Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 853

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:31:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tuyết Cầm: "Cái gì?"

 

Làm gì chuyện chị dâu cả chúc Tết vai ?

 

nhận thấy thần sắc của chồng, Cố Tuyết Cầm trong lòng vui một câu: "Năm mới lành."

 

Thẩm Mỹ Vân nhướng mày, thèm để ý.

 

Quý Trường Thanh cũng y như .

 

Điều khiến Cố Tuyết Cầm trong lòng nghẹn khuất c.h.ế.t.

 

mà, cả nhà đang ở đây, bà cũng tiện phát tác, đặc biệt là cách giữa nhà ngoại bà và nhà họ Quý ngày càng lớn.

 

Thẩm Mỹ Vân giả vờ như thấy, cô sang hỏi Miên Miên: "Đã chúc Tết ông bà nội con?"

 

Miên Miên lắc đầu.

 

"Con chúc Tết ông bà nội ."

 

Miên Miên gật đầu, cô bé sang ông nội Quý và bà nội Quý: "Ông bà nội, năm mới lành ạ, Miên Miên chúc ông bà sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý."

 

Cô bé miệng lưỡi ngọt xớt.

 

Lại thêm mặc một chiếc áo khoác bông màu đỏ rực, khoác một chiếc áo choàng đỏ, b.úi hai cái tóc củ tỏi, trông giống như một tiên đồng nhỏ bé trong tuyết, linh động thêm vài phần đáng yêu.

 

Điều cũng khiến ông nội và bà nội Quý vui mừng khôn xiết, hai cùng lấy một bao lì xì đưa tới.

 

"Ngoan ngoan, cũng chúc Miên Miên của chúng lớn thêm một tuổi nhé."

 

Miên Miên "" một tiếng: "Cảm ơn ông bà nội ạ."

 

Nhận hai bao lì xì lớn, trong lòng cô bé sướng rơn.

 

Tiếp đó y như , chúc Tết bác cả Quý Trường Đông, bác hai Quý Trường Viễn, bác ba Quý Trường Cần.

 

Mỗi khi chúc xong một , đối phương đều sẽ lấy một bao lì xì, hơn nữa còn là bao lì xì hề nhỏ.

 

Đây đều là nhà cả, Miên Miên là đứa trẻ nhà họ Quý, là năm đầu tiên đón Tết tại nhà họ Quý.

 

Bao lì xì đương nhiên thể gói nhỏ , nếu sẽ vẻ keo kiệt.

 

Sau khi chúc Tết trong nhà xong.

 

Quý Trường Thanh liền dắt vợ con, hướng về phía hai lớn tuổi ở vị trí trang trọng nhất: "Ba , con đưa Mỹ Vân và Miên Miên một vòng các nhà họ hàng."

 

Nhà họ Quý ở Bắc Kinh cũng coi là một họ hàng.

 

Tuy so với những đại gia tộc , nhưng cũng thể coi thường.

 

Ông bà nội Quý đương nhiên lý do gì đồng ý.

 

"Dắt theo mấy đứa trẻ khác nhà họ Quý luôn , chạy một chuyến là đủ ."

 

Tránh việc chạy chạy mấy , cũng mệt.

 

Quý Trường Thanh "ừm" một tiếng, đầu mấy đứa cháu trai.

 

Quý Minh Phương phận: "Chú út, cháu chắc chắn sẽ gây rối ."

 

Thế còn .

 

"Vậy thì theo ."

 

Chuyến mất cả buổi sáng, ít họ hàng giữ Quý Trường Thanh ăn cơm ở nhà họ, nhưng Quý Trường Thanh đều từ chối hết.

 

Nhiều họ hàng như , bất kể ở nhà nào cũng .

 

Chi bằng cứ về nhà ăn cho xong.

 

Đến hơn mười một giờ, cả nhà một vòng lớn.

 

Lúc , hai túi áo khoác bông của Miên Miên, cũng như mũ áo phía , bộ đều đầy ắp bao lì xì.

 

Việc đầu tiên khi về đến nhà.

 

Miên Miên liền đóng cửa , bảo Thẩm Mỹ Vân lấy hết bao lì xì đựng trong mũ áo .

