“Phó Dư mỉm gật đầu.”
Sau bữa cơm, Phó Tuy bếp rửa bát, Phó Vĩ Hạo phòng sách.
Anh bàn việc, dùng chìa khóa mở ổ khóa ngăn kéo, từ bên trong lấy bức ảnh xem thêm vài cái, đó đặt bức ảnh lên mặt bàn, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, hồi lâu gì.
Im lặng hồi lâu, cất bức ảnh ngăn kéo khóa .
Đứng dậy, chuẩn ngoài gọi điện thoại cho Phó Vĩ Luân.
Phó Tuy dọn dẹp xong nhà bếp thấy chuẩn ngoài, lên tiếng hỏi:
“Ba, ba định ngoài ạ..."
Phó Vĩ Hạo xỏ xong giày gật gật đầu, giọng điệu bình tĩnh :
“Ba ngoài gọi điện thoại cho chú Ba của các con, hai đứa ngoan ngoãn ở nhà, chiều theo ông ngoại xem biểu diễn cho , đừng gây họa."
Nói xong liền mở cửa ngoài.
Phó Tuy mỉm , sang em trai, lên tiếng:
“Em đoán xem ba chúng tìm chú Ba gì?"
Phó Dư nhún vai, thản nhiên :
“Có thể gì chứ, ba vẫn luôn như , chuyện gì nghĩ thông là tìm chú Ba xin ý kiến,"
“Này, em xem, lúc chúng thư cho em gái nên chuyện cho em ..."
Phó Dư lắc đầu:
“Đừng những chuyện trong thư, thư đường dễ khác chặn , chú Ba đến lúc đó sẽ với Hiểu Hiểu thôi."
“Thế thì , thì , điều nhớ em gái , thư cho em đây, đến lúc đó cùng gửi luôn."
Phó Tuy xoay về phòng, bò bàn bắt đầu thư.
Phó Vĩ Hạo bên , thẳng tới phòng điện thoại, chào quân lễ với nhân viên trực ban, lên tiếng :
“ chút việc tư với nhà, thể cho chút gian riêng tư ..."
Nhân viên trực ban thấy lời , hiểu chuyện bước khỏi phòng điện thoại, còn đóng cửa .
Phó Vĩ Hạo quanh cửa sổ ai mới bắt đầu s-ố đ-iện th-oại của Phó Vĩ Luân.
Đầu dây bên tút tút lâu mới .
Phó Vĩ Hạo khẽ lên tiếng:
“Alo..?"
“Ừm, là em đây, hai ạ?"
Nghe thấy đầu dây bên truyền đến giọng quen thuộc, Phó Vĩ Hạo mới tiếp tục chuyện:
“Chú Ba, là hai đây, chú bận chứ..."
Phó Vĩ Luân thản nhiên :
“Lúc bận, hai, gọi điện lúc chuyện gì ạ?"
Phó Vĩ Hạo cũng vòng vo, mà trực tiếp lên tiếng:
“Lão Tam, nghi thức trao huy chương ở quân khu chúng gặp một , trông giống Hiểu Hiểu, chuyện ..."
“Người đó là ai?"
Giọng lạnh lùng của Phó Vĩ Luân truyền đến từ trong ống .
“Tư lệnh quân khu chúng , họ Mục,"
“Được, em , em sẽ tìm thời gian với Hiểu Hiểu."
Vừa thấy chú định với Phó Hiểu, giọng Phó Vĩ Hạo chút nôn nóng, “...
ông hiện tại vợ con mà...
Chuyện để Hiểu Hiểu ?"
Đầu dây bên im lặng một lát, đó truyền đến tiếng thở dài của Phó Vĩ Luân:
“Đây suy cho cùng là chuyện gia đình của con bé, chúng thể quyết định con bé , con bé quyền ,"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-161.html.]
Phó Vĩ Hạo nghĩ ngợi, nghiêm túc :
“Được, chú quyết định , điều lúc chú thì thong thả một chút, đừng con bé thương."
“Vâng,"
“......"
