Triệu Ngọc Lan đó, đắp một tấm chăn trắng, chỉ để lộ khuôn mặt tái nhợt, một chút huyết sắc.
"Ngọc Lan—"
Chỉ đạo viên Ôn bế con sải bước tới.
Triệu Ngọc Lan bất kỳ phản ứng nào.
Y tá Hồ đẩy vì chỉ đạo viên Ôn chắn đường đẩy giường bệnh. Giọng cô lạnh lùng: "Sản phụ vẫn đang trong tình trạng hôn mệ, đẩy phòng bệnh để thở oxy. Mọi cử một chăm sóc sản phụ, ngoài sáng mai nhanh ch.óng đến phòng thu phí nộp tiền."
"Còn nữa, bế đứa bé qua đó, nhanh ch.óng cho sản phụ kích sữa, lúc là thời điểm để xuống sữa."
Lời của y tá Hồ khiến mấy mặt đều cảm thấy khó chịu. Qua lời cô, dường như ngay cả Triệu Ngọc Lan đang hôn mê cũng thoát khỏi cái danh "máy cho b.ú".
Triệu Xuân Lan hòa giải, bế đứa bé từ tay chỉ đạo viên Ôn: "Để chị bế con, tìm chút sữa cho nó ăn, em trông Ngọc Lan ."
Vào lúc , Triệu Ngọc Lan chắc chắn mong chồng ở bên cạnh hơn.
Chỉ đạo viên Ôn gật đầu, theo sát giường bệnh phòng bệnh.
Đến lúc , việc Quý Trường Thanh và bác sĩ Tần ở cũng còn nhiều ý nghĩa nữa. Dù Triệu Ngọc Lan cũng thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, khỏi phòng phẫu thuật, đứa bé cũng bình an. Hơn nữa chị gái Triệu Xuân Lan đến, Tham mưu Chu cũng mặt ở đây.
Nghĩ đến đây, Quý Trường Thanh liền : "Lão Ôn, chị Xuân Lan, chúng xin phép về ."
Chỉ đạo viên Ôn gật đầu, hốc mắt vẫn còn đỏ: "Trường Thanh, lão Tần, hôm nay thực sự cảm ơn hai nhiều."
Nếu họ, Ngọc Lan e là chắc sống sót .
"Đợi Ngọc Lan khỏe , sẽ dẫn cô đến cảm ơn ."
Đây chính là ân nhân cứu mạng.
Quý Trường Thanh để tâm đến chuyện đó, lắc đầu: "Không cần ."
Bác sĩ Tần cũng cần khách sáo.
Rời khỏi bệnh viện, lầu, Quý Trường Thanh – bỏ t.h.u.ố.c từ lâu – đầu tiên với bác sĩ Tần: "Có t.h.u.ố.c ? Cho một điếu."
Bác sĩ Tần lấy từ túi áo một bao t.h.u.ố.c Đại Tiền Môn, rút một điếu đưa qua. Quý Trường Thanh châm lửa, rít một thật sâu, hồi lâu mới nhả làn khói trắng. Làn khói lượn lờ khuôn mặt nghiêng của cũng trở nên mờ ảo.
"Lão Tần, quen bác sĩ nào mổ thắt ống dẫn tinh giỏi , giới thiệu cho ."
Câu , bác sĩ Tần vô cùng kinh ngạc: "Sao? Cậu định bắt vợ thắt ống dẫn trứng ?"
Ông cau mày: " cũng là bác sĩ, cho nhé, cái vòng tránh t.h.a.i đó thứ gì . Nó ăn sâu thịt đấy, đau là một chuyện, chủ yếu là dễ gây bệnh phụ khoa."
Quý Trường Thanh nhả khói t.h.u.ố.c, tàn t.h.u.ố.c đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt , càng khiến thêm phần cương nghị phi phàm.
" thắt."
"Cái gì?"
Điếu t.h.u.ố.c trong tay bác sĩ Tần run lên, tàn t.h.u.ố.c nóng hổi rơi trúng mu bàn tay. Ông tưởng nhầm, hỏi nữa: "Cậu gì?"
