“Sau bữa ăn, Phó Vĩ Hạo về quân khu.”
Dù cũng tìm thấy thứ , cũng cần thiết ở ngoài hứng gió phơi nắng nữa.
Vì cô từ chối ý định dẫn cô dạo khắp nơi của Phó Tuy và Phó Dự, trực tiếp về nhà.
Lúc về đến ngoại ô Phó Tuy mua kem về, chính là loại kẹo hồ lô băng màu đen đỏ.
Mặc dù trong gian của cô nhiều kem từ trái cây, nhưng loại ăn thực sự một hương vị riêng.
Người đều cái bằng đường đỏ, cũng thật .
Mấy em tán dóc một lúc ai nấy về phòng định ngủ một lát.
Phó Dục chặn cô ở cửa phòng khi cô định về phòng, trong giọng điệu chứa đầy sự lo lắng:
“Tiểu Hiểu, em chuyện gì thì cứ , đừng tự , ?”
Kể từ khi Thẩm Hành Chu đưa thứ đó cho cô, trong lòng dự cảm lành, sợ cô tự hành động bộc phát.
Gương mặt Phó Hiểu mang theo nụ , khẽ :
“Anh cả, yên tâm , em lỗ mãng ...”
Nhìn cô phòng, Phó Dục mới định về phòng .
Ở cửa thấy Phó Dự đang đợi một bên, mỉm nghiêng cùng phòng.
Ba em ở chung một phòng, lúc sửa sang hai chiếc giường tầng, hai em mỗi một cái, cái còn để cho họ để đồ.
Phó Dục bước tới dọn dẹp chiếc giường chất đống đồ đạc , để ngủ.
“Anh cả, hai đến đây là trong nhà xảy chuyện gì ạ?”
Phó Dục Phó Dự đang nghiêm túc, bật thành tiếng:
“Có chút chuyện, nhưng chuyện mà trẻ con như em nên quản ...”
Nói xong cởi giày lên giường.
Phó Dự và Phó Tuy , đều vây quanh giường , ánh mắt chằm chằm .
Căn nhà hình chữ U, phòng của mấy em ở hai bên đông tây, ở giữa ngăn cách bởi phòng khách và gian nhà chính.
Cho nên sự ồn ào giữa mấy em họ, trong trường hợp cô cố ý lắng thì sẽ .
Phó Hiểu về phòng liền lấy bản lịch trình Thẩm Hành Chu đưa cho xem.
Tài liệu hiển thị nơi ông đến trong ngày hôm nay thực sự ít.
phần lớn thời gian đều ở Bộ Tư lệnh.
Kể cả khi ngoài cũng ít cảnh vệ, Phó Hiểu thong thả gõ gõ ngón tay.
Chiếc gương lớn mà Đàm Linh Linh chuẩn bàn trang điểm soi rõ khuôn mặt cô.
Cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt của , trong đôi mắt mèo lóe lên một tia giễu cợt.
Cô nhất định tận mắt thấy, xem thực sự giống ông đến .
Tĩnh tâm đợi đến tối ...
Tổng thể tìm cơ hội thôi.
Chương 113 Cuối cùng cũng gặp mặt
Phòng của ba em.
Dưới sự đeo bám của Phó Tuy và Phó Dự, cuối cùng họ cũng chuyện xảy ở quê từ chỗ Phó Dục.
So với sự tức giận của Phó Tuy, vẻ mặt của Phó Dự bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-198.html.]
Cậu đang nghĩ, chuyện giống như việc mà họ Mục sẽ .
Ông nắm quyền hành lớn trong tay, đối phó với gia đình họ thì cần gì âm thầm tay?
Phó Dục vắt chân giường, thản nhiên với Phó Tuy:
“Em cũng nhỏ tiếng chút , đừng để Tiểu Hiểu thấy,”
“Tiểu Hiểu con bé đó bản lĩnh lớn, gan cũng lớn, giờ cũng trong lòng con bé đang nghĩ gì nữa.”
Phó Tuy ngừng lải nhải phát tiết, im lặng giường ....
Phó Hiểu ở trong phòng bao lâu Phó Tuy gọi ngoài.
Cậu kéo cô dạo chợ rau gần đó, mua nhiều đồ ăn ngon.
Lúc họ vội vàng về đến nhà, Đàm Linh Linh từ đơn vị về , chuyện với họ một lát bà bếp bận rộn.
Thời tiết nóng nên khẩu vị lắm, ăn cơm cũng chẳng bao nhiêu.
Đàm Linh Linh dùng chỗ thịt ba chỉ còn thừa từ tối qua băm nhỏ nước sốt thịt, một bữa mì trộn, kết hợp với dưa chuột hái trong sân thái sợi nhỏ, mì sợi trụng qua nước lạnh, ăn sảng khoái.
Sau bữa tối mấy vây quanh phòng khách trò chuyện về một chuyện ở quê.
Cơ bản đều là Phó Vĩ Hạo hỏi, họ trả lời.
Hỏi xem núi ở quê mấy năm nay lợn rừng xuống núi ?
Hỏi xem vụ mùa ở quê năm nay thế nào, ai đói ?
Hỏi xem ai đó trong làng giờ vẫn lười biếng thành tính chứ?
Đương nhiên hỏi nhiều nhất vẫn là về ông nội Phó.
Phó Dục và Phó Hiểu đều ông nhớ quê hương, nhớ ông nội Phó, nên đều những điều .
Phó Vĩ Hạo lắng từng câu vô cùng chăm chú.
Khi họ ông nội Phó giờ thể đ-ánh một bài quân thể quyền mà đổ bao nhiêu mồ hôi, vành mắt ông đỏ hoe, liên tục gật đầu.
Mấy trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ, bên ngoài trời tối mịt, Đàm Linh Linh mới đề nghị ai về phòng nấy.
Phòng ngủ chính gian nhà chính, Đàm Linh Linh về đến nhà liền dịu dàng an ủi Phó Vĩ Hạo:
“Anh Hạo, em nhớ nhà , năm nay chúng nghĩ cách về một chuyến ?
Nếu về thì để em cùng bọn trẻ về, em cũng thể tròn chữ hiếu,”
Phó Vĩ Hạo gục đầu, ngẩn ngơ gật đầu.
Chẳng bao lâu , cả sân nhỏ đều yên tĩnh , chỉ còn tiếng ve kêu chim hót.
Phó Hiểu dùng tinh thần lực cảm nhận thấy trong các phòng đều giấc ngủ.
Cô một chiếc áo dài tay màu đen, mặc quần đen, lặng lẽ mở cửa phòng, nhẹ nhàng nhảy qua tường ngoài.
Cô xe điện, gần quân khu nhiều tuần tra, ban ngày cô phát hiện .
Cô trực tiếp xỏ đôi giày trượt patin, về phía Bộ Tư lệnh đến hôm nay.
Trên đường gặp một đội tuần tra, cô nhanh ch.óng lẩn gian từ trong bóng tối.
Đợi họ xa cô mới tiếp tục tiếp.
Rất nhanh đến gần Bộ Tư lệnh, cô mà chỉ tìm một chỗ tối cách đó xa, cảm nhận thấy xung quanh ai liền gian.
Vào gian giày trượt , lấy một hộp kem từ tủ lạnh, cứ thế thong thả chờ đợi.
Cô ở trong gian gần nửa tiếng đồng hồ, bên ngoài cuối cùng cũng động tĩnh.
Từ trong Bộ Tư lệnh lái vài chiếc xe quân sự, cô dùng tinh thần lực cảm nhận, cô tìm nên đành tiếp tục ẩn nấp trong bóng tối.