Cúp điện thoại, Phó Vĩ Hạo từ phòng điện thoại liền trở về nhà....
Huyện An Dương cách xa nghìn dặm.
Phó Vĩ Luân gác điện thoại, bắt đầu xem văn kiện hội nghị, lát nữa còn một cuộc họp khai mạc.
Bên , ba Phó Hiểu mới từ nhà hàng quốc doanh ăn xong bữa trưa .
Phó Dục cô, mỉm :
“Hiểu Hiểu, chúng đến văn phòng hỏi chú Ba xem bài kiểm tra ngày mai là lúc nào,"
Phó Hiểu mỉm gật đầu.
Ba đạp xe về phía văn phòng.
Lúc họ đến văn phòng, Phó Vĩ Luân đang chuẩn họp, thấy họ tới, giơ tay xem giờ, khẽ :
“Ba đứa phòng nghỉ đợi một lát, chú họp xong chuyện với ba đứa ."
Phó Dục mỉm :
“Chú Ba, chú cứ cho chúng cháu lịch kiểm tra ngày mai của Hiểu Hiểu sắp xếp như thế nào là , chúng cháu thể về thẳng ký túc xá."
Biểu cảm của Phó Vĩ Luân khựng , đó tầm mắt chuyển sang Phó Hiểu:
“Chú việc tìm Hiểu Hiểu, hai đứa đợi ở đây một lát."
Nói xong liền bước khỏi văn phòng.
Ba trong văn phòng, còn cách nào khác chỉ thể đợi ở đây, ba tán gẫu nửa tiếng, cuộc họp của Phó Vĩ Luân vẫn kết thúc, buồn chán vô cùng, giá sách văn phòng mỗi cầm một cuốn sách lên .
Lúc Phó Vĩ Luân một nữa đẩy cửa văn phòng , là chuyện của một tiếng đó .
Đẩy cửa thấy chỉ Phó Dục và Phó Hiểu hai đang sách, cũng gì, chỉ đẩy cửa phòng nghỉ , thấy Phó Hoành đang giường trong phòng nghỉ ngủ say, trong mắt lóe lên một tia , đóng cửa .
Đi tới xuống sofa đối diện hai , vội vàng chuyện, tự rót cho tách , mím môi uống một ngụm.
Phó Hiểu buông cuốn sách trong tay xuống, mỉm :
“Chú Ba, tìm cháu việc gì thế ạ..."
Phó Vĩ Luân ngẩng đầu bình tĩnh cô, khẽ :
“Thực sự chút việc, nghĩ lâu, vẫn quyết định cho cháu ..."
Chương 93 Thông báo cho Phó Hiểu
Chú đặt tách trong tay xuống, đó thản nhiên :
“Cậu hai của cháu mới gọi điện cho chú, trong nghi thức trao huy chương hôm nay gặp một , cháu và đó trông giống ."
Nghe thấy là chuyện , Phó Hiểu im lặng, một nữa trông giống ?
Nếu thực sự là cùng một thì đại khái thể xác định , cô lên tiếng hỏi:
“Là ai ạ?
Họ gì..."
Phó Vĩ Luân nheo mắt:
“Họ Mục, là tư lệnh quân khu của họ."
Biểu cảm Phó Vĩ Luân khựng , ánh mắt dường như vô ý liếc Phó Hiểu bên cạnh, chỉ thấy cô đầy vẻ bình tĩnh, dường như hề kinh ngạc, lập tức lên tiếng:
“Cháu ?"
Lúc Phó Dục bên cạnh lên tiếng, “Chú Ba, chuyện sáng nay chúng cháu ạ,"
“Ồ?"
Phó Vĩ Luân vẻ mặt đầy khó hiểu, “Làm các cháu ?"
“Thẩm Hành Chu lúc ở thủ đô từng gặp , nhận hai bọn họ trông giống , tìm điều tra một chút."
Phó Hiểu lấy từ trong túi bản tư liệu văn kiện mà Thẩm Hành Chu đưa đưa cho chú.