Quý Trường Thanh dụi tắt t.h.u.ố.c, đầu ông, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc: " thắt ống dẫn tinh. Giới thiệu một bác sĩ phẫu thuật cho , đừng ở Mạc Hà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-983.html.]
Anh sợ gặp quen, họ sẽ cho Mỹ Vân .
Bác sĩ Tần lầm bầm: "Điên , thực sự điên ."
"Quý Trường Thanh, mới bao nhiêu tuổi? Cậu kết hôn một năm ? Mới một năm thôi đúng , đến một mụn con cũng , thắt ống dẫn tinh, điều đó ý nghĩa gì ?"
Quý Trường Thanh "ừ" một tiếng. Anh đầu cổng bệnh viện, một ngọn đèn nhỏ nhấp nháy, phản chiếu cả tòa nhà trong đó. Vừa âm u, thiêng liêng.
Bệnh viện là một nơi phức tạp. Nó đón chào hy vọng của sự sống, cũng là nơi kết thúc của cái c.h.ế.t.
"Anh lúc Triệu Ngọc Lan ở trong phòng phẫu thuật, đầu óc nghĩ gì ?" Quý Trường Thanh đột nhiên mở lời.
Bác sĩ Tần: "Nghĩ gì?"
" đang nghĩ, thật may ở bên trong Mỹ Vân nhà ."
Anh dám tưởng tượng nếu trải qua cảnh của lão Ôn, sẽ phản ứng gì. Thậm chí dám nghĩ tới, vì cả sẽ co thắt .
Quý Trường Thanh bao giờ sợ thương, cũng sợ m.á.u me, nhưng hôm nay dòng m.á.u từ Triệu Ngọc Lan chảy khiến cả đời khó quên. Một cái bụng cao vượt mặt, m.á.u chảy ngừng. Cô thậm chí còn may mắn gặp bác sĩ Miêu đến, cắt bỏ t.ử cung mới giữ mạng sống.
nếu bác sĩ Miêu đến thì ? Quý Trường Thanh dám nghĩ đến kết quả đó.
Cũng giống như , khi chỉ đạo viên Ôn run rẩy ở cửa phòng phẫu thuật, Quý Trường Thanh cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Cho đến tận bây giờ, quần áo vẫn khô, ướt sũng mồ hôi lạnh.
Bác sĩ Tần , im lặng hồi lâu mới : "Trường Thanh, sinh con là việc mà mỗi nữ đồng chí đều trải qua, chuyện thể tránh khỏi."
Sinh nở là sự may mắn trời ban cho phụ nữ, nhưng tất nhiên cũng là xiềng xích.
Quý Trường Thanh lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng và kiên quyết: "Không, thể tránh khỏi."
"Tránh khỏi từ phía đàn ông." Anh ông, giọng điệu lạnh lùng đến cực điểm: "Duy trì nòi giống vốn dĩ là ngược nhân tính, đúng ?"
Những lời "ngược đời" khiến bác sĩ Tần nửa ngày nên lời.
"Cậu—" Ông giơ tay chỉ trỏ hồi lâu: "Loại lời , ít ngoài thôi."
"Không, là tuyệt đối ."
Những lời Quý Trường Thanh hiện giờ đang ngược với thời đại. Anh phù hợp với tư tưởng chủ lưu.
Quý Trường Thanh trầm tĩnh: " ."
"Anh bệnh viện bác sĩ nào giới thiệu ?"
Chủ đề về điểm xuất phát.
Bác sĩ Tần im lặng hồi lâu: "Cậu chắc chắn chứ?"
"Chắc chắn."
"Sau sẽ hối hận?"
"Không."
Bác sĩ Tần một lát, ông lên xe mà dụi tắt t.h.u.ố.c, bệnh viện nữa: " đưa tìm bác sĩ Miêu. Bà là cao thủ trong lĩnh vực , bệnh viện nơi bà việc đương nhiên sẽ bác sĩ phụ trách mảng ."