó Hiểu hề động đậy, lưng thẳng tắp, mắt rủ xuống, rõ thần sắc.
Nhìn cô gái bướng bỉnh mặt, trong lòng đau xót tức giận.
Sao thể vô pháp vô thiên đến thế chứ.
Mắng thì nỡ, đ-ánh càng nỡ tay.
Anh thất thần buông thõng hai tay, xoay lấy từ trong tủ phòng khách một lọ thu-ốc đưa cho cô.
Chẳng lời nào, về phòng ngủ chính.
Phó Hiểu nắm c.h.ặ.t lọ thu-ốc, xoay về phòng, cùng lúc liền lách gian.
Cô lấy mẫu m-áu con d.a.o găm và mẫu m-áu của , một xét nghiệm DNA nhanh trong thương thành.
Máy móc bắt đầu chạy.
Cô phòng tắm, xối qua vòi hoa sen.
Trước gương phòng tắm, ngẩng đầu vết hằn đỏ cổ, khóe miệng nở một nụ giễu cợt.
Máy móc vận hành cần ba tiếng, cô cũng đợi, khỏi gian lên giường, thả lỏng tâm trí nghĩ gì cả, chẳng mấy chốc ngủ .
Chương 115 Phó Dục tức giận
Ở một bên khác, Mục Liên Thận khôi phục hoạt động tứ chi, một ngẩn ngơ trong phòng lâu.
Không ngủ từ lúc nào.
Cách biệt mười mấy năm, cuối cùng Tĩnh Thù cũng giấc mộng của .
trong mộng......
Thù Thù của dùng ánh mắt oán hận đó một cái.
Xoay rời khỏi thế giới của .
Bất kể kêu gào thế nào, cô cũng chịu đầu .
Tiếp đó trong não bộ hiện gương mặt giống hệt của Phó Hiểu, dùng giọng đầy căm hận thốt câu đó.
Cô cha ......
Anh giật tỉnh giấc từ trong mộng, mở to mắt, đáy mắt là sự hoảng hốt và đau đớn tan biến.
Không tài nào ngủ tiếp , dậy về phía cửa sổ, run rẩy châm một điếu thu-ốc, rít một thật sâu để xoa dịu cảm xúc đè nén đến nghẹt thở trong lòng.
Anh cứ thẳng tắp cửa sổ như thế, đôi mắt đen sâu như vực thẳm, ngây về phía chân trời xa xăm.
Mãi đến khi bên ngoài trời sáng dần...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-202.html.]
Ngụy Học Trạch đẩy cửa bước , liền ngửi thấy mùi thu-ốc l-á nồng nặc trong phòng, thấy đàn ông đang cửa sổ.
Anh nhẹ nhàng lên tiếng:
“Liên Thận, vẫn chứ..."
Mục Liên Thận đầu , giọng u u truyền tới:
“Đã tra ?"
Ngụy Học Trạch nhíu mày:
“Trong bộ tư lệnh tìm một kẻ, bên đội cảnh vệ thì phát hiện điều gì bất thường..."
“Tiếp tục tra, tra cho thấu khu Tây Bắc , nhà họ Ngụy, nhà họ Mục đều tra hết một lượt, đặc biệt là nhà họ Mục, trọng điểm tra xét, khi về kinh đô để lộ một chút tin tức nào..."
Ngụy Học Trạch bóng lưng , trong lòng chút chua xót, giờ chẳng tin ai nữa ?
Anh thu liễm cảm xúc, khẽ :
“Liên Thận, bây giờ...?"
Mục Liên Thận nhạt giọng:
“Chuẩn xe, bộ tư lệnh..."
Trên gương mặt đó là sự bình tĩnh đến rợn .
Sau khi Ngụy Học Trạch rời , một Mục Liên Thận cửa sổ, bóng lưng cao g-ầy trầm toát vài phần cô độc, lặng yên ngoài cửa sổ, sắc tối trong mắt sâu thẳm khó lường.
Thời gian từng chút trôi qua, như một bức tượng gỗ cửa sổ lâu, ai lúc trong lòng đang nghĩ gì.
Mãi đến khi xe đến cửa, Ngụy Học Trạch đến gọi , mới xoay ngoài, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng càng thêm khó đoán.
Cùng lúc đó, tại căn sân nhỏ ở vùng ngoại ô.
Ngay khi mở mắt, Phó Hiểu gian.
Lấy bản báo cáo xét nghiệm kết quả , xem thẳng đến trang cuối cùng.
Ánh mắt quét trực tiếp đến con 99.999% ở cuối, cùng với câu:
“Quan hệ cha con xác lập.”
Im lặng một lát, cô mang tờ giấy bếp, bật bếp ga, tờ giấy gặp lửa liền cháy, nhanh ch.óng ngọn lửa nuốt chửng.
Phó Hiểu thản nhiên bản báo cáo vô nghĩa thiêu rụi, chọn trong gian một chiếc áo sơ mi cổ b.úp bê cao cổ mà Lý Tú Phân may cho cô đây, khéo che vết sẹo thương cổ.
Qua một đêm, vết hằn cổ chuyển sang màu tím xanh nhàn nhạt, đáng sợ.
Qua đó thể thấy lúc đó ông dùng lực mạnh đến mức nào.
Cô mặc áo , phát hiện ngẩng đầu lên vẫn thể thấy, liền tìm một chiếc khăn lụa trắng quấn quanh cổ.
Mặc quần áo xong xuôi, cô bước khỏi gian.
Hôm nay cô dậy muộn, mở cửa phòng , Đàm Linh Linh để bữa sáng bàn.
Gương mặt cô thoáng hiện nụ , đến bàn ăn xuống, chào hỏi .
Thấy cô ngoài, Đàm Linh Linh lập tức mắt sáng rực:
“Hiểu Hiểu, con mặc bộ ngoan quá, đáng yêu thật đấy..."
Phó Dục bên cạnh tinh mắt thấy điểm nơi cổ cô, nhưng cũng gì nhiều bàn ăn.
Phó Hiểu cầm thìa húp hai miếng cháo, nhận Phó Vĩ Hạo mặt bàn ăn, liền ngẩng đầu Phó Tuy đối diện, hỏi:
“Cậu hai ăn cơm ạ?"
Phó Tuy bóc vỏ trứng dầm nát trong bát, ngẩng đầu đáp một cách để tâm:
“Không nữa, sáng sớm thấy chú mặt mày u ám ngoài ...
Anh gọi mà chú chẳng thèm thưa."