Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-01-07 10:23:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gần như ngay lập tức, Thẩm Mỹ Vân nhét hẳn Miên Miên trong áo khoác lớn, giấu trong lòng .

 

Đồng thời, cô kéo cao chiếc khăn quàng cổ ở cổ thêm vài phần, vùi hẳn mặt trong khăn.

 

Cô còn coi như là , chứ xe máy cày chạy lên là các thanh niên trí thức khác ai nấy đều tái mét cả mặt vì lạnh.

 

Đến khi tới đại đội Tiền Tiến, nào nấy đều lạnh đến đờ đẫn.

 

Ngay cả Quý Minh Viễn cũng ngoại lệ, thậm chí lúc xuống xe máy cày, khoảnh khắc bàn chân chạm đất, một cơn đau buốt thấu xương ập đến.

 

Đây là do khi quá lạnh, bàn chân lâu ngày vận động gây .

 

Cả Quý Minh Viễn lảo đảo một cái, cũng may Thẩm Mỹ Vân nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy : “Anh chứ?”

 

Lúc cô mới chú ý tới, lông mi của Quý Minh Viễn phủ một lớp sương giá trong suốt, giống như miếng ngọc tuyết phủ lên, nhưng vẫn giấu vẻ ôn nhu của nó.

 

Quý Minh Viễn lắc đầu, mím môi : “ .”

 

Đến tận bây giờ, mới thấm thía câu đó của chú nhỏ, tại đối phương bảo hối hận vẫn còn kịp.

 

Đến Hắc Long Giang thanh niên trí thức, lẽ còn gian khổ hơn những gì tưởng tượng.

 

Đây còn bắt đầu việc tính điểm công, mới chỉ là đường thôi mà khó khăn đến nhường .

 

Thẩm Mỹ Vân thấy sắc mặt liền an ủi: “Sắp đến nơi .”

 

Trong mắt cô, Quý Minh Viễn là cùng thế hệ với Miên Miên.

 

Miên Miên cô bảo vệ , tuy xe máy cày nhưng nhờ cô giấu trong tấm đệm và trong lòng.

 

Bảo ôn kép nên khi xuống xe máy cày, mặt Miên Miên mà vẫn còn ửng hồng đôi chút, trông giống hệt một quả đào nhỏ.

 

Quý Minh Viễn khẽ một tiếng, chút ngại ngùng, cảm thấy còn bằng một đồng chí nữ như Thẩm Mỹ Vân.

 

Bên hai đang chuyện, bên lão bí thư liền dẫn các thanh niên trí thức về phía .

 

Xe máy cày dừng ở gốc hòe già ngay đầu thôn của đại đội.

 

Lúc đúng buổi hoàng hôn, trời sắp tối hẳn, gốc hòe già đầu thôn ít đang bưng bát sứ thô húp mì sùm sụp.

 

Theo tiếng xe máy cày dừng , nhiều xã viên đều sang.

 

“Lão bí thư, ông đón mấy đứa nhỏ thanh niên trí thức về ?”

 

Sáng sớm hôm nay lão bí thư lên thành phố, chuyện đón thanh niên trí thức thì đều cả .

 

Vì chuyện mà hôm qua họ còn tập trung họp một buổi.

 

Lão bí thư từ ghế phụ phía xe máy cày bước xuống, đút hai tay ống tay áo bông, lạnh đến mức thở trắng: “Đón , đều ở đây cả.”

 

Nói xong liền hiệu cho các thanh niên trí thức phía : “Xuống hết , đưa các cháu đến điểm thanh niên trí thức.”

 

Dứt lời, các thanh niên trí thức xe máy cày liền lượt nhảy xuống.

 

Thời tiết tháng Hai, Đông Bắc vẫn còn tuyết rơi, khi nhảy xuống, một chân liền dẫm lớp tuyết dày cộp.

 

Đế giày lún sâu trong tuyết, ủng bông cổ thấp, tuyết liền theo cổ chân rơi trong.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-98.html.]

Khiến nhịn mà hít một khí lạnh.

