Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 569: Có Thâm Ý Khác
Cập nhật lúc: 2026-04-10 21:58:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , trời quang mây tạnh.
Phó Hiểu bước từ chiếc tàu hàng một bóng .
Thẩm Hành Chu mỉm vươn tay về phía cô, dắt cô xuống tàu hàng, về phía Sầm Kim ở bên cạnh: "Công nhân chuyến tàu đều an bài thỏa chứ?"
Sầm Kim gật đầu: "Yên tâm , đều uống say bí tỉ , ước chừng sáng mai cũng tỉnh ."
"Ừ, cho bọn họ nghỉ phép ba ngày, sắp xếp một nhóm khác, để bọn họ trông coi con tàu ."
"Đã rõ."
Thẩm Hành Chu vỗ vỗ vai : "Đi việc ."
"Được, em đây." Sầm Kim với Phó Hiểu một cái, xoay rời .
Thẩm Hành Chu rũ mắt cô: "Kích thước đủ ?"
"Vâng, đủ ạ."
Phó Hiểu : "Chúng tìm chị Thanh một chút, để t.h.u.ố.c cho chị ."
Thẩm Hành Chu gật đầu: "Ừ."
Xe chạy về hướng nhà của Khương Chỉ.
Vừa ngửi thấy mùi canh gà, Quan Thanh đang ở phòng khách uống canh thấy Phó Hiểu, đang định lên thì Khương Chỉ bên cạnh ấn xuống.
Phó Hiểu : "Chị Thanh, giờ uống canh gà?"
Quan Thanh chút ngượng ngùng: "Chị cứ đói nhanh."
"Bà bầu là như đó." Cô xuống bên cạnh, đưa tay bắt mạch cho Quan Thanh, vài phút gật đầu: "Rất ."
Khương Chỉ đồ vật Thẩm Hành Chu đang xách tay: "Mấy cái là t.h.u.ố.c cho chị Thanh của cháu ?"
" ." Phó Hiểu nhận lấy đồ đặt lên bàn, lấy gói t.h.u.ố.c an t.h.a.i bọc kỹ: "Đây đều là t.h.u.ố.c an thai, cháu chia sẵn liều lượng, nếu như..."
Cô nắm lấy tay Quan Thanh: "Nếu như chỗ nào khỏe, thì sắc uống liên tục một tuần..."
Khương Chỉ cất gói t.h.u.ố.c .
Phó Hiểu tiếp: "Nếu chị Thanh cảm thấy thứ đều , kiểm tra cũng vấn đề gì, thì t.h.u.ố.c trong gói cần uống."
Khương Chỉ vội vàng hỏi: "Có bắt buộc mỗi ngày một viên ?"
Phó Hiểu xua tay: "Khương Thúc, chú đừng căng thẳng, đây t.h.u.ố.c, chỉ là viên bồi bổ cơ thể thôi, chú để chị Thanh bỏ trong túi, lúc nào nhớ thì ăn một viên là ."
Quan Thanh nhận lấy hộp t.h.u.ố.c, với cô: "Chị nhớ ."
Phó Hiểu dặn dò: "Chị Thanh, bất kể là t.h.u.ố.c gì, bà bầu cũng thể uống nhiều, kiểm tra hàng tháng đúng hạn, chỉ cần vấn đề gì thì cần lo lắng."
Cô về phía Khương Chỉ: "Khương Thúc, nếu chuyện gì, chú bảo Niên Bá gửi tin cho Thẩm Hành Chu."
Khương Chỉ Thẩm Hành Chu: "Cậu theo ..."
Hai bọn họ lên thư phòng lầu.
Quan Thanh kéo tay cô, hỏi: "Sắp về ?"
"Vâng, chị Thanh, ngày là về ."
"Cửa hàng của chúng mới về một lô quần áo, chị bảo chọn riêng cho em một ít, lúc em mang về nhé."
Phó Hiểu gật đầu nhận lấy: "Đa tạ chị Thanh."
"Khách sáo cái gì."
Phó Hiểu tiếp: "Chị Thanh, t.h.a.i thể chịu mệt, chuyện cửa hàng quần áo, nhất chị giao cho khác phụ trách, bản thỉnh thoảng qua xem là ."
Quan Thanh dịu dàng: "Khương Thúc của em sớm tìm , chị mấy tháng đến cửa hàng."
Cô ghé tai Quan Thanh trêu chọc một câu.
Quan Thanh lườm cô một cái, vài câu đùa, Phó Hiểu với cô : "Chị Thanh, ngày thường bớt suy nghĩ nhiều, giữ tâm trạng vui vẻ."
