Quý Minh Thanh: "?"
Thấy nhúc nhích, Ôn Hướng Phác sang, vẻ mặt đầy thắc mắc: "Không em là hiểu ?"
Quý Minh Thanh lau mồ hôi: "Anh thể chậm một chút ?"
Nhanh quá, em nhớ hết .
Rõ ràng lớn hơn Ôn Hướng Phác ba tuổi, nhưng khi Ôn Hướng Phác lệnh, rõ ràng là dáng vẻ một kẻ ốm yếu gầy gò, mà thấy khí thế của chú út đối phương.
Khẳng định, tự tin, gì cản nổi.
Ôn Hướng Phác thở dài.
Miên Miên đột nhiên lên tiếng: "Anh Hướng Phác ơi, để em nhắc cho."
"Anh Minh Thanh, Hướng Phác bảo đ.á.n.h Đông nhất kìa."
Lần chỉ Quý Minh Thanh hiểu mà tất cả mặt đều hiểu. Mà nấp bức tường viện, vốn dĩ định ngoài tìm con, Quý Trường Thanh thấy cảnh thì bắt đầu thấy hứng thú.
Anh lắc đầu với Quý Trường Cần.
"Cứ xem thử , đừng vội."
Quý Trường Cần cũng tò mò theo, lập tức đồng ý ngay: "Được thôi." Anh cũng đám trẻ định phá giải cục diện thế nào.
Phía , Quý Minh Thanh Ôn Hướng Phác chỉ điểm, lao thẳng tới, hạ gục Đông nhất.
Đứa trẻ ở vị trí Đông nhất tóm vẫn còn đang ngơ ngác.
Nó cũng ngờ tới "Đông nhất" mà đối phương chính là .
Nó định vùng vẫy nhưng Quý Minh Thanh bồi cho một "phát s.ú.n.g" gỗ trán: "Đứng im, nhúc nhích là đ.á.n.h c.h.ế.t đấy."
Đối phương lập tức ỉu xìu hẳn .
Ánh mắt Quý Minh Thanh sáng rực lên, đầu Ôn Hướng Phác.
"Tiếp theo, Tây ba."
Cậu quen đối phương nên chỉ thể dùng cách để nhắc nhở.
Lần đến lượt Quý Minh Hiệp xông lên, đứa trẻ ở vị trí Tây ba nhận gì đó .
Lập tức đầu chạy thẳng.
"Hướng Đông Nam, chặn nó ."
Quý Minh Phương lập tức lao lên giúp Quý Minh Hiệp một tay.
Rất nhanh, Tây ba tiêu diệt.
"Trên trái , tiến một bước."
Lần đám Quý Minh Phương hiểu chiến thuật của Ôn Hướng Phác , ba cùng vây lên phía , lúc dùng vị trí ba phía bao vây lấy Thanh Thạch.
Mà tất cả những chuyện , Thanh Thạch vẫn kịp phản ứng.
Người của nó hết ?
Bọn họ mà đột phá vòng vây, lập tức bao vây lấy cái bia ngắm chính giữa là nó thế ?
Thanh Thạch ngơ ngác , nhưng nó còn đường lui nữa , những đồng đội phía loạn nhịp.
Thấy bọn họ bao vây, đồng đội cũng thể lao lên cứu viện.
Thanh Thạch lập tức túm c.h.ặ.t lấy "con tin" Quý Minh Viên, gào to: "Đừng qua đây."
"Chúng mày mà qua đây là tao b.ắ.n c.h.ế.t nó!"
Khẩu s.ú.n.g gỗ trong tay nó cũng bắt đầu xoay chuyển.
Quý Minh Viên vẻ mặt sắp đến nơi: "Nó định b.ắ.n c.h.ế.t em."
Quý Minh Phương cũng cuống lên, đang bao vây Thanh Thạch, đầu Ôn Hướng Phác: "Quân sư, giờ chúng thế nào?"
Thậm chí đến cả chữ "đồ ốm yếu" cũng gọi nữa .
