Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 796

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:11:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ba khám bệnh cho Bắc Kinh cũng là khám, mà khám cho ở đại đội Tiền Tiến cũng là khám, chỉ cần ba thể chữa khỏi cho họ, giúp họ thoát khỏi nỗi đau bệnh tật là ."

 

Nụ của ông mang theo vài phần thanh thản: "Thực ở đại đội Tiền Tiến cũng , nơi đấu đá ngầm, cũng đồng nghiệp tranh giành, càng đối phó với lãnh đạo."

 

"Ba chữa khỏi bệnh cho một ở đây, sẽ nhận lòng cảm ơn chân thành thực sự từ họ." Ông dừng một chút, ngước vỏ khoai lang Mỹ Vân vẫn bóc xong: "Giống như củ khoai lang trong tay con , là bệnh nhân tặng đấy."

 

"Người bê cả một thúng sang cho ba, mềm ngọt bở."

 

Thấy cha như , Thẩm Mỹ Vân thực sự mừng cho ông. Cô nhịn bước tới ôm Thẩm Hoài Sơn một cái: "Ba, ba thể nghĩ như thì quá , thật sự quá ."

 

Cô luôn sợ cha từ Bắc Kinh đến đại đội Tiền Tiến, từ thành phố lớn về xóm núi nghèo nàn sẽ chấp nhận sự chênh lệch , sợ ông sẽ u uất trong lòng. bây giờ nghĩ , lùi một bước là trời cao biển rộng. Nay tấm lòng của cha ngược càng thêm rộng mở, thể là chuyện chứ?

 

Đột nhiên con gái ôm, Thẩm Hoài Sơn còn chút thích ứng, ông lập tức lớn : "Mỹ Vân, con yên tâm, ba của con yếu đuối như ." Sau lưng ông còn vợ con và cháu ngoại, ông đương nhiên vững vàng mà sống tiếp.

 

Thẩm Mỹ Vân "" một tiếng: "Thế thì ạ."

 

Trần Thu Hà thấy cảnh thực sự vui, bà dậy lấy phích nước bằng sắt, bưng một chồng bát , xếp thành một hàng, vặn năm cái bát. Sau đó, bà mở hộp mạch tinh , dùng thìa sắt múc mạch tinh, mỗi bát ba thìa.

 

Dùng nước nóng pha , bột mạch nhanh ch.óng theo nước nóng bốc lên, còn sữa bột thì tan chảy bên trong, cả bầu khí đều tràn ngập mùi thơm ngọt.

 

"Mạch tinh Mỹ Vân mua đúng là ngon thật." Trần Thu Hà đưa bát cho Thẩm Mỹ Vân và Miên Miên tiên: "Uống một ngụm cho ấm ."

 

Thẩm Mỹ Vân uống một ngụm, vị mạch tinh ngọt ngào hương sữa khiến tâm trạng cũng hẳn lên. Cô , vẻ mặt đắc ý: "Con kênh đặc biệt mà."

 

Miên Miên ở bên cạnh bụm miệng , bé đào kênh đặc biệt chứ, chẳng qua là đổ sữa bột trong hộp mạch tinh, đó bé còn giúp sức lắc thật mạnh. Đó chính là kênh đặc biệt, mộc mạc cầu kỳ.

 

Thấy Miên Miên bụm miệng , Thẩm Mỹ Vân trừng mắt, dứt khoát chuyển chủ đề: "Mẹ, đồ Tết trong nhà sắm đủ ạ?"

 

Trần Thu Hà lắc đầu: "Thịt thà thì , chỉ hạt dưa, đậu phộng, kẹo cáp là mua thôi." Cứ mãi thời gian mua.

 

Thẩm Mỹ Vân quyết định: "Chiều nay cùng con đến cung ứng xã."

 

"Cái ——" Trần Thu Hà : "Con cứ giữ lấy tiền, đừng tiêu xài bừa bãi, Trường Khanh kiếm tiền dễ dàng gì."

 

Thẩm Mỹ Vân nhướn mày: "Lương của con thấp hơn ."

