Tự lẩm bẩm:
“Nếu là kẻ thù, chúng hại con bé ?"
Giọng Phó Tuy căng thẳng, chậm rãi lắc đầu:
“Vậy chúng ngoài khoe khoang là , giấu ảnh ở nhà cho ngoài xem."
“Về nhà xem phản ứng của ba khi thấy ảnh là ngay thôi."
Nói xong lời , Phó Dư xuống nhắm mắt .
Cuộc trò chuyện ở sân và cuộc thảo luận trong phòng của hai em, Phó Hiểu đang ngâm bồn trong gian là gì cả.
Khuôn mặt của cô ngoại trừ đôi mắt thì chỗ nào giống , chắc chắn là di truyền từ , nếu thấy lời bọn họ thì chắc chắn cô thể đoán , đàn ông mà cô hận thấu xương đang ở Tây Bắc.
trong nhà ai ngoại lệ đều giấu giếm chuyện mặt cô, tuy nội tình nhưng theo bản năng ai cũng cảm thấy cô sẽ tổn thương, bảo vệ cô....
Mấy ngày tiếp theo, Phó Dục và Phó Hoành cũng việc, ngày nào cũng dẫn hai em dạo lung tung, hôm nay chạy lên núi săn b-ắn, mai lên huyện xem phim.
Lúc săn b-ắn vẫn dùng phương pháp , bắt ít gà rừng thỏ rừng, hai một nữa chứng kiến bản lĩnh của Phó Hiểu, con mồi săn đều cô thành gà khô thỏ khô dễ bảo quản, lúc lên huyện xem phim thì đến bưu điện cùng những thứ khác gửi về Tây Bắc....
Thời gian trôi qua nhanh, đêm cuối tháng.
“Hôm nay là ngâm thu-ốc cuối cùng , về Tây Bắc từ từ tăng cường rèn luyện là ,"
Trong lúc chuyện, Phó Hiểu rút cây kim bạc cuối cùng .
Phó Dư sang đối diện cô, :
“Được, em ."
Phó Hiểu từ phòng tắm , trực tiếp gõ cửa phòng Phó Tuy.
Đi thấy ba đang thu dọn hành lý, cô đưa thứ chuẩn đó cho :
“Anh ba, đây là viên thu-ốc em bằng bạc hà, tàu nếu cảm thấy thoải mái thể uống một viên."
“Đa tạ em gái nhé," Phó Tuy nhận lấy.
Thấy cô lấy từ trong túi một chiếc gương, đưa cho .
Anh bất đắc dĩ:
“Em gái, các cô bé mới mang gương theo chứ, là đấng nam nhi, cần gương ."
Phó Hiểu chỉ cho thấy những chi tiết nhỏ của chiếc gương mặt , dùng ngón tay khẽ cậy một cái là cậy lớp ngăn :
“Trong em để một ít đồ cho , gương cứ mang theo bên , lúc cần thiết thể dùng đến."
Sau đó khôi phục chiếc gương về nguyên trạng.
Cô khẽ nâng đôi mắt mèo sâu , ý vị thâm trường :
“ em vẫn hy vọng mãi mãi cần dùng đến."
Nói xong cô đưa mảnh giấy ghi cách dùng, liều lượng và hiệu quả cho , bước khỏi phòng.
Phó Tuy mở mảnh giấy xem xong nội dung bên trong, nắm c.h.ặ.t chiếc gương trong tay, nụ mặt vụt tắt, lạnh lùng lấy bật lửa châm mảnh giấy.
Anh cúi đầu mảnh giấy hóa thành tro bụi, đôi mắt rủ xuống che cảm xúc cuồn cuộn nơi đáy mắt, cuối cùng vẫn nhét chiếc gương đó túi áo....
Ngày thứ hai, khi trời còn sáng, cửa phòng Phó Hiểu gõ vang.
Mở cửa phòng liền thấy Phó Tuy đang ở cửa.
Cô lười biếng ngáp một cái, giọng khàn:
“Anh ba, dậy sớm thế..."