 

“Tuyết dày thật đấy.” Vậy mà cao đến nửa bắp chân, lúc ở xe máy cày thì thấy rõ, giờ xuống là thấy rõ ngay.

 

Nghe , một xã viên đang bưng bát sứ thô, húp mì gặm tỏi liền .

 

“Đại đội Tiền Tiến chúng sát dãy Đại Hưng An Lĩnh, nên lạnh hơn những chỗ khác nhiều.”

 

“Chút tuyết bõ bèn gì, mới chỉ quá mắt cá chân thôi, nếu để các cháu trong rừng sâu thì sẽ thấy những chỗ tuyết ngập đến nửa chứ.”

 

Nghe thấy lời , các thanh niên trí thức đều nhịn mà trợn mắt kinh ngạc, rằng hồi họ ở Bắc Kinh, hàng năm tuyết rơi nhiều nhất cũng chỉ đến bắp chân thôi.

 

Dứt lời, bà lão về phía hai nổi bật nhất trong đám thanh niên trí thức đợt .

 

Một là Thẩm Mỹ Vân, giống như một bông hoa dành dành trắng muốt thuần khiết, vô cùng xinh .

 

Người chính là Quý Minh Viễn, vẻ của Quý Minh Viễn là sự ôn nhu, giống hệt như một miếng ngọc ôn nhu, chỉ thôi cũng thấy vui mắt.

 

Bà cụ Hồ nhịn trao đổi ánh mắt với lão bí thư: “Đợt thanh niên trí thức khôi ngô tuấn tú thật đấy.”

 

Chỉ là là tay việc thôi.

 

Lão bí thư ừ một tiếng: “Bà về nấu cơm , tối nay mấy đứa nhỏ thanh niên trí thức đến nhà ăn cơm, đưa họ đến điểm thanh niên trí thức .”

 

Bà cụ Hồ chính là một nửa của lão bí thư, bà gật đầu: “Được, tối nay nấu cho đám trẻ chút canh chua cay uống cho ấm .”

 

Đây gần như là quy tắc cũ , cơ bản là mỗi đón đám trẻ thanh niên trí thức từ ngoài về.

 

Lão bí thư đều sẽ dẫn họ về nhà ăn một bữa cơm, chẳng tính là cao lương mỹ vị gì nhưng cái chắc .

 

Nghe thấy cuộc đối thoại của lão bí thư và bà cụ Hồ.

 

Thẩm Mỹ Vân và những khác đều kinh ngạc một chút: “Đội sản xuất còn lo cơm nước ạ?”

 

Họ vẫn luôn tưởng là ăn uống riêng ở điểm thanh niên trí thức.

 

Lão bí thư lắc đầu: “Không lo cơm nước , chỉ là các cháu mới tới, hộ khẩu và sổ lương thực mới chuyển qua, việc bao giờ thì lấy lương thực.”

 

“Ta chỉ lo cho một bữa cơm thôi.”

 

Đây cũng là vì lòng , sợ đám trẻ mới tới thích nghi đói.

 

Đợi đến thì họ tự lực cánh sinh .

 

Thẩm Mỹ Vân và những khác xong liền hiểu , cả đám liền theo lão bí thư và đại đội trưởng tiến về phía điểm thanh niên trí thức.

 

Dẫm lên những hố tuyết đó, thực sự là bước thấp bước cao.

 

Khó khăn lắm mới tới điểm thanh niên trí thức, đó là hai gian nhà đất lớn, mái nhà lợp một lớp rơm dày.

 

Lớp rơm tuyết trắng phủ lên đè trĩu xuống, mái hiên còn treo những cột băng dài ngoằng.

 

Thật sự là lạnh đến cực điểm.

 

Thấy môi trường , các thanh niên trí thức mặt ở đó đều nhịn mà cau mày, rằng hồi họ ở thành phố Bắc Kinh.

 

Tuy điều kiện gia đình nhưng nhà đất thì , nếu ở đại tạp viện thì điều kiện hơn chút là nhà chung cư của đơn vị, điều kiện hơn nữa thì cũng tứ hợp viện để ở.

 

 

Loading...