Miên Miên chạy lon ton đến, nắm lấy tay Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ ơi, đừng đến đón con tan học nữa."
"Con thể về nhà cùng với bọn Tiểu Mai Hoa mà."
Bọn Tiểu Mai Hoa đều tự tan học về đấy thôi, con cũng cần đón nữa.
Thẩm Mỹ Vân: "Thật ?"
"Tất nhiên ạ."
Miên Miên khua đôi tay nhỏ: "Mẹ ơi, con sáu tuổi , con là trẻ lớn ."
"Được , từ ngày mai con cứ tan học cùng Tiểu Mai Hoa, sẽ đến đón con nữa."
Miên Miên gật đầu: "Vâng ạ, con chắc chắn sẽ về nhà an ."
Thẩm Mỹ Vân nhéo nhéo mặt cô bé, khi khu tập thể, cô rẽ hướng tách khỏi nhóm Tiểu Mai Hoa.
Khi qua nhà họ Chu, Nhất Lạc vẫn đang nghịch cát ở bên ngoài, trong đám trẻ con ở khu thì bé là nhỏ nhất, hiện tại bốn tuổi vẫn đến tuổi học.
Nhất Lạc thèm học như bọn Miên Miên, sáng sớm đợi Miên Miên tan học ở cửa nhà.
Từ xa thấy Miên Miên tới, mắt bé lập tức sáng bừng, chạy bổ tới: "Chị Miên Miên ——"
"Em Nhất Lạc!"
Hai đứa trẻ thiết vô cùng, gặp ôm chầm lấy , bế đối phương lên.
Chu Thanh Tùng xa phía Thẩm Mỹ Vân thấy cảnh , bé mím môi, thèm để ý đến ai, thẳng trong nhà.
Coi như phớt lờ hai đứa nhỏ.
Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: "Chu Thanh Tùng thèm để ý các con ?"
Miên Miên gật đầu, lè lưỡi mặt quỷ lưng Chu Thanh Tùng: "Anh từ lâu chơi với con và Nhất Lạc ạ."
" con và Nhất Lạc cũng chẳng thèm ."
"Chúng con tự chơi, chơi với ."
Thẩm Mỹ Vân suy nghĩ một chút, can thiệp chuyện giữa bọn trẻ: "Con tự chừng mực là , nhưng con bắt nạt khác, đương nhiên nếu ai bắt nạt con, nhớ với , sẽ đòi công bằng cho con."
Miên Miên ừ một tiếng, nhăn cái mũi nhỏ: "Mẹ ơi, ở trường con quý lắm."
"Chẳng ai bắt nạt con ."
Nghe thấy lời , Thẩm Mỹ Vân liền yên tâm.
"Vậy con ở đây chơi với Nhất Lạc, về nấu cơm nhé?"
Miên Miên nghĩ ngợi: "Con dẫn Nhất Lạc về nhà chơi."
Cô bé nhà họ Chu, cũng chẳng cái mặt cau của Chu Thanh Tùng, xí lắm.
"Cũng , hai đứa theo ."
Thẩm Mỹ Vân dẫn theo hai cái đuôi nhỏ về nhà, nhưng mới lấy chìa khóa mở cửa, liền thấy từ căn nhà bên cạnh phát một tiếng kêu thét đau đớn.
Tiếp đó, gần như là một tiếng "bịch" ——
Không là thứ gì rơi xuống đất.
Thẩm Mỹ Vân thấy âm thanh , sắc mặt lập tức trắng bệch: "Ngọc Lan? Triệu Ngọc Lan?"
Cô gõ cửa nhưng bên trong lấy một chút động tĩnh nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-974.html.]
Thẩm Mỹ Vân hoảng loạn trong thoáng chốc, nhưng nhanh bình tĩnh , cô quan sát xung quanh, cửa sân khóa c.h.ặ.t, cô dùng sức đẩy liên tục ba bốn cũng nhúc nhích.