Anh hì hì :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-126.html.]
“Em gái, tàu chạy lúc sáu rưỡi, tụi đến sớm chứ."
Phó Hiểu giơ tay xem giờ.
Trời ạ, bốn giờ sáng.
“Thế cũng sớm quá đấy,"
Lúc Phó Dục đẩy cửa phòng , thấy cô, :
“Em gái, là em đừng tiễn bọn nó nữa, sớm quá."
Chưa đợi cô gì, Phó Tuy lo lắng cô mở miệng:
“Không , em gái nhất định tiễn chứ, cùng lắm thì xe bò em thể tựa vai ngủ một lát."
Cô mỉm rửa mặt.
Mọi trong nhà ngoại trừ Phó Khải đều dậy hết , Lý Tú Phân dậy từ sớm sủi cảo.
Sủi cảo nóng hổi bưng lên bàn, mợ vội vàng chào mời mấy đứa ăn, còn bà thì đang tráng bánh, còn luộc hơn chục quả trứng gà, chuẩn cho hai đứa lương khô ăn dọc đường.
Phó Vĩ Bác dắt xe bò tới, Lý Tú Phân để hành lý của hai đứa lên xe bò, trải thêm rơm lên xe, bên đắp một chiếc chăn cũ.
Dưới ánh mắt dõi theo của ông nội Phó và Lý Tú Phân, xe bò chậm rãi khỏi làng.
Xe bò lắc lư tới, Phó Hiểu tựa vai Phó Tuy, từ từ nhắm mắt , tuy là ngủ nhưng nhắm mắt nghỉ ngơi một lát cũng .
Phó Hoành thì càng trực tiếp đại xe bò.
Xe bò nửa tiếng thì tới huyện thành, lúc trời vẫn sáng, đường chẳng mấy , mấy em đ-ánh xe bò trực tiếp đến ký túc xá ủy ban huyện.
Còn kịp gõ cửa ký túc xá thì thấy Phó Vĩ Luân từ bên trong mở cửa , ông dường như dậy từ sớm , cùng bọn họ xuống lầu, lên xe bò cùng tiễn hai em đến ga tàu.
Bây giờ mới năm rưỡi, còn gần một tiếng nữa tàu mới chạy, mấy chờ ở phòng chờ ga tàu.
Phó Vĩ Luân đưa hai tấm vé tàu cho hai đứa, vỗ vỗ vai hai em:
“Trên tàu chú ý an , đừng chạy lung tung, chú về sẽ gọi điện cho ba cháu ngay, đến trạm ông sẽ đón các cháu."
Anh sang Phó Tuy:
“Trông chừng em trai cho , kỳ nghỉ hoan nghênh về..."
Ánh mắt chuyển sang Phó Dư:
“Tiểu Dư, nhớ kỹ những lời chú ba với cháu, dọc đường cẩn thận."
Nói xong ôm ngắn ngủi hai em một cái, :
“Sáng nay chú ba còn việc, các cháu lên tàu , tạm biệt, về đến nhà nhớ gọi điện báo bình an nhé."
Nói xong lời , chào hỏi xoay rời khỏi ga tàu.
“Ây, con xem chú ba con dạo bận cái gì thế, thấy nó g-ầy hẳn một vòng lớn đấy."
Phó Vĩ Bác bóng lưng em thứ ba mà cảm thán.
Phó Dục :
“Hình như là chuyện của mấy cái nhà máy trong huyện ạ."
Phó Tuy:
“Thế nhiều thịt khô thế , sớm gửi hết về Tây Bắc , để một ít cho chú ba để chú bồi bổ cho ."
Lời thốt , cả Phó Hiểu và Phó Hoành đều bật thành tiếng, Phó Vĩ Bác cũng nhịn , :
“Muốn ăn thịt thì gì khó, lên núi một chuyến là thôi, tụi con đừng lo lắng nữa, ở nhà thật sự là chẳng thiếu thứ gì cả."