“Hạo t.ử, thăng chức mà vẫn mời cơm đấy nhé."
“ , định khi nào mời bọn em một bữa đây."
Phó Vĩ Hạo nhạt, đưa tay đ-ấm nhẹ vai phía , “Tối thế nào?
Đến lúc đó để nhà ăn mấy món ngon."
“Tối , thôi, bọn em đợi đấy..."
Phó Vĩ Hạo gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt tiếp tục về nhà.
Về đến nhà, thức ăn lên bàn, Đàm Linh Linh thấy ông về, bếp chuẩn dọn cơm.
“Anh Hạo, gọi các con ."
Phó Vĩ Hạo gõ hai cái cửa phòng hai em, thản nhiên mở lời:
“Ra ăn cơm thôi."
Nghe tiếng gõ cửa, Phó Dư gọi cả đang ngủ giường dậy, “Anh, ăn cơm thôi."
Phó Tuy dụi mắt bước xuống giường, mở cửa, rửa tay bàn ăn.
Trên bàn ăn, Phó Vĩ Hạo với Đàm Linh Linh chuyện tối mời khách ăn cơm.
Đàm Linh Linh ngẩng đầu ông, “Vậy là ăn ở nhà ?
Mấy thế, em cần chuẩn gì ..."
“Không cần, nhà ăn ăn là , đông quá, về nhà lộn xộn, chỉ là hôm đó về nhà ăn cơm , em nấu cơm cho ba là ."
Đàm Linh Linh gật đầu, cúi đầu ăn hai miếng cơm, yên tâm dặn dò:
“Vậy hôm đó cũng đừng uống quá nhiều r-ượu, mang theo nhiều tiền phiếu một chút, đừng để đến lúc đó đủ."
“Yên tâm ..."
Nhận thấy từ lúc bắt đầu ăn cơm Phó Tuy thế mà mấy câu, Phó Vĩ Hạo chút kỳ lạ mấy .
Sau bữa cơm, ông chộp lấy Phó Tuy định lủi phòng, “Hôm nay con thế?
Có tâm sự ?"
Phó Tuy ngẩng đầu, u u ông một cái, “Bố, con buồn ngủ ..."
Nghe Phó Vĩ Hạo buông tay , để phòng.
Về đến phòng, Phó Tuy trực tiếp giường trùm đầu ngủ luôn.
Cậu dối, quả thực là buồn ngủ, ngủ một cách vô lý.
Chỉ là ngủ yên giấc thế nào, cứ luôn mơ thấy một ác mộng kỳ quái.
Trong mơ, dù thế nào cũng thoát khỏi làn nước hồ băng giá đó, dù nhắm mắt thế nào, trong não luôn hiện một và việc đây...
Đoạn ký ức mà vô cùng quên đó, ùa não một cách sống động.
Ngày hôm .
Được Phó Dư ngủ bên cạnh gọi dậy, dậy mặc quần áo, ngoài ăn sáng.
Lúc học, lấy từ trong ngăn kéo một thứ nhét cặp sách.
“Anh, mang gương theo gì thế," Phó Dư chú ý thấy thứ đó liền lên tiếng hỏi.
“Thỉnh thoảng cần dùng đến, nhanh thôi, còn sớm nữa ..."
Nói xong liền kéo chạy ngoài.
Đến trường, mỉm vẫy tay chào tạm biệt , nụ mặt lập tức biến mất, đó là vẻ mặt cảm xúc và lạnh lùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-170.html.]
Sải bước thong thả về phía lớp học của .
Vẫn giảng, tan học như bình thường, chỉ điều lúc giờ nghỉ giải lao lâu thì thời gian ở cửa nhà vệ sinh dài một chút.
Thấy bóng dáng quen thuộc cầm cốc nước, tựa cửa nhà vệ sinh tự nhiên với bạn học, dư quang luôn theo sát bóng dáng quen thuộc đó.
Thấy phòng nước lấy nước, thấy đặt cốc nước bệ cửa sổ, thấy nhà vệ sinh.
Không để dấu vết bước phòng nước, từ trong cửa sổ b.úng bột thu-ốc cốc nước, bột thu-ốc tan trong nước, dần dần cái gì cũng thấy nữa.
Cậu vội vàng rời , mà tiếp tục theo những bạn học đang hút thu-ốc ở cửa nhà vệ sinh .
Cho đến khi đó bưng cốc nước lên.
Uống cốc nước đó...
Nụ mặt giảm, một đôi mắt đen bóng lưng của , đôi lông mày đẽ nhướng lên.
Tiếng chuông học vang lên, khoác vai bạn học về phía lớp học.
Trên bục giảng tiếng thầy giáo giảng bài thong thả truyền đến, bục im lặng lắng ...
Ánh mắt sâu thẳm, nụ rõ ràng.
Tan học, bước chân nhẹ nhàng về phía cổng trường, thấy em trai đang đợi ở cổng, chạy tới.
“Tiểu Dư, uống nước ngọt , theo tiệm tạp hóa..."
“Ồ..."
Nắng chiều tà buông xuống sắc ấm, chiếu lên hai , bóng của hai dần dần kéo dài .
Đến ngày Phó Vĩ Hạo mời khách ăn cơm, sáng sớm lúc khỏi nhà mang đủ tiền phiếu.
Buổi chiều theo một nhóm đồng đội trực tiếp đến nhà ăn, vì uống r-ượu, sợ ảnh hưởng đến khác nên nhờ bếp trưởng đặc biệt sắp xếp một phòng.
Lấy vài chai Nhị Oa Đầu, gọi thêm vài đĩa lạc rang, món ăn còn lên đủ, r-ượu hết gần một nửa, mấy uống r-ượu mặt đầy vẻ say khướt.
Trên bàn ăn món mặn dọn lên, Phó Vĩ Hạo vội vàng chào hỏi ăn cơm , ăn uống.
Vừa lên uống nhiều thế , thật là ông cũng chút chịu nổi.
Còn vài đồng đội uống r-ượu hùa theo.
“Anh Hạo, đúng là thăng tiến nhất trong mấy em chúng ..."
“Ai... ai chứ, ợ... em đều ngưỡng mộ ghen tị, nhưng ghét, vì bình thường nhiệm vụ liều mạng thế nào, đây đều là những gì xứng đáng ."
“, nào một ly nữa, uống chứ lị, nhanh lên, uống xong tiếp tục, hôm nay say về..."
Phó Vĩ Hạo uống cạn ly r-ượu, lập tức một khác tới kính r-ượu, ông thực sự là chút chịu nổi.
Vội vàng ăn hai miếng để lót , lúc đầu óc chút choáng váng .
Lấy cớ vệ sinh, chạy ngoài nôn một chút....
Ở ngoài hóng gió một lát cho tỉnh táo , tiếp tục phòng.
Điều ông là, lúc ông ngoài, ở phòng bên cạnh bóng lưng ông rơi trầm mặc.
PS:
“Các bạn nhỏ ơi, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết thôi nhé, áp dụng thực tế, nếu trong cuộc sống thực tế tổn thương...”
Báo cảnh sát, báo cảnh sát, báo cảnh sát..... chuyện quan trọng ba ,!!!!
Pháp luật của nước sẽ bỏ qua cho một kẻ nào !!!
Đừng để tinh thần hùng cá nhân bộc phát nhé!!!
Hành vi của Phó Tuy là nên học theo nhé.....