"Mẹ quan tâm đến con thì quản con gả cho ai gì? Con gả cho kẻ ăn mày đầu đường xó chợ thì cũng chẳng liên quan gì đến !"
Bà nội Tống nhắm mắt , một dòng nước mắt lăn dài từ khóe mắt: "Con giải thích ."
Tống Ngọc Thư mím môi, bà lạnh.
Ông nội Tống dường như cũng gì đó nhưng khi Tống Ngọc Thư đối xử với thái độ tương tự, đôi vai ông cũng sụp xuống vài phần.
Nghe đến đây.
Thẩm Mỹ Vân nhíu mày, rõ ràng chuyện còn nội tình mà cô .
điều đó quan trọng.
Quan trọng là cô hiểu một điều.
Đó là Tống Ngọc Thư và bà nội Tống đang trong tình trạng tuyệt giao, mà bà nội Tống càng cô chuyện gì thì cô càng cố tình chuyện đó.
Cũng giống như những đứa trẻ phản nghịch tuổi dậy thì .
Cha càng thích thì chúng càng .
Tống Ngọc Thư mắt thì khác gì .
Thẩm Mỹ Vân: " ngắt lời một chút nhé?"
Tống Ngọc Thư như một quả pháo: "Chị đừng lên tiếng, chị là tìm đến, chắc chắn là thuyết khách bà nhờ tới để thuyết phục đừng gả cho Trương Vệ Quốc."
Thẩm Mỹ Vân nhướn mày: "Thật sự ."
Cái ——
" đến để ủng hộ cô mà."
Tống Ngọc Thư: "?"
Bà nội Tống: "?"
Đến cả Tống Ngọc Thư vốn tính khí nóng nảy cũng nhịn mà hỏi một câu: "Chị thế là ý gì?"
Thẩm Mỹ Vân: "Cô gả cho Trương Vệ Quốc ?"
Tống Ngọc Thư hất cằm một cái, ừ một tiếng, đường quai hàm tinh tế của cô độ cong hảo.
Nói thật, nhan sắc của Tống Ngọc Thư là kiểu mà Thẩm Mỹ Vân thích, ngũ quan của cô mỏng manh, thậm chí cả mí mắt cũng mỏng, trông linh động và sạch sẽ vô cùng.
"Vậy thôi, dẫn cô đến nhà họ để cảm nhận cuộc sống khi kết hôn như thế nào."
Đôi mắt phượng của Tống Ngọc Thư nheo : "Đi thì !"
Cái ——
Bà nội Tống do dự: "Mỹ Vân, thế vẻ lắm ?"
Thẩm Mỹ Vân : "Dì Tống, dì nhờ con giúp đỡ thì xin hãy tin tưởng con."
Nếu tin tưởng thì xin hãy đổi khác.
Ban đầu nếu Thẩm Mỹ Vân còn mang tâm thái thử xem mà đến, thì khi thấy Tống Ngọc Thư, cô đổi chiến lược.
Một cô gái xinh thế nếu gả nhầm thì đúng là đáng tiếc.
Cô cũng là phụ nữ, tất nhiên hiểu rõ vấn đề , đối với phụ nữ mà đời thà gả, gả muộn chứ thể gả sai.
Chi phí thử sai của bình thường quá cao, một khi gả sai hậu quả sẽ thể tưởng tượng nổi.
Bà nội Tống Thẩm Mỹ Vân liền rơi im lặng: "Dì ."
"Hai đứa cứ ."
Bà giao quyền chuyện cho Thẩm Mỹ Vân.
"Nhà họ Trương ở ?"
Thẩm Mỹ Vân hỏi Tống Ngọc Thư, Tống Ngọc Thư ngẩn một lát, cô lí nhí : " ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-878.html.]
Cô việc ở phòng tài vụ của xưởng thép, là một sinh viên đại học chính quy chuyên ngành tài vụ.
Cô còn lớn hơn Thẩm Mỹ Vân ba tuổi, nên thực Tống Ngọc Thư may mắn hơn Thẩm Mỹ Vân ở chỗ cô thành chương trình đại học.
