...
Tại huyện, Phó Vĩ Luân đến hiệu thu-ốc định gặp cụ Dương một .
“Thật may, bác Dương xa ạ...”
Nghe nhân viên trực quầy , Phó Vĩ Luân im lặng một lát ngước mắt hỏi:
“Đi khi nào thế?”
Trần Huệ Như :
“Vừa đầy một tiếng ạ, một cuộc điện thoại gọi , chắc là việc gấp.”
Bước khỏi hiệu thu-ốc, Phó Vĩ Luân ngẩng đầu bầu trời tối đen như mực.
Ông khẩy một tiếng, “Thật trùng hợp...”
Rồi đạp xe đạp biến mất màn đêm...
Lúc , trong bồn tắm ở căn biệt thự trong gian, Phó Hiểu đang tắm bồn, trong lòng chợt nhớ cụ già gặp ở huyện hôm nay.
Rõ ràng trông cụ hiền từ đức độ, tại trong lòng cô bài trừ cụ đến .
Cụ với cô rốt cuộc quan hệ gì?
Nghe giọng điệu cụ chuyện thì chắc là quan hệ khá .
nếu thực sự là cố nhân thiết thì tại từ khi cô ký ức đến nay, Phó ngoại công bao giờ nhắc đến cụ mặt cô.
Càng nghĩ đầu óc càng rối rắm, cô bước khỏi bồn tắm, áo choàng tắm xuống gian phòng ở tầng một, tìm những món đồ cũ dọn dẹp ở Thượng Hải đây trong đống thùng bọc lót.
Cô bê mấy chiếc thùng ngoài, dọn dẹp sơ qua xem tìm thêm thông tin gì .
Sổ ghi chép của ngoại bà, trong đó ghi đều là những khoản chi tiêu hàng ngày, tiền nong và tem phiếu.
Mở xem vài trang, nội dung gì đặc biệt, cô xếp gọn những cuốn sổ , dùng tấm vải sạch bọc đặt trong thùng.
Không hiểu , chính những món đồ nhỏ bé cô đều trân trọng đối đãi.
Tẩu thu-ốc của ngoại công, cùng với kính lão, b.út máy và một đồ lặt vặt khác, cô lượt phân loại cẩn thận cất .
Còn một bức thư, cô nghĩ ngợi một lát vẫn mở xem.
Đa là thư từ qua với Phó ông nội, còn một là lời hỏi thăm đơn giản giữa các bạn học, trong đó ai họ Dương.
Cô xếp gọn đồ của ngoại công ngoại bà trong thùng khóa .
Cuối cùng là đồ của cô, mở hộp , đ-ập mắt chính là bức thư của gã cha tồi tệ từng mặt gửi cho , ồ, đúng , bên trong còn một chiếc nhẫn nam.
Nội dung bức thư cô xem qua một , cần xem để thêm bực nữa.
Cô đặt bức thư sang một bên.
Mấy bức thư khác bên đều ký tên, Phó Hiểu mở chúng .
Đó là những bức thư cô gửi cho một sư họ Tạ, đều là những lời hỏi thăm đơn giản và giải đáp về các ca bệnh nan y, nội dung gì đặc biệt.
sư ?
Từ chút kỳ lạ...
Đâu sư chứ, nhưng cô từng Phó ngoại công cụ còn t.ử khác mà.
Chẳng lẽ cô học y học theo Phó ngoại công ?
Trong ký ức của cô, gọi là sư bao giờ xuất hiện.
Địa chỉ gửi thư của sư là ở Sơn Đông, nhưng bao nhiêu năm trôi qua , cũng thể đảm bảo vẫn ở địa chỉ cũ, cho nên ý định gửi thư hỏi là khả thi.
Cô đặt những bức thư sang một bên, nếu cơ hội đến Sơn Đông nhất định tìm mới .
Di vật của cô ít, dù bà cũng qua đời nhiều năm, chắc hẳn Phó ngoại công dọn dẹp qua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-121.html.]
Cuối cùng, cô tìm thấy một cuốn nhật ký trong thùng, nét chữ là do cô .
Mở trang đầu tiên , thấy ngày tháng bắt đầu là từ năm cô mười tám tuổi, khi nghiệp bà bắt đầu phân phối đến việc tại một bệnh viện làng nhỏ.
Trong đó kể bà nhận một thầy ở đây, cùng với mấy sư ...
Cuốn nhật ký dày, cô lật vài trang thì đại khái thấy những nội dung .
Cô lật cuốn nhật ký phía vài trang, thấy mấy trang cuối cùng.
Ngày tháng:
“Mùa xuân năm 59.
Khoảng thời gian cô chắc hẳn sắp sinh , cô lật xem sơ qua một chút, một lời cô hiểu .
càng xem lòng càng chua xót, trái tim đột nhiên cảm thấy khó chịu.
Chỉ thấy bên trong ghi nhiều lời, đều bà cảm thấy hạnh phúc, em bé trong bụng hiếu động, lúc thì cử động chỗ lúc thì cử động chỗ .
Bảo là tuy bà thích con gái nhưng em bé trong bụng chắc là con trai, vì bà cứ thích ăn đồ chua.
Rõ ràng bà sinh là một đứa con gái, thể thấy câu “chua con trai cay con gái" rõ ràng là chuẩn.
Còn , đồ heo ngốc, mau tìm thấy em .
Em.... sợ hãi.
Đứa con của chúng ....
Đứa bé thì ?
Nhật ký đến đây đứt quãng.”
Đồ heo ngốc, từ trong thư cô cũng thể thấy sự mật của từ ngữ , đây là ám chỉ cha từng gặp mặt của cô ?
Tại sợ hãi đến ?
Nguyên nhân sợ hãi giải thích rõ.
Phó Hiểu nghĩ, ở thời đại sinh con mà đàn ông bên cạnh luôn ở nhà ngoại.
Cho dù Phó ngoại công ngoại bà cố gắng che giấu thì chắc hẳn vẫn sẽ hàng xóm ít lời.
Những lời khó đó thể truyền tai bà chứ.
Nỗi đau của bà, sự tuyệt vọng của bà, sự bất lực của bà đều phơi bày trang giấy mỏng manh .
Phó Hiểu xem đến đây đột nhiên xem nổi nữa, tay run rẩy, căn bản thể lật sang trang tiếp theo của cuốn nhật ký.
Vuốt ve những dấu vết lốm đốm trang giấy.
Đây... là vết nước mắt đúng ...
Đột nhiên thấy câu cuối cùng ghi trang giấy :
【Bé con, yêu con, vì con thể nhẫn nhịn tất cả...】
Trái tim cô dường như thứ gì đó bóp nghẹt, đau.
Đau đến mức cô căn bản thể thẳng lưng .
Nơi khóe mắt, vài giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
“Hì...”
Phó Hiểu khóe mắt đẫm lệ nhưng mặt mang nụ lạnh lùng.
Cô khép cuốn nhật ký trong tay .
Tại ông ở bên cạnh bà nhưng bà vẫn dùng cách xưng hô mật như với đàn ông đó trong thư chứ.
Lúc bà m.a.n.g t.h.a.i ông mặt, đó là vô trách nhiệm.