“Cố Kỳ Sâm ghét bỏ đẩy gã sang một bên, , mặt mang theo nụ như chuyện gì xảy .”
Anh dường như để ý đến nhiều sự địch ý xung quanh, bình tĩnh lên tiếng.
“Con bé , những gì nên chẳng đều hết , cô đây là tới hỏi cái gì?"
“Là chuyện hỏi ."
Phó Vĩ Luân tới, xổm xuống đối thị với , nhạt giọng :
“Đồng chí họ gì?"
Ánh mắt Cố Kỳ Sâm lạnh lẽo:
“Không dám, họ Cố."
“Cố Kỳ Sâm?"
Phó Vĩ Luân thẳng , lùi một bước, ánh mắt bình tĩnh chằm chằm .
“Ồ...
Có quen ."
Trên mặt Cố Kỳ Sâm mang theo một vệt ý , gấp chậm lên tiếng, khi chuyện còn vươn vai một cái, dáng vẻ khá là thong dong.
“Vụ án diệt môn nhà cựu chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng thành phố Kinh, còn chuyện ở ga tàu hỏa thành phố Phụ Dương, đều là tác phẩm của ..."
Nghe những chuyện đây của từng cái liệt kê , ý mặt Cố Kỳ Sâm lập tức tan biến, trong đôi mắt đen hẹp dài thấu một luồng ánh sáng sắc bén.
Phó Vĩ Luân để ý tới ánh mắt của , nhạt giọng :
“ quan tâm lắm đến những chuyện , chỉ để ý đến đơn ăn nhận, đối phương giá bao nhiêu, đến mức độ nào, đều cho rõ ràng."
Chuyện giang hồ căn bản rõ, giống như một chuyện, đều là ai .
bỏ tiền ....
Có thể là quyền quý, cũng thể là quan chức cấp cao.
Cho nên ai quản những chuyện đó, ông cũng định quản, dù ch-ết đều là những kẻ đáng ch-ết.
Thế nhưng những kẻ động đến nhà của ông, ông sẽ bỏ qua.
Gia đình thực sự là ai đơn giản cả.
Trong lòng một trận oán thầm, nhưng mặt Cố Kỳ Sâm vẫn là một bộ cảm xúc, nhẹ giọng lên tiếng.
Không hề che giấu điều gì, rõ mồn một các yêu cầu của chủ thuê.
Ngẩng đầu Phó Hiểu ở bên cạnh với ánh mắt rực cháy, giọng điệu mang theo ý :
“Sau khi về Kinh thành, thể tìm chủ thuê cho các , những ở Kinh thành đến tìm đều giới thiệu, tìm đơn giản."
Phó Hiểu liếc một cái nhàn nhã:
“Anh tạm thời về ."
Nói xong thèm lấy một cái, yên lặng bên cạnh Phó Vĩ Luân.
Nghe cô , mặt Cố Kỳ Sâm cũng bất kỳ đổi nào, vô tư nhún vai.
Anh về cũng , chỉ cần cô thể ngoài là .
Hai tay Phó Vĩ Luân lặng lẽ buông thõng bên hông, khuôn mặt ôn nhuận thanh nhã chút gợn sóng, nhưng nơi đáy mắt cuồn cuộn sát khí lạnh lùng vô tình.
Đôi mắt như mực của Phó Vĩ Luân chằm chằm Cố Kỳ Sâm, một lát, thấy vết thương vẫn đang chảy m-áu đùi , u u :
“ là cần mặt tìm ."
Ánh mắt về phía Phó Hiểu nhu hòa, nhạt giọng :
“Hiểu Hiểu, lấy ít thu-ốc trị thương cho ."
Phó Hiểu gật đầu.
Phó Vĩ Luân sâu Cố Kỳ Sâm một cái, xoay bước khỏi kho nhỏ.
Chương 105 Tấn công tinh thần
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-183.html.]
Phó Hiểu cũng theo ông ngoài, tới phòng khách, bên Lý Tú Phân bưng từ bếp mấy bát mì:
“Lại đây, Hiểu Hiểu, ăn cơm , ăn no mới nghĩ việc."