Sau đó cô trực tiếp phòng tài vụ xưởng thép, trở thành nhân viên nòng cốt ở đó.
Nếu gì bất ngờ thì ráng thêm vài năm nữa cô thể trở thành trưởng phòng tài vụ .
Bởi vì ở phòng tài vụ mà , học vấn ai cao hơn cô, gia thế ai hơn cô, còn về năng lực thì năng lực chuyên môn của Tống Ngọc Thư tất nhiên là cần bàn cãi.
Tống Ngọc Thư thể kèn cựa với trai Tống Ngọc Chương thì năng lực tất nhiên cũng chẳng kém cạnh gì.
Nghe Tống Ngọc Thư trả lời, Thẩm Mỹ Vân thấy bất ngờ nhưng nhướn mày: "Cô sắp gả cho đàn ông đó mà đến cả nhà họ ở cũng ?"
Tống Ngọc Thư: "Anh theo đuổi ở trong xưởng."
Tất nhiên đối phương là điều kiện tệ nhất trong những thanh niên theo đuổi cô trong xưởng.
Việc cô đồng ý với Trương Vệ Quốc thật là ngoài dự liệu của tất cả .
Thấy cô nhắc đến Trương Vệ Quốc mà chẳng nửa phần thẹn thùng, Thẩm Mỹ Vân liền hiểu rõ.
Tống Ngọc Thư thích Trương Vệ Quốc, cô chỉ đơn thuần là chống đối cha , đối phương càng cho cô gả thì cô càng gả, trắng từ một góc độ khác nhận thì chẳng qua là cô đang thu hút sự chú ý của cha mà thôi.
Tất nhiên phản nghịch cũng là một phần trong đó.
"Biết hướng đại khái của nhà họ ?"
Cái ——
Tống Ngọc Thư im lặng một lát: "Ở bên khu Sùng Văn, nhắc qua một câu, chắc là ở ngõ ba phố Hoa Thị."
Đây chỉ là một vị trí đại khái.
"Đi thôi, qua xem thử."
Cái ——
Tống Ngọc Thư yên tại chỗ, nhúc nhích.
Thẩm Mỹ Vân đầu cô, nhướn mày: "Sao thế? Chẳng gả cho ? dắt cô đến nhà họ xem thử, khảo sát thực địa luôn?"
Tống Ngọc Thư vẫn nhúc nhích.
Thẩm Mỹ Vân dùng khích tướng kế: "Không dám ?"
Tống Ngọc Thư lập tức nhướn mày, mí mắt xếch lên: "Ai dám?"
Làn da của cô quá trắng đến nỗi những mạch m.á.u màu xanh tím ở mí mắt cũng hiện lên rõ mồn một, tinh tế đến cực điểm nhưng khiến khó quên.
Quả nhiên là tính khí như quả pháo.
Thẩm Mỹ Vân thầm trong lòng, coi như nắm thóp tính cách của đối phương.
"Vậy thì theo."
Ra khỏi nhà họ Tống, Thẩm Mỹ Vân bảo Quý Trường Thanh lái xe , khi chiếc xe dừng cửa nhà họ Tống.
Tống Ngọc Thư chiếc xe đó rơi im lặng.
"Sao lên xe?"
Thẩm Mỹ Vân cô, Tống Ngọc Thư với tính khí quả pháo thế mà hiếm khi do dự: "Thật sự đến nhà Trương Vệ Quốc ?"
Cô cảm giác thực tế cho lắm.
"Chẳng cô gả cho ?"
"Phụ nữ gả chồng nếu đến nhà trai cho rõ ràng, đến lúc sa chân hố lửa thì đến cơ hội hối hận cũng chẳng còn ."
Tống Ngọc Thư lời đột nhiên hỏi: "Năm đó chị gả cho Quý Trường Thanh xem nhà ?"
Câu hỏi tay Quý Trường Thanh đang cầm vô lăng khựng , nhịn liếc qua gương chiếu hậu xem phản ứng của Thẩm Mỹ Vân.