Thẩm Mỹ Vân mỉm : " và là do tổ chức mai, đó là phía chính quyền sàng lọc ."
"Còn cô thì ?"
Tống Ngọc Thư gì thêm, cô khung cảnh đang lướt nhanh ngoài cửa sổ xe, ai cô đang nghĩ gì.
Không bao lâu , từ khu Tây Thành đến Sùng Văn, thật tuy đều là Bắc Kinh nhưng hai nơi dường như là trời vực.
Ngay từ lúc mới đây, tình trạng đường sá ở đây , chút xóc nảy. Cả chiếc xe cứ lắc qua lắc , xóc đến mức m.ô.n.g đau điếng.
Thẩm Mỹ Vân dùng khóe mắt quan sát Tống Ngọc Thư, quả nhiên thấy cô khẽ nhíu mày, rõ ràng là vui chút nào.
"Đường ở đây còn coi là chán, càng sâu bên trong đường sá càng tệ hơn, thậm chí xe còn nổi, chỉ thể xuống bộ thôi."
Tống Ngọc Thư đột nhiên ngẩng đầu Thẩm Mỹ Vân: "Chị đang nhắc nhở là nhà họ nghèo nên gả ?"
Đôi mắt phượng của cô , trong trẻo tinh , lòng đen lòng trắng rõ ràng, đặc biệt là khi xếch lên khác càng mang theo vài phần tính áp đảo, như thể cái tính khí hỏa tiễn sắp phát tác .
Thẩm Mỹ Vân đột nhiên hiểu tại thích ngắm mỹ nhân .
là mỹ nhân mắt mà.
Cô mỉm : "Làm gì chuyện đó? chỉ nhắc nhở cô cho vững thôi, kẻo ngã đấy."
"Còn việc đối phương nghèo giàu thì liên quan gì đến ? Dù gả cho là cô chứ ."
Lời quá đỗi thản nhiên, hơn nữa phủi sạch sành sanh trách nhiệm.
Điều Tống Ngọc Thư thấy khó chịu, giống như một cú đ.ấ.m đ.á.n.h bông , nhẹ hẫng.
Cô hít sâu một : "Chẳng nhờ chị đến khuyên đừng gả cho Trương Vệ Quốc ?"
Thẩm Mỹ Vân ngạc nhiên: "Cô nghĩ nhiều quá , , tán thành việc cô gả cho Trương Vệ Quốc mà."
"Hơn nữa cô 'thu phục' Trương Vệ Quốc thì để hạng đó ngoài xã hội hại những phụ nữ khác thì chẳng khác xui xẻo ?"
"Chị!"
Tống Ngọc Thư trợn mắt, mang theo vài phần tức giận: "Chị thế là ý gì?"
Thẩm Mỹ Vân cô, giọng điệu bình thản: "Ngoại trừ cô thì chẳng ai rảnh rỗi mà chiều chuộng cô ."
"Cô gả chồng thì cứ gả, còn đối phương thì liên quan gì đến những ngoài như chúng ?"
Cô quá đỗi bình tĩnh, ngay cả ánh mắt cũng nhu hòa, điều Tống Ngọc Thư thấy lạnh sống lưng.
Thẩm Mỹ Vân giống cô, lúc nào cũng gào thét bảo gả.
Khi Thẩm Mỹ Vân thuận theo lời mà tiếp.
Tống Ngọc Thư hiểu tại trong lòng thấy khó chịu, còn tại khó chịu thì cô cũng rõ .
Hồi lâu cô hừ một tiếng: "Trương Vệ Quốc tệ như chị ."
Thẩm Mỹ Vân hùa theo cô: "Phải , trong mắt tình hóa Tây Thi mà, Trương Vệ Quốc trong mắt cô là nhất ."
"Chị!"
Tống Ngọc Thư nghẹn lời gì.
Cô dằn dỗi mặt chỗ khác, sang một bên bắt đầu giận dỗi Thẩm Mỹ Vân.
Cô yên tĩnh , Thẩm Mỹ Vân cũng thong thả, cô thọc tay túi lấy một nắm hạt bí, rắc——
Rắc.
Rắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-879.html.]
Phải là hạt bí bà nội Quý nhờ rang thơm phưng phức, giòn rụm, mỗi miếng một hạt, thật là ngon tuyệt.
Tống Ngọc Thư tự ôm một bụng tức giận, đầu thấy Thẩm Mỹ Vân ăn ngon lành.
Cô càng tức hơn ?
Hai tay cô vặn vẹo gấu áo đến mức sắp thành cái quai xoắn luôn .
May mà tình trạng kéo dài quá lâu.
Xe nhanh ch.óng đến phố Hoa Thị, xe vốn định chạy ngõ ba nhưng nổi nữa.
Lối con ngõ từ phố Hoa Thị quá hẹp, cùng lắm là dắt chiếc xe đạp thôi, chứ xe thì đừng mong .
Quý Trường Thanh thò đầu ngoài một lát với hai phía : "Xuống xe ."
"Anh đỗ xe ở ngoài bộ ."
Nghe Thẩm Mỹ Vân gật đầu, đẩy cửa xe định xuống.
Tống Ngọc Thư cau mày: "Thế là nữa ? Từ đây đến ngõ ba còn bao xa nữa?"
Thẩm Mỹ Vân: "Cô ?"
Tống Ngọc Thư: "..."
Hỏi cô, cô hỏi ai?
Thấy cô im lặng, Thẩm Mỹ Vân bình thản : "Đã thì cứ theo là ."
"Hôm nay dẫn cô tham quan nhà của yêu tương lai của cô."
Tống Ngọc Thư vô thức phủ nhận: "Anh yêu của ."
Bây giờ hai còn kết hôn mà, tính là yêu cái gì?
Thẩm Mỹ Vân mỉm cô, đến mức Tống Ngọc Thư thấy cả thoải mái mới thôi.
Sau đó cô sang Quý Trường Thanh.
Quý Trường Thanh tìm chỗ đỗ xe, khi chiếc xe xuất hiện ở phố Hoa Thị, lập tức trở thành tâm điểm chú ý của những xung quanh.
Bởi vì nơi tuy cũng là Bắc Kinh nhưng sự khác biệt giữa các khu vực là lớn.
Cứ như cái phố Hoa Thị của họ đây , cả năm ròng chẳng thấy xe mấy .
"Đồng chí , tìm ai thế?"
Người lái xe phố Hoa Thị chắc chắn dân địa phương, qua là đến tìm .
Quý Trường Thanh đỗ xe xong mới nhảy xuống, nhưng vội trả lời câu hỏi của đối phương mà sang Thẩm Mỹ Vân.
Thẩm Mỹ Vân nãy giờ vẫn trêu chọc Tống Ngọc Thư lúc cũng hiếm khi đùa giỡn nữa.
Cô mỉm : "Đồng chí , chồng chút việc tìm đồng chí Trương Vệ Quốc, Trương Vệ Quốc ở ạ?"
Câu thật cao tay, là Quý Trường Thanh tìm chứ phụ nữ bọn họ tìm.
Nếu là phụ nữ đến tìm, chừng đồn thổi mấy chuyện thị phi, nhưng Quý Trường Thanh là đàn ông nên rốt cuộc đến tìm vì chuyện gì.
Điều tò mò.
"Trương Vệ Quốc , cái thằng cha khắc vợ đó hả?"
Câu thốt , Thẩm Mỹ Vân và Tống Ngọc Thư trao đổi ánh mắt: "Khắc vợ gì cơ ạ?"