 

Câu khiến Trần Thu Hà nghẹn lời: "Vậy con cũng đừng tiêu xài hoang phí." Mấy cái áo bông, áo đại quân, cả mạch tinh nữa, cái nào mà chẳng đắt đỏ.

 

Thẩm Mỹ Vân , dù cô cũng mua, cốt là để tìm một cái cớ lấy đồ thôi. Nếu , cả một gian bong bóng đồ đạc cứ để đấy ngắm . Ở trong đội, Quý Trường Khanh ở đó, cô mới dám lấy đồ ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-796.html.]

 

Thế là, bất kể Trần Thu Hà đồng ý , cô đều kéo bà đến cung ứng xã. Lúc mang theo Miên Miên, Miên Miên theo ông nội lên núi đặt bẫy, rõ ràng đối với bé thì việc thú vị hơn nhiều so với việc chen chúc ở cung ứng xã.

 

, cung ứng xã chỉ Thẩm Mỹ Vân và Trần Thu Hà. Ít nhất là đồ đạc trong nhà, từ cái của ngoài, tìm một kênh hợp pháp. Nếu , lộ tẩy thì đến cả cái cớ cũng chẳng tìm .

 

Đến cung ứng xã buổi chiều, vẫn đông, đều là đến sắm đồ Tết, mỗi quầy hàng đều chật ních đến mức như sắp bay lên trời.

 

" lấy hai cân hạt dưa."

 

"Cho nửa cân kẹo đậu phộng, một cân kẹo cứng hoa quả."

 

" lấy một cân nước tương."

 

Nhìn giơ tiền và phiếu, chen chúc đưa cho nhân viên bán hàng. Thẩm Mỹ Vân há hốc mồm: "Đây mới thực sự là chợ Tết."

 

Ngay cả chợ Tết ở Cáp Nhĩ Tân, cảm giác cũng đông như thế . Một cung ứng xã nhỏ bé mà cảm giác đến hàng trăm chen chúc. Đương nhiên chủ yếu là vì gian nhỏ hẹp, nên trông càng đông hơn.

 

"Vợ bác sĩ Thẩm, bà cũng mua đồ Tết ."

 

Một bà cụ chào hỏi Trần Thu Hà, những lẽ Trần Thu Hà, nhưng chắc chắn là Thẩm Hoài Sơn. Thẩm Hoài Sơn khắp hang cùng ngõ hẻm chữa bệnh cho , y thuật giỏi, thu phí thấp, ai tiền thì trả tiền, tiền thì đưa quả trứng gà cũng . Lâu dần, danh tiếng của Thẩm Hoài Sơn cũng vang xa khắp công xã Thắng Lợi. Có thể , mười mấy đội sản xuất của công xã Thắng Lợi ai là Thẩm Hoài Sơn.

 

Trần Thu Hà quen đối phương, nhưng đối với sự thiện ý của họ, bà vẫn hiểu, thế là gật đầu.

 

"Vâng ạ."

 

"Vị là?" Nhân lúc đang xếp hàng chen , bà cụ tám chuyện.

 

Trần Thu Hà tự hào : "Đây là con gái ."

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu chào bà cụ. Bà cụ lập tức mắt sáng rỡ: "Đây chính là cô con gái xưởng trưởng của bà đó ? Trẻ quá, còn thế nữa."

 

Liên tiếp mấy lời cảm thán, thể thấy bà cụ kinh ngạc đến mức nào. Từ khi tin tức truyền , mười dặm tám xã hận thể hết bác sĩ Thẩm một cô con gái xưởng trưởng ở trong quân đội.

 

Thẩm Mỹ Vân ngại đến mức độn thổ, nhưng Trần Thu Hà thì thấy , bà , đỗi tự hào: "Vâng, chính là nó."

 

"Vợ bác sĩ Thẩm, bà dạy con thế nào mà con bé giỏi giang thế ?"

 

Trần Thu Hà hào hứng: " dạy gì , đều là do con bé tự học thành tài cả đấy, nó thông minh nhanh nhẹn, học cái gì cũng nhanh, chịu động não, nên thăng chức cũng nhanh."

 

 

Loading...