“Trong phòng tắm, đèn dầu đang cháy, thấy đủ sáng thắp thêm hai ngọn nến đặt bên cạnh.”
Hiện tại thùng tắm đầy nước thu-ốc, Phó Hiểu đang châm cứu cho Phó Dư, mấy cây kim bạc châm huyệt đạo, trong vài phút chờ đợi, cô khẽ mở lời nhắc nhở:
“Một lát nữa tắm thu-ốc em lẽ sẽ đau đấy..."
Với tư cách là bệnh nhân, Phó Dư chỉ khẽ gật đầu, gì thêm.
Còn Phó Tuy ở cửa bước cô, nhíu mày hỏi:
“Tắm bồn đau?"
Phó Hiểu liếc một cái, lượt rút kim bạc :
“Phương thu-ốc tắm thu-ốc tác dụng kích phát kinh mạch, bình thường lẽ cảm thấy đau đớn gì, nhưng kinh mạch của Tiểu Dư khác với thường."
Phó Tuy như hiểu mà gật đầu.
Sau khi cô rút kim , với Phó Tuy:
“Có thể bắt đầu tắm , cởi áo thùng tắm là , đừng quên đậy nắp , chỉ để lộ đầu ngoài thôi đấy."
“ ngoài , lát nữa ."
Nói xong liền bước ngoài, thuận tay đóng cửa phòng tắm , cũng mà chỉ ở cửa chờ.
Thực bây giờ cô thể về phòng ngủ, chỉ là phương thu-ốc tuy cô từng tắm qua nhưng c-ơ th-ể cô vấn đề gì khác, đối với thể nhược mà rốt cuộc chịu đựng bao nhiêu đau đớn cô cũng , cho nên vẫn nên ở , để tránh đau chịu nổi xảy chuyện gì.
Phó Dục lúc từ trong phòng bước , chắc là yên tâm nên cũng cùng ở cửa phòng tắm.
Sau khi đợi bên ngoài vài phút, giọng của Phó Tuy từ trong phòng tắm truyền :
“Hiểu Hiểu, xong ..."
Phó Hiểu và Phó Dục hai cùng đẩy cửa bước , liền thấy Phó Dư đang lưng cửa trong thùng tắm, chỉ còn đầu lộ bên ngoài.
Phó Hiểu tới mặt , thấy sắc mặt vẫn , chỉ ửng đỏ, khẽ mở lời:
“Tiểu Dư, lúc mới bắt đầu sẽ đau, em ráng nhịn một chút, nếu thực sự chịu nổi nữa thì bảo chị, chị sẽ châm cho em vài mũi để giảm bớt."
Phó Dư gật đầu.
Từ nhỏ đến lớn chịu khổ đủ , bây giờ phương pháp thể nuôi dưỡng cho , gì mà mẩy chứ... chỉ là chịu đau một chút thôi ...
Cậu thể nhịn .
Lúc mới cảm giác gì, chỉ giống như dùng nước tắm nóng để tắm bồn thôi.
ngay đó phản ứng bắt đầu lớn dần, bắt đầu ngứa ngáy thấu xương, ngay đó là một cơn đau dữ dội, may mà chuẩn nên mới phát tiếng, thực sự đau, cảm giác như bộ c-ơ th-ể đang tái cấu trúc .
Phó Tuy ở bên cạnh luôn chằm chằm thấy sắc mặt , lập tức tiến lên hỏi:
“Tiểu Dư, em chứ..."
Phó Dư trai đang căng thẳng, mở miệng an ủi một câu, nhưng lời kịp thốt thì một cơn đau dữ dội ập đến.
Bây giờ ngay cả nụ cơ bản mặt cũng duy trì nổi, nhắm c.h.ặ.t mắt, nghiến răng nén tiếng rên rỉ đau đớn, cả khuôn mặt vì chịu đau mà trở nên chút vặn vẹo khó coi, mồ hôi đầu mặt ngừng chảy xuống.