Rõ ràng đối với mấy chiêu đó của Ôn Hướng Phác, tâm phục khẩu phục, trực tiếp công nhận Ôn Hướng Phác quân sư luôn.
Ôn Hướng Phác gì, bình thản Thanh Thạch.
"Ba đổi một."
"Cái gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-847.html.]
Thanh Thạch sững .
"Mày lưng mày ."
Nó đầu thì thấy ba đứa đàn em của bắt từ bao giờ.
Cả ba đều gào lên với Thanh Thạch: "Anh Thanh Thạch ơi, cứu em với!"
"Em c.h.ế.t!"
Đừng là diễn cũng khá giống thật.
Cái vẻ gào t.h.ả.m thiết đó, ai còn tưởng bọn nó bắt thật, sắp b.ắ.n c.h.ế.t đến nơi .
Trong bóng tối, khóe miệng Quý Trường Thanh giật giật, thầm nghĩ nếu đây mà là chiến trường thì mấy đứa nhóc cứu về cũng xử phạt.
Đây là loạn quân tâm.
Và đúng là loạn quân tâm thật.
Phía , Thanh Thạch cũng ngờ lúc còn ba thuộc hạ, bỗng chốc bắt hết sạch ?
Chỉ còn mỗi nó là "tư lệnh trần trụi" thế ?
Thanh Thạch nuốt nước miếng, lôi kéo Quý Minh Viên lùi : "Chúng mày đừng qua đây, qua đây tao b.ắ.n c.h.ế.t nó."
Vậy mà đến mức ngay cả thuộc hạ cũng cần nữa ?
Điều khiến mấy đứa đàn em của nó cực kỳ kinh ngạc.
"Đại ca, cứu em ?"
Thanh Thạch suy nghĩ một chút: "Lát nữa mới cứu."
Hu hu hu.
Nếu đây mà là chiến trường thật thì mấy thuộc hạ của nó "ngỏm" hết .
Thanh Thạch lôi kéo Quý Minh Viên lùi về một khu vực mà nó cho là an .
Nó ngẩng đầu xuyên qua đám Quý Minh Phương mấy , cuối cùng đặt ánh mắt lên Ôn Hướng Phác.
"Ba đổi một , mày lừa chứ?"
Mấy đứa đàn em khi thấy đại ca bỏ rơi thì lập tức vui mừng khôn xiết.
Ôn Hướng Phác "ừ" một tiếng, đó dường như đột nhiên phát hiện điều gì đó.
Đột nhiên về phía lưng Thanh Thạch.
"Sao lưng Thanh Thạch thế?"
Lời dứt.
Thanh Thạch mạnh mẽ đầu , mà Quý Minh Viên đang nó lôi kéo cũng chớp lấy thời cơ , thúc cùi chỏ một cái thật mạnh n.g.ự.c Thanh Thạch.
Thanh Thạch đau, vô thức buông tay .
Quý Minh Viên cũng thừa cơ chạy thoát ngoài.
Đến khi Thanh Thạch định thần thì con tin trong tay mất, mà phía lưng nó cũng trống .
"Mày lừa tao!"
Nó giận dữ gào lên.
Ôn Hướng Phác nó, giọng điệu bình thản: "Binh bất yếm trá."
Một đứa trẻ mười một tuổi nhưng khoảnh khắc thêm vài phần khí thế trầm .
Trực tiếp ép cả đứa trẻ lớn hơn mấy tuổi là Thanh Thạch xuống.
Điều khiến Quý Trường Thanh thấy cảnh khỏi vỗ tay khen ngợi, vỗ tay một cái.
Đám trẻ con lập tức sang.
"Chú út!"
Quý Trường Thanh vỗ một cái lên đầu Quý Minh Viên: "Tù binh, tư cách lên tiếng."
Quý Minh Viên: "..."
Quý Trường Thanh chẳng thèm quan tâm đến việc trái tim cháu trai nhỏ tổn thương thế nào, sải bước tới bên cạnh Ôn Hướng Phác.