Rõ ràng là then cài bên trong đóng .
Thẩm Mỹ Vân lùi một lát, với hai đứa trẻ phía : "Các con lùi xa một chút."
Cô ước lượng độ cao của tường bao, trực tiếp bám lấy lớp ngói phía , mượn lực đạp góc tường, leo lên.
May mà tường bao khu tập thể đều theo tiêu chuẩn một mét rưỡi, quá cao, nhanh cô một nửa lên tường.
Vừa thấy Triệu Ngọc Lan ngã gục đất trong nhà, thấy cảnh , đồng t.ử Thẩm Mỹ Vân đột ngột co rút, cô thật nhanh với hai đứa trẻ chân tường: "Đi gọi ."
"Nhị Lạc, gọi dượng em về."
"Miên Miên gọi bác Xuân Lan, bảo bác Xuân Lan cố gắng mời cả bác sĩ Tần tới đây nữa."
"Cứ ——" Trong khoảnh khắc , đầu óc Thẩm Mỹ Vân trở nên tỉnh táo từng : "Nói bác Ngọc Lan ngã, trong... vũng m.á.u, cứu mạng."
Ở xa rõ lắm nhưng mặt đất bên cạnh Triệu Ngọc Lan đen sì một mảng.
Mảng đó là gì thì chẳng khó đoán.
Miên Miên và Nhị Lạc gật đầu: "Mẹ ơi, chúng con ."
Dứt lời liền chạy .
Họ , Thẩm Mỹ Vân lập tức nhảy xuống tường, tiên là mở then cửa , đó chạy xộc trong nhà.
"Ngọc Lan ——"
Triệu Ngọc Lan đó thở thoi thóp, bụng cô lớn tướng nhô lên, là một vũng m.á.u đỏ sẫm.
Mà cô đang ngay giữa vũng m.á.u đó.
"Cứu... cứu con của ."
Triệu Ngọc Lan một tay ôm bụng, thều thào rõ tiếng.
Thẩm Mỹ Vân thấy cảnh thì choáng váng, giọng cô run rẩy: "Ngọc Lan ——" cô run giọng định cúi xuống đỡ đối phương dậy nhưng .
Thẩm Mỹ Vân đủ sức, Triệu Ngọc Lan từ khi m.a.n.g t.h.a.i ăn uống , từ đầu đến cuối ít nhất cũng tăng hơn năm mươi cân.
Mà cô đang trong vũng m.á.u, Thẩm Mỹ Vân thể bế cô lên ngay , điều cũng nghĩa là cô thể tổn thương thứ hai bất cứ lúc nào.
Triệu Ngọc Lan đang rên rỉ đau đớn, thở yếu ớt.
" —— bế cô, bế nổi." Thẩm Mỹ Vân hít sâu một , cô nắm lấy tay Triệu Ngọc Lan: "Cô , cô đừng ngủ."
"Tuyệt đối ngủ."
Mắt Triệu Ngọc Lan khép , cô cố sức mở nhưng vài đều vô ích.
Thẩm Mỹ Vân lấy một chiếc gối, gắng gượng kê cô , để cô tựa .
mới kê một nửa, cô phát hiện Triệu Ngọc Lan đang nhắm mắt, cô định nhắm hẳn đôi mắt đang cố gắng mở hờ .
"Triệu Ngọc Lan." Thẩm Mỹ Vân hét lớn với cô : "Cô tỉnh , tỉnh !"
"Nghĩ đến đứa con trong bụng cô kìa!"
Tiếng hét dường như khiến tinh thần Triệu Ngọc Lan phấn chấn hơn đôi chút, cô dồn hết sức lực mở mắt : " —— dường như xong , cô ... với lão Ôn, xin... xin ."
Thẩm Mỹ Vân bao giờ cảm thấy bất lực như lúc , cô định bế Triệu Ngọc Lan lên nhưng đưa tay vài ...