Phó Tuy bộ dạng của cho kinh hãi, em trai ai hiểu rõ hơn , thì yếu đuối thực chất là một tính tình kiên cường, từng thấy vẻ mặt thất thái như thế khuôn mặt bao giờ.
Cảnh tượng xảy là cơn đau hề tầm thường.
Trong phút chốc mắt Phó Tuy đỏ hoe, đầu Phó Hiểu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-sieu-thi-di-xuyen-khong/chuong-109.html.]
“Hiểu Hiểu, thế ... em đau thế thì , em thể nghĩ cách gì ."
“Cơn đau sớm muộn gì cũng chịu thôi..."
Phó Hiểu chăm chú chằm chằm Phó Dư, luôn quan sát sắc mặt , “Nếu em giúp giảm đau thì ngày mai vẫn chịu đựng tất cả những thứ , chỉ nhịn qua mới thể từ từ hồi phục."
“Chỉ cần nhịn qua hôm nay, ngày mai tuy cũng sẽ đau nhưng so với hôm nay thì thấm tháp gì cả, những ngày đó cơn đau sẽ ngày càng nhẹ ."
Cô cúi đầu, ghé sát , khẽ mở lời:
“Em thể kiên trì ?...
Phó Dư, mở miệng ."
Phó Dư đột nhiên mở choàng mắt, gân xanh nổi trán cho thấy sự nhẫn nại của chủ nhân, há miệng gì đó nhưng một cơn đau ập đến đau đến mức môi và răng run rẩy, gian nan dùng giọng khàn khàn mở lời:
“Em... em thể."
Phó Hiểu lập tức cảm thấy an ủi, hổ là em chảy cùng dòng m-áu với cô, đúng là khí phách.
Phó Tuy dường như thể tiếp nữa, mở cửa phòng tắm bước ngoài.
Phó Dục vỗ vỗ vai cô cũng bước theo.
Cô nghĩ nghĩ, vẫn thấy chút đành lòng, lấy một cái lọ nhỏ, đút cho Phó Dư vài ngụm nước suối linh thiêng.
Lại âm thầm sử dụng dị năng hệ ch-ữa tr-ị.
Cảm thấy sắc mặt lập tức hơn ít, kéo một cái ghế tới một bên tĩnh lặng chờ đợi thời gian kết thúc.
Phó Tuy chạy ngoài tới vườn , tựa lưng tường, ngước bầu trời, vầng trăng sáng thẫn thờ.
Phó Dục yên lặng bên cạnh , gì.
“Anh cả," Phó Tuy đầu một cái, “Em sẽ chứ..."
Phó Dục gật đầu:
“Sẽ ..."
Lúc Phó ông nội đáng lẽ ngủ bỗng mở đôi mắt đang nhắm c.h.ặ.t , trong ánh mắt xẹt qua một tia lo lắng, dậy giường, chằm chằm cảnh sắc ngoài cửa sổ thẫn thờ.
Phòng ngủ chính cũng là một mảnh tĩnh lặng, chỉ tiếng thở của trẻ nhỏ và tiếng động nhẹ khi hút thu-ốc, trong phòng nhất thời khói thu-ốc lượn lờ.
Gió đêm nổi lên, thổi tạt mặt, những bóng cây đen ngòm đung đưa theo gió, phát tiếng xào xạc.
“......"
Tái b.út:
“Về phương pháp ch-ữa tr-ị cho Phó Dư, châm cứu cũng , tắm thu-ốc cũng , đều là để tình tiết thôi, bản tác giả bất kỳ nền tảng đông y nào các bảo bảo nhé, là đúng lắm, tuyệt đối đừng đối chiếu với thực tế nha, yêu các bạn moa moa.”
Chương 64 Sóng gió nổi lên
Trong phòng tắm, thời gian hết, Phó Hiểu đẩy cửa gọi hai ở ngoài .
Phó Hiểu với hai :
“Được ạ, về phòng uống thêm một viên nhân sâm dưỡng vinh là thể ngủ ."
Nói xong liền bước khỏi phòng tắm, trực tiếp về phòng.