Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 913

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:46:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tự xem mắt, kết quả đối phương trúng bạn đến trấn giữ giúp , đây là cái chuyện quái quỷ gì .

 

Bác sĩ Tần vò đầu bứt tai: "Ông nợ một bữa cơm." Vốn dĩ là nợ đối phương một bữa cơm mới đúng.

 

Trần Viễn : "Chưa chắc ." "Sư phụ , phụ nữ núi là hổ dữ."

 

Bác sĩ Tần: "..." Mẹ kiếp, cái thật sự là thua cam tâm chút nào. Thua tay một đàn ông còn cả "khai khiếu".

 

"Ông đừng với nữa, chuyện với ông nữa." Bác sĩ Tần bỏ . Bởi vì nếu còn , nghi ngờ cái tên khốn kiếp mặt sẽ còn tiếp tục khoe khoang mất.

 

Vừa đến cửa, thấy Thẩm Mỹ Vân và Triệu Xuân Lan đang hóng hớt sang. Bác sĩ Tần thoáng chút ngượng ngùng, gật đầu chào hai một cái, sải bước rời khỏi nhà họ Quý. Cái bóng lưng vội vã khiến Thẩm Mỹ Vân và Triệu Xuân Lan ngơ ngác.

 

"Anh bại ?" "Anh bại ." Cùng là ba chữ, nhưng mang những ý nghĩa khác .

 

"Tống Ngọc Thư chọn Trần Viễn ?" Triệu Xuân Lan hỏi, Thẩm Mỹ Vân thắc mắc: "Em , đợi họ mới ."

 

Chẳng mấy chốc . Trần Viễn cũng , khi thấy Thẩm Mỹ Vân và Triệu Xuân Lan, cũng gật đầu chào, đó sải bước rời . Thậm chí còn chẳng thèm giải thích lấy một lời.

 

Chuyện —— Càng khiến Thẩm Mỹ Vân và Triệu Xuân Lan ngạc nhiên hơn: "Rốt cuộc kết quả là thế nào nhỉ?" Giọng điệu của Thẩm Mỹ Vân đột nhiên trở nên đầy hóng hớt: "Chẳng lẽ là tình tay ba ngược luyến?" Phải rằng năm đó cô từng qua hàng trăm cuốn tiểu thuyết ngược, mà trong đó tình tay ba ngược luyến là nổi tiếng nhất. Dù trôi qua lâu , cô vẫn thể nào quên .

 

Triệu Xuân Lan khẽ hắng giọng: "Mỹ Vân, thu cái vẻ mặt đó , đấy là trai cô mà."

 

Thẩm Mỹ Vân chớp chớp mắt: "Chẳng lẽ chị thấy là chuyện của cận thì càng kích thích hơn ?"

 

Triệu Xuân Lan: "..." Cô cứ như đầu tiên mới quen Thẩm Mỹ Vân , cô từ xuống một lượt: "Mỹ Vân, ngờ cái vẻ ngoài xinh yên tĩnh của cô, ẩn chứa một tâm hồn phóng khoáng bất kham như đấy."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..." Cô khẽ hắng giọng, thầm nghĩ, ai năm xưa mà chẳng từng trải qua sự tẩy lễ của hàng nghìn bộ truyện ngược và truyện "h" chứ. Cô chẳng qua là bây giờ nền tính hơn nhiều thôi.

 

Chẳng mấy chốc . Tống Ngọc Thư lạch bạch chạy : "Anh ?"

 

"Ai cơ?"

 

"Thì cái cao to vạm vỡ ."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Chị trai em ."

 

" đúng đúng, chính là ."

 

"Anh ."

 

Nghe thấy lời , Tống Ngọc Thư lập tức nổi giận, cô dậm chân: "Cái tên thật là lời giữ lấy lời mà." " tìm ." Thế nhưng, cô hùng hục chạy một nửa thì đột nhiên trở : "Mỹ Vân, tên là gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-913.html.]

 

Thẩm Mỹ Vân theo bản năng trả lời: "Trần Viễn."

