“Cũng gần như , nhà cũng thế, xót em gái sức khỏe yếu, nổi việc nặng nhọc ở nông thôn, nên bảo nó, thì chỉ lớn hơn em gái một tuổi thôi.”
Lời thốt là thể dừng nữa.
Mọi bắt đầu than vãn về những khó khăn ở nhà.
Thời buổi , nhà nào nhà nấy đều đông con, nhà thì ba bốn đứa, nhà thì năm sáu đứa, một đứa xuống nông thôn là xa xứ.
Thực tế, sự của họ gây quá nhiều ảnh hưởng cho gia đình gốc.
Thậm chí, nhiều bậc cha còn giống như của thanh niên trí thức Từ, cảm thấy bớt một đứa con xuống nông thôn là thể dôi thêm một phần lương thực.
Không là bù đắp cho con trai thì cũng là bù đắp cho nhà ngoại.
Chuyện như nhan nhản khắp nơi.
Nghe trút bầu tâm sự, duy chỉ Thẩm Mỹ Vân và Quý Minh Viễn là mở miệng.
Diêu Chí Anh tò mò hỏi: “Thanh niên trí thức Thẩm, nhà chị như ?”
Thẩm Mỹ Vân lắc đầu, cô ăn miếng bánh cuộn mè cuối cùng, chỉ cảm thấy hạt mè nhai nát tỏa mùi thơm nồng nàn giữa kẽ răng.
Dư vị vô cùng.
Cô suy nghĩ một chút : “Nhà .”
“Vậy thì bố chị thật công bằng, thiên vị các chị em khác.”
Thẩm Mỹ Vân mỉm giải thích: “Nhà chỉ , gì ai khác để mà thiên vị.”
Đây lẽ chính là sự ưu ái dành cho con một!
Cô luôn là duy nhất của bố .
Thẩm Mỹ Vân dứt lời, các thanh niên trí thức xung quanh đều nhịn mà sang, vẻ mặt đầy chấn động: “Nhà chị chỉ chị thôi ?”
“Con một?”
Ngay cả Chu Vệ Dân, đó vốn đoái hoài gì đến Thẩm Mỹ Vân, cũng nhịn mà qua.
Thẩm Mỹ Vân gật đầu.
Lần , đều gì cho .
“Bố chị nghĩ đến việc cố sinh thêm con trai ?”
Diêu Chí Anh thắc mắc, lấy ví dụ như cô, nhà cô vốn dĩ cũng chỉ cô, nhưng đó nhà bên nội rằng gia đình khấm khá lên .
Cần một để nối dõi tông đường, cô mới cố sinh thêm con trai.
Cũng may là may mắn, một là luôn.
Thế nên, khi bố cô gặp chuyện, việc đầu tiên họ chính là để cô đưa em trai xa xứ.
Nghe câu hỏi của đối phương, Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: “ bao giờ bố chuyện đó.”
Đây là sự thật, ít nhất là trong ký ức cô tiếp nhận , bao giờ Thẩm Hoài Sơn và Trần Thu Hà về việc sinh con thứ hai, chứ đừng là cố sinh con trai.
Về điểm , bố cô thể là cởi mở.
Thẩm Mỹ Vân dứt lời, những xung quanh, đặc biệt là các thanh niên trí thức nữ, cô với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
“Nếu chị là con một, chắc hẳn bố chị yêu thương và nuông chiều chị lắm đúng ?”
Thẩm Mỹ Vân nghĩ ngợi gật đầu: “ là như .”
Bố cô dành tất cả những gì họ thể cho cô.
Dù là về tinh thần vật chất, tuyệt đối là sự bù đắp kép.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-91.html.]
Trong lòng bố , cô mãi mãi ở vị trí một.
Chu Vệ Dân thì tâm niệm khẽ động, hỏi dò: “Đã là bố yêu thương chị như thế, để chị xuống nông thôn?”
Lại còn dắt theo một đứa con gái.
Thế thì vẻ gì là cưng chiều ?
Theo như , ở trong thành phố Bắc Kinh, hễ là bậc cha cưng chiều con cái thì đa đều sắp xếp sẵn đường lui cho con.
Hoặc là bản nghỉ hưu sớm để nhường vị trí công tác cho con thế.
Hoặc là sắp xếp cho một đối tượng thể kết hôn.
Nói thật, những nhà khả năng xuống nông thôn thì cơ bản đều sẽ để con cái xuống nông thôn chịu khổ.
Thẩm Mỹ Vân mỉm nhẹ nhàng, trả lời mà mím môi hỏi ngược một câu: “Thanh niên trí thức Chu, lúc mang theo bao nhiêu tiền?”
Chu Vệ Dân , theo bản năng nhíu mày: “Chuyện thể với chị ?”
Thẩm Mỹ Vân như .
Chu Vệ Dân vẫn hiểu.
Sau đó lập tức phản ứng ý nghĩa của đối phương là gì.
Anh nhất thời chút tức giận: “Thanh niên trí thức Thẩm, chị trả lời thì thôi, tại như ?”
“Anh cho lúc mang theo bao nhiêu tiền, tại bố để xuống nông thôn cho ?”
“Anh xem, thanh niên trí thức Chu, đây gọi là , công bằng đúng ?”
Thẩm Mỹ Vân ngay cả khi đối đáp gay gắt cũng vẫn nhẹ nhàng nhỏ nhẹ, nhưng khiến thể phản bác !
Sắc mặt Chu Vệ Dân lập tức trở nên khó coi, tức giận đến mức run rẩy.
Thẩm Mỹ Vân sớm nhận , từ lúc đối phương Miên Miên là con gái chứ em gái cô, ánh mắt cô mang theo vài phần soi mói rõ rệt.
Loại ánh mắt , Thẩm Mỹ Vân ở kiếp thấy quá nhiều .
Thế nên, cô hiểu rõ hơn ai hết.
Thẩm Mỹ Vân đáp trả một câu nặng nhẹ như , xung quanh lập tức im phăng phắc.
Sao cô dám thẳng như thế?
“Anh xem, cho quyền riêng tư của , tương tự, cũng cho quyền riêng tư của , công bằng ? Chỉ là, sắc mặt khó coi thế ?”
Thẩm Mỹ Vân giữ vẻ mặt trắng nõn như ngọc, hỏi một cách thẳng thắn.
Câu hỏi đưa .
Ánh mắt của tất cả lập tức một nữa tập trung Chu Vệ Dân.
Sự bẽ bàng mặt Chu Vệ Dân còn kịp thu , tức giận phản bác cô, nhưng phát hiện cách nào phản bác .
Bởi vì, những gì Thẩm Mỹ Vân là sự thật.
Anh tiết lộ tiền mang theo cho đối phương, tương tự, đối phương cũng lý do tại xuống nông thôn cho .
Rất công bằng, đúng ?
tại , vẫn thấy tức giận đến ?
Chu Vệ Dân hiểu, dời mắt sang khuôn mặt của Thẩm Mỹ Vân, lẽ, trong những nữ đồng chí mà tiếp xúc đây.
Đa đều là những ôn thuận, nhưng Thẩm Mỹ Vân dường như là một ngoại lệ.
Cô trông vẻ dịu dàng xinh , nhưng thực chất bên trong mọc đầy gai, đối với những ý , cô sẽ giương gai , đ.â.m mạnh họ.