Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 368: An Dịch Hoa
Cập nhật lúc: 2026-04-10 19:10:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ông đầu về phía Phó Hiểu, hỏi: "Chuyện của An gia, là thằng nhóc ?"
Phó Hiểu trả lời lời của ông , hỏi ngược : "Bác và An Dịch Hoa... quan hệ ?"
Đó dù cũng là chuyện kín đáo Thẩm Hành Chu , nếu tùy tiện , lắm.
Nụ mặt Liên Niên đậm thêm, : "Quan hệ qua thì , nhưng hiểu, ông tuy rằng qua đạm bạc danh lợi, nhưng dù cũng là An gia, hơn nữa nắm giữ chính vụ, thường, loại thể quan hệ với một bán t.h.u.ố.c như ."
"Ông giao thiệp với , chẳng qua là vì vợ bệnh của ông ."
Ông nghĩ nghĩ, tiếp: " là thích ông , bởi vì sự thâm tình của ông đối với vợ , mấy thể , nhưng loại thích chỉ là thưởng thức hành vi của ông , cũng đại biểu tán đồng con ông ."
"Cho nên cháu yên tâm, sẽ chuyện của trai ."
Nói xong khỏi phòng.
Phó Hiểu theo ông , mặt mang theo ý .
Đến lầu hai, thấy chính là bóng lưng bên cửa sổ.
Nghe thấy tiếng động đầu , dung mạo ngược qua so với gặp ở An trạch, tăng thêm vài phần tịch liêu và lạc lõng.
Nhìn thấy Liên Niên, mặt ông nặn một nụ : "Đến chỗ ông bốc chút t.h.u.ố.c."
Nói xong đưa đơn t.h.u.ố.c trong tay qua.
Phó Hiểu nhận lấy đơn t.h.u.ố.c gật đầu rời .
"Cô cháu gái nhỏ của ông xem thật sự ông yêu thích, đến tiệm t.h.u.ố.c cũng mang theo."
Nghe lời của ông , Liên Niên nhạt một cái: "Đứa nhỏ ngoan ngoãn."
Còn về những cái khác, cần thiết giải thích quá nhiều.
Đứng dậy, sang một bên pha ấm , rót cho An Dịch Hoa.
Ông khẽ tiếng cảm ơn, Liên Niên nhàn nhạt hỏi: "Sắc mặt ông trông lắm."
"Chuyện của An gia hai ngày nay, ?"
Liên Niên gật đầu: "Truyền khắp nơi, đương nhiên ."
"Thân thể phu nhân ông?"
Nụ An Dịch Hoa chua xót: "Bác sĩ , muộn nữa thì thật sự vô phương cứu chữa ."
Ông về phía Liên Niên, ánh mắt cảm xúc khác: " hâm mộ ông."
Liên Niên sửng sốt, chút khó hiểu: "Hâm mộ cái gì?"
An Dịch Hoa phát một tiếng thở dài: "Hoặc thể là hâm mộ Liên Dịch."
"Hâm mộ sự thuần túy, sạch sẽ giữa tình em các ông."
"Trong con cháu thế gia, phần lớn theo đuổi tiền, quyền, ít em tương trợ, canh giữ giúp đỡ lẫn như các ông."
Liên Niên rũ mắt khẽ, im lặng .
An Dịch Hoa dường như là tới để trút bầu tâm sự, tiếp tục mở miệng: "Đây hẳn chính là báo ứng ."
"Từng vì giúp đỡ , nhiều chuyện sai trái, ngờ em ruột thịt mất nhân tính, ngay cả cũng đề phòng,... thậm chí là hãm hại."
Ông uống cạn nước trong ly, t.h.ả.m nhiên: "Tình nghĩa em mà để ý, thế mà còn bằng những tiền tài ."
"Thật sự là châm chọc," An Dịch Hoa về phía Liên Niên, "Ông xem, nên hâm mộ các ông ."
Liên Niên bật một tiếng, rũ mắt xuống tiếp lời .
Trong lòng ông thầm nghĩ: "Anh em như , ông còn nhiều."
Có điều loại chuyện , trong lòng là , cần thiết cho ngoài.
"Ông cảm thấy hiện tại nên cái gì bây giờ?"
Liên Niên nhướng mày: "Loại chuyện , ông hỏi ?"
"Trong lòng ông sớm đáp án ."
Ông rót thêm ly cho An Dịch Hoa, chậm rãi mở miệng: "Bao nhiêu năm nay, đối với ông cũng coi như là hiểu , nếu tổn thương ông, ông sẽ quá để ý, nhưng tổn thương vợ ông."
An Dịch Hoa nhíu mày, màu mắt thâm sâu: " , tổn thương yêu nhất."
Cho nên, thể niệm tình m.á.u mủ tình nữa .
lúc , Phó Hiểu xách theo mấy gói t.h.u.ố.c lên.