"Chị ." Cô lên lầu: "Khương Thúc của em tìm mấy bà v.ú kinh nghiệm sinh nở, ngày nào cũng tìm học hỏi kinh nghiệm."
"Khương Thúc cũng thật tỉ mỉ."
Khương Chỉ "thật tỉ mỉ" từ lầu xuống: "Tiểu Tiểu, ngày mai cùng Liên Dịch bọn họ ăn một bữa cơm ."
Phó Hiểu tự nhiên sẽ từ chối, cô vốn dĩ cũng định như : "Được ạ."
Lái xe trở biệt thự.
Thẩm Hành Chu nhận điện thoại của Bàng Tư Viễn, bảo mang theo hợp đồng đến nhà tìm .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Phó Hiểu chút kinh ngạc: "Hắn thế mà đồng ý ... Không thương lượng gì thêm ?"
"Ừ." Thẩm Hành Chu cũng chút kỳ lạ.
Bàng Tư Viễn rốt cuộc thiếu tiền đến mức nào mới thể gấp gáp như .
"Sẽ l.ừ.a đ.ả.o gì chứ?"
Anh lắc đầu: "Sẽ , hợp đồng là do soạn thảo, khai thác đều là của , thậm chí còn vị trí của ngọn núi."
Phó Hiểu : "Em thật sự tò mò, cần nhiều tiền như để gì."
Thẩm Hành Chu rũ mắt, trong mắt hiện lên vẻ trầm tư.
Không là ảo giác của , vài khoảnh khắc, cảm thấy ánh mắt Bàng Tư Viễn Phó Hiểu thâm ý khác...
Anh ngẩng đầu, : "Em ở nhà nghỉ ngơi , một chuyến..."
"Vâng."...
Ngày hôm , vẫn là tại tiệm cơm của Khương Chỉ, mấy ăn một bữa tiệc chia tay.
Lúc , Liên Dịch cứ lôi kéo cô mãi: "Ngày mai chú sẽ cảng tiễn cháu."
"Được ạ." Phó Hiểu ngọt ngào với ông : "Dịch Thúc, chú sắp nhè ?"
"Ha ha ha." Lục Viên bật thành tiếng.
Liên Dịch đá một cái: "Thằng nhóc thối, cái gì mà ."
Ông banh mặt Phó Hiểu: "Chú ."
"Vâng , chú , chỉ là mắt vô nước thôi." Nghe giọng điệu trêu chọc của Lục Viên, Liên Dịch buông tay cô , đuổi theo bắt đầu đ.á.n.h: "Đáng ghét y hệt cha ."
Cô về phía Liên Niên: "Niên Bá, bác thư gửi về ạ?"
Liên Niên ôn hòa mở miệng: "Ngày mai đưa cho cháu."
"Vâng, cháu về thu dọn đồ đạc đây."
Liên Niên gật đầu: "Về , ngày mai gặp."
Phó Hiểu, Thẩm Hành Chu và Lục Viên ba trở biệt thự bắt đầu thu dọn đồ đạc cần mang về.
Những món đồ lớn cô mang về sớm bỏ gian, còn một ít đồ nhỏ, bộ nhét ba lô.
Vừa vặn một cái ba lô quân xanh là giải quyết xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-mat-gia-dinh-cuc-pham/chuong-569-co-tham-y-khac.html.]
Thẩm Hành Chu gõ cửa : "Còn gì cần thu dọn ?"
"Hết ..."
Anh tới xách thử ba lô lên: "Hơi nặng, ngày mai xách giúp em."
"Đi thôi, xuống ăn cơm ."
Trước bàn ăn, Lục Viên Thẩm Hành Chu: "Mấy bộ quần áo mang về ?"
"Cậu mang thì mang."
Phó Hiểu : "Lục đại ca, cái khác thì thôi, mấy bộ quần áo Dịch Thúc đưa cho nhất đừng mang về, dễ đ.á.n.h đấy."
"Em là mấy cái quần ống loe như hoa loa kèn hả?"
Cô nhịn : "Vâng, còn cả áo sơ mi hoa và đôi giày da mũi nhọn gót nữa."
Nhớ tới đôi giày mũi nhọn cô liền , giày Chelsea, mặc thêm quần ống loe, học theo mấy thanh niên tinh thần phố cái đầu bùng nổ.
Ha ha ha, đúng là một phong cách thời trang "phèn đến cùng cực chính là mốt".
"Em đừng nữa." Lục Viên xua tay: "Anh cũng thấy , nhưng Dịch Thúc thanh niên bây giờ đều mặc như ."
"Phụt... Khụ khụ khụ."
Thẩm Hành Chu bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng cô: "Ăn cơm xong hãy chuyện."
Phó Hiểu cúi đầu bắt đầu lùa cơm.