 

Cô bé mở bao lì xì, đếm tiền!

 

Thế là, cô bé bệt giường, Thẩm Mỹ Vân bên cạnh con.

 

Miên Miên mở một cái bao lì xì: "Mười đồng."

 

"Mười đồng."

 

"Hai mươi đồng."

 

"Hai mươi đồng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-853.html.]

"Năm đồng."

 

"Hai đồng."

 

……

 

Mở xong đống quà cáp bên ngoài, cô bé lấy mấy bao lì xì lớn nhất , tiên là của ba bác đưa cho.

 

Cô bé mở cái đầu tiên: "Đây là bác ba cho."

 

"Một, hai, ba, bốn, năm."

 

"Năm tờ đại đoàn kết (tờ 10 tệ) luôn."

 

Tức là năm mươi đồng.

 

Cô bé chút kinh ngạc.

 

Thẩm Mỹ Vân cũng chút bất ngờ, rằng lương một tháng của Quý Trường Thanh cũng chỉ hơn sáu mươi đồng, mà Quý Trường Cần một cho cho năm mươi đồng.

 

Tương đương với gần một tháng lương của Quý Trường Thanh .

 

Quý Trường Thanh đang uống , , sang: "Không nhiều ."

 

Lời .

 

Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên đồng thời .

 

Quý Trường Thanh đặt tách xuống, giải đáp thắc mắc cho hai : "Trước khi hai con đến nhà họ Quý, hằng năm đều cho các cháu trai bao lì xì mà."

 

Mỗi năm tiền bao lì xì thôi là một khoản chi lớn .

 

Lần thì Thẩm Mỹ Vân hiểu, nghĩa là thể nhận.

 

Số bao lì xì đưa , cũng coi như là để trả nợ ân tình thôi.

 

Thẩm Mỹ Vân bảo Miên Miên tiếp tục mở bao lì xì bác cả và bác hai cho.

 

Quý Trường Viễn cũng cho năm mươi.

 

Quý Trường Đông cho một trăm, đúng mười tờ đại đoàn kết, bao lì xì dày cộm lên hẳn.

 

"Anh cả cho nhiều quá ."

 

Quý Trường Thanh lắc đầu: "Đây là thứ Miên Miên xứng đáng nhận."

 

Có lời , Thẩm Mỹ Vân liền yên tâm.

 

Hai bao lì xì cuối cùng của Miên Miên là của ông bà nội Quý.

 

Vừa cầm lấy cô bé nhận gì đó .

 

"Bao lì xì ông bà nội cho, dày quá."

 

Mở xong, cô bé đếm: "Hai mươi tờ."

 

"Cái cũng là hai mươi tờ."

 

Hai bao là bốn mươi tờ.

 

Chỉ riêng hai ông bà thôi lì xì cho Miên Miên bốn trăm đồng.

 

Đây thực sự là một con nhỏ, đối với một gia đình bình thường, e rằng cả năm cũng kiếm nổi chừng đó.

 

Quý Trường Thanh "ừm" một tiếng: "Mỹ Vân, xem của em bao nhiêu?"

 

Bao lì xì của Mỹ Vân là lớn nhất.

 

Thẩm Mỹ Vân mở xem: "Một cái sáu trăm."

 

Hai cái là một ngàn hai.

 

Cộng thêm bốn trăm của Miên Miên, chỉ riêng một dịp Tết, hai cụ lì xì một ngàn tám trăm đồng.

 

Người bình thường mơ cũng dám nghĩ tới chuyện .

 

Quý Trường Thanh cúi đầu bao lì xì của , một tờ mỏng dính, mười đồng.

 

Quý Trường Thanh: "..."

 

Phải bình tĩnh.

 

Anh mỉm : "Biết tại bảo năm đầu tiên hai con nhất định về đây đón Tết ."

 

Cộng thêm bao lì xì nhận từ các họ hàng khác.

 

Ở đây ít nhất cũng hơn hai ngàn đồng.

 

Nói thật, ngay cả Quý Trường Thanh cũng mấy năm mới kiếm chừng đó tiền.

 

 

Loading...