 

"Trần Viễn?" Tống Ngọc Thư: "Mặc kệ là Viễn gì, cũng thoát khỏi lòng bàn tay ." Nói xong, cũng biến mất tăm.

 

Thẩm Mỹ Vân: "..." Cô sang Triệu Xuân Lan, theo bản năng : "Chẳng lẽ bọn họ định diễn vở 'Cô đuổi theo, bỏ chạy, chắp cánh cũng thoát nổi' ?"

 

Triệu Xuân Lan: "?" "Cái gì cơ?" Quên mất, chị Xuân Lan và hố sâu thế hệ.

 

Thẩm Mỹ Vân xoa xoa mặt: "Ý em là thể họ sẽ diễn một vở ngược luyến tình thâm mà."

 

Triệu Xuân Lan đoán, cô nghĩ một lát: "Là kiểu Ngưu Lang Chức Nữ đó hả?"

 

Chuyện —— Mắt Thẩm Mỹ Vân sáng lên: "Cũng thể hiểu như ."

 

"Thế thì Ngọc Thư chuyện để mà đuổi theo , trai cô cái đó, cứ như cục đá , khó mà động lòng lắm." Nói đến đây, cô đột nhiên hạ thấp giọng: "Cô ?" " lão Chu nhà , trai cô năm xưa từng hòa thượng ở chùa tận ba năm đấy."

 

Thẩm Mỹ Vân lập tức trợn tròn mắt: "Cái gì?" "Chẳng nhập ngũ ?" "Sao hòa thượng ?" Anh cả bao giờ qua chuyện mà.

 

Triệu Xuân Lan lườm Mỹ Vân một cái: "Đấy trọng điểm ? Trọng điểm là trai cô hòa thượng ba năm, đến mức thanh tâm quả d.ụ.c luôn , còn định lập gia đình nữa ."

 

Chuyện —— Mắt Thẩm Mỹ Vân đột nhiên sáng rực rỡ: "Chị cảm thấy bây giờ thế ?" "Ngọc Thư nhiệt tình như lửa, nhất định thể sưởi ấm ông hòa thượng thanh tu nhà em."

 

Triệu Xuân Lan suy nghĩ kỹ : "Hình như đúng là thật." " hiểu vì Ngọc Thư thích bác sĩ Tần ."

 

Chủ đề chuyển hướng quá nhanh khiến Thẩm Mỹ Vân theo kịp, cô theo bản năng hỏi một câu: "Tại ạ?"

 

"Bởi vì quá 'sặc sỡ' (shào)."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Quá 'sếch-xy' (sāo) á?" (Chơi chữ đồng âm Shào và Sāo trong tiếng Trung) "Anh sếch-xy chỗ nào? Em thấy cũng bình thường mà?" Cô ngơ ngác hiểu gì.

 

"Không , ý là cái kiểu hào nhoáng bóng bẩy (huā lǐ hú shào) , Mỹ Vân, cô nghĩ thế?"

 

Thẩm Mỹ Vân vỗ vỗ đầu, chợt hiểu : "À, hóa là cái đó." Cô còn tưởng là bác sĩ Tần quá "phong tao" cơ chứ.

 

"Thôi bỏ , hôm nay cô vẻ lắm, thèm thảo luận với cô nữa, cứ để xem cô nàng Ngọc Thư hạ gục trai cô ."

 

Thẩm Mỹ Vân : "Không hôm nay em , chỉ là Ngọc Thư với trai em và bác sĩ Tần, em nhớ đến mấy câu chuyện em từng thôi." Khục khục. thật là ngược luyến tình thâm mà. Nên mới nhịn mà áp đặt . Nói thật, xem truyện sướng bằng xem " thật việc thật" chứ.

 

"Không với cô nữa, về nấu cơm đây." "Đến lúc nào kết quả thì báo một tiếng nhé." Triệu Xuân Lan trực tiếp cáo từ, dù đợi cả một buổi sáng, kết quả xem mắt vẫn ngã ngũ, đúng là ngoài ý thật.

 

 

Loading...