Quý Trường Thanh ở Mạc Hà, yêu cầu tay nghề kỹ thuật , thì chỉ thể đến quân y viện tỉnh Hắc. Bây giờ đúng là một cơ hội.
Quý Trường Thanh gật đầu.
Mười phút , bác sĩ Miêu đang báo cáo bệnh án. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, mặt bà khó giấu vẻ mệt mỏi. Dù tuổi tác cũng cao, cộng thêm một ca phẫu thuật cường độ mạnh, giành giật tính mạng sản phụ và t.h.a.i nhi từ tay t.ử thần, đối với bác sĩ Miêu mà cũng là điều vô cùng dễ dàng.
Cửa văn phòng vang lên một lúc, bác sĩ Miêu cũng ngẩng đầu : "Vào ."
Khi thấy là bác sĩ Tần và Quý Trường Thanh, bác sĩ Miêu ngạc nhiên: "Tiểu Tần, đến đây?"
Bà nhận bác sĩ Tần. Khi bác sĩ Tần mới nghiệp y khoa đến chi viện cho tỉnh Hắc, bà từng hướng dẫn ông một thời gian. Sau khi ông thể độc lập phụ trách công việc, bác sĩ Tần mới phân đến đóng quân ở Mạc Hà.
"Miêu lão sư." Bác sĩ Tần chào hỏi đối phương, lúc mới nêu rõ ý định: "Lão sư, đồng đội của em, —"
Ông chút khó mở lời.
Quý Trường Thanh tiếp lời: "Để ."
"Bác sĩ Miêu, thắt ống dẫn tinh, nhờ bà giới thiệu một bác sĩ trong lĩnh vực , nhất là ở Mạc Hà."
Vừa xong, bác sĩ Miêu lập tức ngạc nhiên. Bà đẩy gọng kính sang: "Đồng chí trẻ, thấy cũng lớn tuổi lắm, kết hôn ?"
Quý Trường Thanh: "Kết hôn ."
"Có con ?"
Anh nghĩ một lát: "Có một đứa."
"Trai gái?"
"Con gái."
Bác sĩ Miêu dậy: "Đồng chí, nghĩ kỹ ? Chắc chắn thắt ống dẫn tinh?"
Quý Trường Thanh gật đầu: "Chắc chắn."
"Hôm nay chứng kiến ca phẫu thuật đó nên sợ ?" Bác sĩ Miêu đột nhiên từ tốn, trò chuyện như nhà.
Quý Trường Thanh suy nghĩ: "Có một phần, nhưng cũng một lý do của riêng ."
"Lý do riêng của là gì?" Bác sĩ Miêu đột nhiên thấy hứng thú, bà cũng báo cáo nữa, chậm rãi đến mặt Quý Trường Thanh.
Quý Trường Thanh bình tĩnh : " cho rằng so với việc con nối dõi, điều càng thể chấp nhận chính là rủi ro sinh nở mang cho vợ . Rủi ro thể lường , cũng thể kiểm soát."
Anh cụp mắt, ánh mắt sâu thẳm: "Vậy thì bóp c.h.ế.t nó từ gốc rễ." Bóp c.h.ế.t từ phía . Những gì thể cũng chỉ bấy nhiêu.
Bác sĩ Miêu , bỗng chấn động. Đột nhiên, bà thở dài: "Nếu nam đồng chí nước đều giác ngộ như , lẽ vận mệnh của các nữ đồng chí bi t.h.ả.m như ."
Bà thấy quá nhiều vì sinh con mà mất mạng. Cũng thấy quá nhiều vì sinh con trai mà sinh một mười mấy đứa con gái. Không đàn ông nào cũng thể lý trí đến mức đáng kinh ngạc như đồng chí trẻ mặt .
"Tất nhiên, còn cho rằng yêu vợ ."
Nhắc đến vợ Thẩm Mỹ Vân. Nét mặt lạnh lùng của Quý Trường Thanh hiếm khi dịu dàng vài phần: "Vợ . cô vì mà trải qua rủi ro như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-984.html.]
So với con cái, quan tâm Mỹ Vân hơn.
Bác sĩ Miêu: "Vợ may mắn khi gặp ."
Quý Trường Thanh , hiếm khi thả lỏng: "Theo thấy, là may mắn mới gặp vợ ."
Anh hiểu rõ, nếu gặp Thẩm Mỹ Vân, cả đời lẽ sẽ mang mệnh cô độc đến già.
Bác sĩ Miêu Quý Trường Thanh một lúc: "Xưng hô thế nào đây, đồng chí trẻ?"
"Quý Trường Thanh."
"Cậu đến quân y viện tỉnh Hắc, sẽ trực tiếp phẫu thuật cho ."
Quý Trường Thanh: "?"
Anh hiếm khi ngẩn ngơ một lúc: "Bà?"
"Cậu định bác sĩ nam khoa ?" Bác sĩ Miêu : "Năm đó cũng từng học nam khoa. nhận so với nam khoa, khoa phụ sản cần hơn, mới chuyển sang khoa phụ sản giữa chừng. Một chuyển là ba mươi năm ."
Quý Trường Thanh: "Vậy phiền bà . Cụ thể là thời gian nào để đến tìm bà?"
Bác sĩ Miêu hiếm khi đùa giỡn, những nếp nhăn mặt cũng chứa đầy sự thông tuệ: "Tin tưởng như , sợ tay nghề lâu ngày mai một, hại ?"
Quý Trường Thanh: "Bà sẽ ?"
Bác sĩ Miêu: " sẽ ." Đó là trách nhiệm và nghĩa vụ đối với bệnh nhân.
Bà giơ tay vỗ vỗ vai Quý Trường Thanh: "Thế , ngày sẽ trở về quân y viện, lúc đó qua tìm ."
Quý Trường Thanh gật đầu: "Làm phiền bà."
Rời khỏi văn phòng bác sĩ, bác sĩ Tần vẫn còn đang ngơ ngác.
"Quý Trường Thanh, thực sự nghĩ kỹ ?" Đối với đàn ông, thắt ống dẫn tinh tương đương với việc mất khả năng sinh sản.
Quý Trường Thanh giải quyết một chuyện đau đáu trong lòng, giơ tay đ.ấ.m nhẹ vai bác sĩ Tần: "Có đàn ông ? Sao cứ lề mề hỏi hỏi mãi thế?"
Việc thắt ống dẫn tinh cân nhắc vô trong đầu, nhưng chính giây phút vợ lão Ôn cửa t.ử hôm nay mới khiến hạ quyết tâm triệt để.
Bác sĩ Tần thở dài: " chỉ là chút khó hiểu thôi. Những chuyện khác đều thể chấp nhận , tại đến chỗ khác biệt?"
Chính là những chuyện đều coi là hiển nhiên, đến chỗ Quý Trường Thanh trở nên khác lạ.
Quý Trường Thanh đột nhiên hỏi ngược một câu: "Những chuyện khác chấp nhận , tại chấp nhận?"
Người quan trọng nhất của là Mỹ Vân, chứ đứa con từng gặp mặt . Nếu ngay từ đầu định , thì đừng nữa. Anh Mỹ Vân là đủ .
Bác sĩ Tần lắc đầu, thảo luận về chủ đề nữa: "Lúc về để lái xe cho, nghỉ ngơi một lát ."
Lúc là Quý Trường Thanh lái. Quý Trường Thanh "ừ" một tiếng.
Gần một giờ đêm, hai về đến đơn vị. Bác sĩ Tần trả xe, còn Quý Trường Thanh xuống xe ở cổng khu tập thể gia đình để về nhà.