Thuốc ở lầu một bốc xong, bắt đầu phối t.h.u.ố.c ở lầu hai, cô quấy rầy hai chuyện, đến tủ t.h.u.ố.c ở một bên bốc t.h.u.ố.c.
Liều lượng cô bốc cực chuẩn, gần như cần cân .
Đều là thường xuyên giao thiệp với d.ư.ợ.c liệu, hai ở một bên, đương nhiên cũng chú ý tới vấn đề .
An Dịch Hoa thu hồi tầm mắt, bỗng nhiên , về phía Liên Niên: "Thảo nào ông thích đứa nhỏ , quả thực tệ, thế, đây là đang bồi dưỡng thừa kế?"
Liên Niên từ chối cho ý kiến : "Ông hẳn là sắp bận rộn , t.h.u.ố.c đừng tự bốc nữa, tìm đưa cho ông."
Ý của An Dịch Hoa thu , thở dài: " hôm nay chỉ là thuận tiện, phu nhân đang khám ở bệnh viện Liên gia, chờ cũng là chờ , liền tới chỗ ông dạo một chút."
"Bệnh tình của tôn phu nhân?"
Trên mặt ông hiện giờ còn chút ý nào, trầm giọng : "Muốn khôi phục khỏe mạnh, khó..."
"Chỉ thể từ từ dưỡng thôi."
Liên Niên về phía Phó Hiểu bốc t.h.u.ố.c xong ở một bên, : "Tiểu Tiểu, lấy cái hộp nhỏ trong ngăn kéo đây."
Theo hướng ông chỉ, cô qua mở , khoảnh khắc thấy cái hộp liền ngửi thấy một mùi nhân sâm nhàn nhạt.
Đôi mắt khẽ lóe, lấy cái hộp nhỏ, về phía ông .
Liên Niên nhận lấy cái hộp, trực tiếp đưa cho An Dịch Hoa: "Nhân sâm , tặng cho tôn phu nhân dưỡng thể, hy vọng sớm ngày khôi phục."
An Dịch Hoa ngước mắt về phía ông , : "Đa tạ ."
Ông cần, đây chính là thứ ông hiện tại cầu còn , tuy rằng với phận của ông , những thứ ở nơi khác cũng thể .
Liên Niên thể như , ông ghi nhớ cái tình của ông .
Liên Niên tùy ý xua tay: "Không cần cảm ơn, bao nhiêu năm , tấm lòng của ông đối với phu nhân ông, ngay cả cũng cảm động, hy vọng sớm ngày như ông mong ."
Nhắc tới phu nhân , đáy mắt An Dịch Hoa hiện lên một tia nhu tình: "Hy vọng là ."
Nói đến đây, ông thời gian một chút, : " cũng nên ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-va-mat-gia-dinh-cuc-pham/chuong-368-an-dich-hoa.html.]
Liên Niên cùng ông dậy: "Sau rảnh rỗi tán gẫu, nếu cần d.ư.ợ.c liệu gì, cho tới thông báo một tiếng là ."
"Được, đa tạ."
Phó Hiểu lên , đưa d.ư.ợ.c liệu gói kỹ cho An Dịch Hoa.
Ông ôn hòa với cô.
Đi thẳng xuống lầu, tới cửa tiệm t.h.u.ố.c, bước chân dừng .
Quay đầu về phía Liên Niên, một tiếng: "Nếu từng phạm sai lầm thể vãn hồi, thì ?"
Liên Niên chút suy nghĩ, thẳng: "Vậy thì nghĩ hết biện pháp, bồi thường ."
Ông cũng về phía ông : " cảm thấy những việc ông , là chút tác dụng đấy."
An Dịch Hoa trầm mặc một chút, rũ mắt lẩm bẩm : "Vậy ?"
"Đại danh Hoa thiện nhân, vẫn lưu truyền ở Cảng Thành, những nghèo chịu ơn ông, vẫn mỗi ngày nhắc tới ông, hy vọng ông ."
Liên Niên nhàn nhạt : "Những việc thiện ông đó, công dã tràng."
Nhìn An Dịch Hoa một lời khỏi tiệm t.h.u.ố.c, Liên Niên trở tiệm t.h.u.ố.c.
Lại lên lầu hai, thấy Phó Hiểu đang chỉnh lý tủ t.h.u.ố.c, lên : "Những d.ư.ợ.c liệu thế nào?"
Phó Hiểu đầu: "Trong tủ t.h.u.ố.c còn trong kho, đều tạm , điều lượng còn nhiều lắm."
Liên Niên trầm giọng : " về sẽ liên hệ nhập hàng."
Cô : "Những t.h.u.ố.c so với nội lục."
Liên Niên cũng lộ nụ : "Hết cách , nước xa cứu lửa gần."
Liên Niên vẻ mặt đăm chiêu: "Trở về thương lượng một chút."
Phó Hiểu lúc hỏi: "Niên Bá, cây nhân sâm hẳn là năm mươi năm ."