Ăn xong, Lục Viên để cô chê nữa, dậy: "Đồ của còn dọn xong, lên dọn đồ đây."
Thẩm Hành Chu nhếch môi khẽ: "Buồn đến thế ?"
Phó Hiểu chọc chọc : "Này, thấy mấy bộ quần áo đó thú vị ?"
"Rất khó coi..."
"Ha ha ha, thẩm mỹ của vẫn còn online đấy."
"Được nữa." Thẩm Hành Chu xoa tóc cô một cái: "Đi nghỉ ngơi một lát , trời tối gọi em."
"Vâng, ."
Về lầu vài trang sách, sắc trời tối dần, Thẩm Hành Chu đẩy cửa , cô buông sách xuống, nhướng mày với : "Bây giờ luôn ?"
"Còn sớm."
Khóe miệng Thẩm Hành Chu gợi lên nụ nhẹ: "Lần tuần tra cuối cùng là chín giờ tối."
"Em ngủ một giấc ?"
Cô xoay sấp giường sách.
Thẩm Hành Chu dịu dàng, sấp bên cạnh cứ chằm chằm cô.
Phó Hiểu tự nhiên mím môi: "Anh thu ánh mắt , ảnh hưởng em sách ."
Anh khẽ một tiếng: "Được."
"Chỉ là Hiểu Hiểu, thế kiềm chế ."
"Thu nữa."
"Được , đành nhắm mắt thôi."
Nói xong thẳng giường, nhắm mắt .
Nhìn quầng thâm mắt , Phó Hiểu khẽ : "Anh ngủ một lát , đến giờ em gọi ."
"Được... Vậy phiền Hiểu Hiểu ."
Giọng của đàn ông mang theo một tia lười biếng, giống như một cái móc nhỏ, từng chút từng chút móc lấy .
"Mau ngủ ..."
"Ừ." Anh dịch về phía cô một chút, mới khóe miệng mang theo ý yên tâm để bản chìm giấc ngủ.
Thời gian từng chút trôi qua, màn đêm càng lúc càng đen, Phó Hiểu xem giờ, đến lúc xuất phát .
Nhìn sườn mặt xinh thanh lãnh của đàn ông.
Cô nhếch môi .
Bỗng nhiên nổi hứng ham chơi, ghé sát : "Này, Thẩm Hành Chu."
Thẩm Hành Chu thấy tiếng gọi của cô, gần như ngay lập tức phản ứng: "Hửm?"
Cô híp mắt : "Anh ngáy ngủ đấy ?"
"Hả?" Lần tỉnh táo, mở mắt về phía cô: "Em chắc chứ?"
Giọng Phó Hiểu chứa ý : "Chắc chắn, ngáy to lắm luôn..."
Thẩm Hành Chu nhíu mày, lập tức chút tự nhiên cô : "Có thể là do mệt quá thôi, ngày thường ngáy ngủ ."
"Anh ngáy ?"
"Tuy rằng , nhưng trong lòng tự ."
Thấy còn thật sự nghiêm túc giải thích với , Phó Hiểu nhịn bật thành tiếng.
Thẩm Hành Chu dậy, bỗng nhiên bất đắc dĩ khẽ: "Em trêu đấy ..."
"Không trêu , mau mặc áo khoác , chúng nên ngoài ."
"Được." Anh cầm lấy áo khoác bên cạnh mặc , từ trong tủ lấy một chiếc áo lông vũ dày khoác lên cô.
"Đi thôi."
Hai đêm khuya xuất phát, tới tàu hàng ở bến cảng, lặng lẽ bỏ đồ vật trong.
Thẩm Hành Chu phòng nghỉ tạm thời, với phụ trách bên trong: "Bây giờ sắp xếp vài lên tàu trông coi, cứ trông cho đến khi ngày mai xuất phát."
"Được, đích dẫn qua đó trông coi."
"Đồ vật an lắm, đừng lung tung."
"Ngài yên tâm, đều hiểu quy củ cả."
Ra khỏi bến cảng, hai trở về biệt thự.
Thẩm Hành Chu đưa Phó Hiểu về phòng: "Ngủ sớm , sáng mai tới đón em."
Phó Hiểu kéo : "Chờ một chút."
Cô phòng lấy một cái chăn mỏng: "Ở cảng gió lớn, đừng để cảm..."
"Được." Thẩm Hành Chu nhếch môi, mi mắt thêm vài phần mềm mại quyến luyến.
Ghé sát ôm eo cô, cúi hôn lên trán cô một cái: "Ngủ ngon."
Nói xong yên tâm lái xe bến cảng, trong khoang thuyền canh giữ cả đêm.