Phó Vĩ Luân đẩy bát đũa tới mặt cô, nhẹ giọng :
“Ngoan, lời, ăn cơm ..."
Ông ngẩng đầu Lý Tú Phân :
“Chị dâu, em cũng ăn nữa, trong nồi còn ?"
“Có, đương nhiên là , để chị xới cho em."
Lý Tú Phân định bếp, Phó Vĩ Luân đưa tay ngăn .
“Chị dâu, để em tự xới, chị ăn cơm , đừng quản em."
Nói chui bếp xới một bát mì , bên cạnh Phó Vĩ Bác:
“Anh cả, ăn cơm xong với chị dâu ngủ sớm , để ba đứa nhỏ ngày mai huyện thành với em, ở nhà chăm sóc cha là , yên tâm , , sẽ nhanh ch.óng giải quyết thôi."
Phó Vĩ Bác đang ăn mì miếng lớn, ngẩng đầu ông với ánh mắt phức tạp, cũng gì thêm, ậm ừ một tiếng, gật đầu tiếp tục ăn cơm.
Phó Vĩ Luân cũng cúi đầu bắt đầu ăn cơm, hôm nay ông bận cả ngày chỉ ăn một bữa, đúng là đói lả .
Phó Hiểu yên lặng xuống, tâm hồn treo ngược cành cây ăn hết một bát mì.
Sau bữa ăn, Lý Tú Phân bếp thu dọn bát đũa, Phó Vĩ Bác kéo về phòng.
Vào phòng, bà hất tay Phó Vĩ Bác , chất vấn:
“Anh kéo gì hả, định tối nay ngủ với Hiểu Hiểu mà..."
Phó Vĩ Bác thở dài:
“Thôi , chúng càng để tâm thì con bé càng khó chịu, cứ để chú ba giải quyết ."
“Haizz, chuyện là cái kiểu gì chứ,"...
Lúc là đêm khuya, ánh trăng lúc ẩn lúc hiện sự che phủ của những đám mây.
Phó Hiểu từ trong phòng , bước kho nhỏ, đưa một lọ thu-ốc cầm m-áu và băng gạc cho Cố Kỳ Sâm.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của , bình tĩnh lên tiếng:
“Đừng nghĩ đến việc chạy trốn, độc chỉ mới thu-ốc giải."
Cố Kỳ Sâm ngước mắt cô một cái, giọng chút suy yếu:
“Con bé , sẽ chạy trốn , nhưng thể phiền cô lấy cho chút nước uống , khát ."
Phó Hiểu ánh mắt lạnh nhạt , lưu ý tới mồ hôi lạnh toát trán , ngón tay đặt cổ tay , một phút căn cứ xác nhận thể hiện tại của quả thực chạy trốn , mới yên tâm ngoài.
Nghĩ một lát vẫn lấy từ bếp hai bát nước và hai cái bánh bao mang kho nhỏ.
Đi cho mỗi uống một viên thu-ốc.
Nhìn bọn họ nuốt xuống mới yên tâm.
Giọng điệu Cố Kỳ Sâm nhàn nhạt, mang theo mấy phần ý vị lơ đãng:
“Con bé , đây là thu-ốc gì thế?"
Phó Hiểu thèm để ý đến lời , xoay rời khỏi kho nhỏ, khi cũng quên khóa cửa từ bên ngoài.
Đương nhiên vẫn là thu-ốc độc , nguy hiểm như , nhất định bảo hiểm kép.
Nhìn thấy Phó Vĩ Luân vẫn đang ở phòng khách, cô bước tới, chiếc ghế nhỏ đối diện ông.
Phó Vĩ Luân cô :
“Hiểu Hiểu, , ngày mai một chuyến đến Kinh thành với chú ba."
“Không," Phó Hiểu ngước mắt ông, giọng điệu kiên định lên tiếng:
“Kinh thành tạm thời , con Tây Bắc một chuyến ."