"Cháu chỉ ngửi liền thể đoán phẩm tướng nhân sâm ?" Liên Niên khen: "Trình độ của cháu ở phương diện Trung y xem còn sâu hơn bác nghĩ a."
"Cháu sai, đây là bác chuẩn mang về nhà, chuẩn cho dùng, dã nhân sâm năm mươi năm."
Phó Hiểu khó hiểu: "Tại đưa cho ông a?"
Đôi mắt Liên Niên sâu thêm, nhàn nhạt : "Coi như thời hạn giao hảo, ông sắp hành động ."
Ông giải thích đơn giản: "An Dịch Hoa qua ở An gia mấy nổi bật, nhưng đó là ông cố ý , tiền tài trong tay đủ dùng, bản cũng chỗ dựa, ông tranh giành những thứ đó với cốt nhục chí mà thôi, cộng thêm vợ ông yêu nhất bệnh, thì càng sẽ phí tâm tư ở những sự kiện khác, hiện giờ An Dịch Nhiên coi như chọc giận ông ."
"An Dịch Nhiên ..." Ông nhạo một tiếng, "Thật đúng là một cuộc mưu tính bù nổi mất."
"Con a, bản thể tin tình nghĩa, nhưng đừng coi thường nó, thậm chí chà đạp nó, nếu , phụ một tấm chân tình của khác, luôn sẽ trả cái giá đau đớn."
Phó Hiểu ghé bàn yên lặng , bỗng nhiên thấy ông nhạt một tiếng: "Cũng thằng nhóc ở bên trong đóng vai trò gì."
Ông phát một tiếng thở dài, : "Làm An Hành, bước của , tuyệt."
"Hai em hiềm khích, bất kể An Dịch Hoa thật sự sẽ bồi thường cho , đắc lợi đều sẽ là ."
Ngược là một thằng nhóc thông minh, tàn nhẫn.
Cũng đến bước nào.
Có điều quan hệ của ông và An Dịch Hoa cũng đến mức đó, tự nhiên sẽ nhắc nhở ông .
Ông đạm nhiên , về phía cô: "Thời gian còn sớm, chúng về nhà ăn cơm ."
Phó Hiểu gật đầu đồng ý.
Hai xuống lầu, Liên Niên dặn dò nhân viên quầy vài câu, liền cửa.
Lái xe trở về biệt thự.
Đi biệt thự liền thấy Liên Dịch đang sấp sô pha.
Nhìn thấy bọn họ trở về, mắt sáng lên cái vèo: "Hai về , ăn cơm ?"
Liên Niên vẫn để ý tới chú , tự phân phó hầu chuẩn cơm.
Phó Hiểu hỏi: "Dịch thúc, cha cháu ?"
"Ồ, ngoài ," Liên Dịch trông mong Liên Niên nhận hồi đáp, cảm xúc cũng cao lắm, uể oải ỉu xìu : "Đi cùng Cửu ca, đến sòng bạc ..."
Phó Hiểu nhíu mày: "Đi khi nào?"
Thấy cô lộ vẻ lo lắng, Liên Dịch chớp mắt, : "Tiểu Tiểu, Thận ca , bọn họ chỉ là đ.á.n.h rắn động cỏ, lộ mặt chút là về ."
Cô mím môi trầm mặc, sự lo lắng trong lòng giảm chút nào.
Đánh rắn động cỏ?
Sao trong cỏ rắn độc .
Đôi mắt Phó Hiểu lóe lên, khựng chủ ý.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Dù cô địa điểm, cô cũng .
Vì thế khi ăn cơm, Phó Hiểu chờ Liên Niên cửa.
đợi một tiếng đồng hồ, cũng thấy ông động tác, thậm chí còn đồ ở nhà.
Cô dấu vết hỏi Liên Dịch: "Dịch thúc, Niên Bá buổi chiều ngoài a."
Liên Dịch sửng sốt một chút, mắt chứa bất đắc dĩ: "Tiểu Tiểu ngoan, mấy ngày để ý đến chú ."
Phó Hiểu cạn lời.
"Có điều quần áo là hôm nay kế hoạch ngoài ."
Cô càng thêm trầm mặc, cũng chuyện với Liên Dịch nữa, bắt đầu vắt hết óc nghĩ cớ, Liên Dịch thì dễ lừa, nhưng Liên Niên, sợ là dễ lừa gạt.
lúc , hầu lên : "Tiên sinh, cửa một trai, là tìm , ngài xem cái ..."
Liên Dịch đang cái gì đó, Phó Hiểu đoạt mở miệng: "Cháu xem là ai."
Sau đó dậy, vèo
Chạy ngoài.
Nhìn thấy Thẩm Hành Chu ở cửa lớn, mắt Phó Hiểu sáng lên, với hầu: " quen , chị việc ."
Cô xuyên qua cửa sắt về phía Thẩm Hành Chu đang ở cửa.
Đã là quen, giúp một việc nhỏ chắc là nhỉ.