Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 793

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:11:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mỹ Vân nghiêng đầu, mím môi : "Mấy thứ tiện để khác thấy, nếu bảo gọi."

 

"Con và Miên Miên đường tắt về đấy ạ."

 

Hiện tại bên ngoài cũng mua bông, mua áo đại quân áo bông, Thẩm Mỹ Vân một lấy năm chiếc. Rõ ràng là mua qua kênh chính quy .

 

Vậy thì còn thể lấy ở nữa?

 

Thẩm Mỹ Vân , để Trần Thu Hà tự đoán, quả nhiên Trần Thu Hà nghĩ tới điều gì đó, tim bà "thịch" một cái, một tay đón lấy mấy chiếc áo bông, một tay hỏi: "Con mua ở chợ đen ?"

 

Bà ở Mạc Hà lâu như , đến chợ đen. Chỉ điều nơi đó rủi ro lớn, nếu bắt thì khi ăn đạn như chơi.

 

Thẩm Mỹ Vân ậm ừ một câu: "Đại loại ạ."

 

"Cái đứa ——"

 

Trần Thu Hà đón lấy ba chiếc áo bông lớn, hai chiếc áo đại quân còn Trần Hà Đường cầm giúp. Thế là Thẩm Mỹ Vân mới lộ diện.

 

Trần Thu Hà tới béo tai cô: "Sao gan con to thế? Con sợ bắt ?"

 

Nhận giọng lớn, sợ khác thấy, Trần Thu Hà lập tức như kẻ trộm, ngó xung quanh, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Sực nhớ cả gia đình sống riêng núi, ngày thường nếu việc gì thì căn bản sẽ ai tới.

 

Thẩm Mỹ Vân béo tai nhưng cô cũng giận, híp mắt : "Con dám nắm chắc phần thắng ."

 

giúp một tay, cô ngay cả mạch tinh cũng xách nữa.

 

"Ở đây còn hai hộp mạch tinh, ơi, cầm lấy."

 

"Miên Miên ?"

 

Miên Miên đống quần áo che khuất, đứa nhỏ thấp bé nên thấy .

 

"Con ở đây ạ."

 

"Táo và quýt đưa cho ông nội ạ."

 

Trần Hà Đường to lớn, sức cũng khỏe, chút đồ đối với ông chẳng thấm .

 

Miên Miên thò cái đầu nhỏ , giơ đôi tay bé xíu lên, còn giơ cao sức nặng đè xuống.

 

"Cậu ông nội, con ở đây!"

 

Trần Hà Đường thấy cảnh nhịn , chỉ dùng một ngón tay xách gọn hai túi táo và quýt.

 

Trần Thu Hà thấy, nhịn trách một câu: "Sao còn mua thứ ? Đắt lắm đấy."

 

Thẩm Mỹ Vân chớp chớp mắt: "Không tốn tiền ạ."

 

Trần Thu Hà hiểu ngay.

 

Đang chuyện thì Thẩm Hoài Sơn lững thững bước tới, thấy đồ đạc cầm hết, ông nhịn : "Vậy là ba muộn ."

 

"Vào nhà thôi, nhà thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-793.html.]

 

Thẩm Mỹ Vân khoác tay Thẩm Hoài Sơn: "Bên ngoài lạnh c.h.ế.t ."

 

Chỉ một loáng thôi mà nóng tan biến hết, gió lạnh thấu xương, làn da lộ ngoài đều đông đến đỏ ửng.

 

giục, cả nhà liền lục đục .

 

Vừa trong nhà, Thẩm Mỹ Vân cảm thấy như sống , chẳng trách bằng nhà , ngoài gió to mưa lớn tuyết dày, ở nhà lúc nào cũng thoải mái nhất. Không mưa gió bủa vây.

 

"Mọi mau thử xem, con cũng kích cỡ của thế nào, nên cứ lấy size lớn nhất mà chọn."

 

Hai chiếc áo đại quân đều là size một mét tám mươi lăm. Ba chiếc áo bông, hai chiếc một mét tám mươi, một chiếc một mét sáu mươi. Thẩm Mỹ Vân ước chừng size một mét sáu mươi là Trần Thu Hà thể mặc .

 

xong, Trần Thu Hà liền đặt hết quần áo lên giường, quần áo mùa đông to, chiếm nhiều diện tích, năm chiếc áo lập tức lấp đầy cả chiếc giường.

 

Trần Hà Đường còn chút ngại ngùng.

 

Thẩm Mỹ Vân trực tiếp cầm một chiếc áo đại quân lên, nhấc tay ông định mặc giúp.

 

Trần Hà Đường chút tự nhiên, ông lập tức : "Để tự ."

 

Ông còn cử động , thể để con cháu mặc áo cho , thế cái gì chứ. Thấy ông chịu mặc, Thẩm Mỹ Vân liền buông tay .

 

Chỉ một lát , Trần Hà Đường khoác chiếc áo đại quân lên . Vốn dĩ dáng ông vạm vỡ cao lớn, chiếc áo đại quân mặc trông ông chẳng khác nào một chú gấu nâu phiên bản cỡ lớn! Vô cùng cao to dũng mãnh.

 

Mắt Thẩm Mỹ Vân lập tức biến thành hình ngôi : "Cậu ơi, trai quá!"

 

Bị gọi như , Trần Hà Đường càng thêm ngại ngùng, ông lóng ngóng kéo kéo tay áo, mặt thoáng hiện một vệt ửng hồng.

 

"Đẹp trai cái gì mà trai, bằng tuổi đầu ."

 

Thẩm Mỹ Vân: "Bằng tuổi đầu thì ạ? Đây là trai."

 

Thấy ông tự nhiên, cô chủ động bước tới, bẻ cổ áo cho ông, khi chỉnh đốn xong, phát hiện tay áo cũng , vén lên hẳn.

 

Cô tỉ mỉ sửa .

 

Trần Hà Đường yên một cách gượng gạo, Trần Thu Hà ở bên cạnh ngừng dọn dẹp, lặng lẽ mỉm theo.

 

Trong một khoảnh khắc, bà một cảm giác khó tả. Cứ như thể con gái cũng đang bà, đứa em gái thất lạc , để hiếu thảo với bậc trưởng bối khổ . Cảm giác đó khác biệt.

 

, Thẩm Hoài Sơn cũng theo, cả hai đều ngước mắt .

 

Trần Hà Đường đến mức tự nhiên, thấp giọng hỏi: "Xong cháu?"

 

Thẩm Mỹ Vân chỉnh chút cuối cùng, cài khuy áo cho ông, ướm thử kích cỡ n.g.ự.c, chừa một ngón tay.

 

"Được ạ, bên trong còn thể mặc thêm áo len, nếu trời lạnh quá, mặc thêm một cái áo bông nữa cũng vấn đề gì, điều lúc đó sẽ cài khuy áo đại quân nữa thôi."

 

Cô thật tinh tế. Đó là phản ứng đầu tiên của Trần Hà Đường, cả đời ông con gái, chỉ mỗi Trần Viễn là con trai, con trai ông ít , trầm mặc. Hơn nữa cũng thô tâm, chẳng bao giờ để ý đến những chi tiết .

 

Thực Trần Viễn đưa cho ông ít tiền và phiếu, nhưng Trần Hà Đường đều tiêu, nỡ. Ngày thường cứ tạm bợ , ông dành dụm tiền hết , định bụng để dành cho con trai.

 

Thế nhưng, khi cảnh tượng diễn . Trong lòng Trần Hà Đường trào dâng một cảm giác chua xót, nghèn nghẹn, tê dại, nhưng khiến vô cùng yêu thích.

 

 

Loading...