Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 780

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:07:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fEWhV2ir9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão cầu xin hết lời mới mời Thẩm Mỹ Vân tới bếp đấy.

 

Lời , những mặt đều là thông minh, theo bản năng sang phía . Đặc biệt là Quý Trường Thanh, vốn đang im lặng ăn cơm như một vô hình, từ lúc ăn món tai lợn xào lúc nãy nghi ngờ Mỹ Vân . Giờ thì chân tướng rõ ràng.

 

Đồng thời, ông Cao cũng điều gì đó, ông ngạc nhiên hỏi: “Cậu bảo những món ?”

 

Quản sự trưởng gật đầu: “Vâng, tay nghề giỏi như . Ngài cứ hỏi trợ lý Hàng Vi Quốc bên cạnh ngài thì , ăn cơm nấu suốt năm sáu năm trời còn gì.”

 

Người điểm tên là Hàng Vi Quốc khẽ ho một tiếng: “ còn tưởng tay nghề tiến bộ vượt bậc chứ.” Hóa .

 

Quản sự trưởng lắc đầu: “ bản lĩnh đó thì nấu cho ngài ăn từ lâu .” Nói đoạn, lão đẩy thố đất về phía ông Cao: “Trước khi tới đây, đồng chí Thẩm dặn dặn là món thịt kho tàu trong thố ăn lúc nóng. Nếu ăn ngay thì thật sự uổng phí tâm huyết của cô .” Lão nhấn mạnh nữa.

 

Lúc ông Cao mới động đũa, gắp một miếng thịt kho tàu. Suýt chút nữa là miếng thịt đứt đôi. Miếng thịt quá mềm, đũa kẹp suýt nữa chia đôi nó . Ông Cao lập tức điều chỉnh lực tay, lúc mới gắp miếng thịt lên. Sau khi đưa miệng, ông sững trong giây lát.

 

“Đây là thịt kho tàu ?” Ông nhịn cúi xuống kỹ. là thịt kho tàu thật. “ thể mềm thế ? Tan ngay trong miệng, mà còn đàn hồi nữa.”

 

Quản sự trưởng: “ , miếng thịt kho ngài nhất định bỏ qua, đây là tuyệt chiêu của đồng chí Thẩm nhà chúng đấy.”

 

Chuyện —— ông Cao từ từ nhai để cảm nhận hương vị: “ ngon, so với mấy nhà hàng lâu đời còn ngon hơn vài phần.” Đây là một lời khen ngợi cực kỳ cao . ông cũng chỉ gắp một miếng, hiệu cho : “Nào, mỗi gắp một miếng, còn thì bưng chia cho cùng nếm thử.”

 

Cũng tính là ăn đồ thừa, dù lúc đ.á.n.h trận một cái bánh mấy chuyền tay ăn cũng xong. Huống chi là món thịt kho tàu . Có lời của ông Cao, mỗi gắp một miếng. Quý Trường Thanh khi ăn xong thầm nghĩ đúng là Mỹ Vân . Chỉ Mỹ Vân mới tay nghề . Tuy nhiên lên tiếng.

 

Ông Cao lên tiếng: “Đồng chí Thẩm là đầu bếp mới của đơn vị ?”

 

Câu thốt —— theo bản năng về phía Quý Trường Thanh.

 

“Sao đều Quý Trường Thanh thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-780.html.]

 

Ông Cao hỏi dứt lời, Quý Trường Thanh liền đặt đũa xuống: “Đồng chí Thẩm là vợ , tên cô là Thẩm Mỹ Vân. Cô quản sự trưởng nhờ qua giúp đỡ .”

 

Không khó để đoán tại bàn tiệc mang dấu ấn của Mỹ Vân. Chắc chắn là Thẩm Mỹ Vân giúp quản sự trưởng cứu nguy nên mới bàn tiệc .

 

“Hóa .” Ông Cao vỡ lẽ: “Ra thế, thể mời vợ qua đây một lát ?”

 

Thực ông tới đây đúng là vì Quý Trường Thanh. Quý Trường Thanh suy nghĩ một lát hỏi quản sự trưởng: “Mỹ Vân nhà còn ở đó ?”

 

Quản sự trưởng gật đầu: “Vẫn còn ạ, đang nhờ cô thêm món cá sốt hồng nữa.”

 

“Không nữa, gì đặc biệt nữa.” Ông Cao bật dậy: “ qua đó xem thử, con gái thể khiến tên tiểu ma vương nhà họ Quý tâm phục khẩu phục rốt cuộc trông như thế nào.” Rõ ràng là ông Cao quen Quý Trường Thanh từ lâu.

 

Ông dậy, đương nhiên cũng dậy theo. Trần Viễn tụt phía , huých khuỷu tay Quý Trường Thanh, nhỏ: “ cứ thấy vị lãnh đạo đến đây là vì đấy.”

 

Từ đầu đến cuối câu chuyện bàn ăn dường như luôn hướng về phía Quý Trường Thanh. Chỉ là Sư trưởng Trương luôn đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác, đó chỉ tập trung việc ăn. Nhờ mới một lúc yên . Ai ngờ bao lâu, món ăn dọn lên chuyển chủ đề sang Quý Trường Thanh. Điều đáng ngạc nhiên là còn bắt đầu từ Thẩm Mỹ Vân.

 

Quý Trường Thanh khẽ ho một tiếng, lắc đầu: “Cứ qua xem .” Không vị lãnh đạo già trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì.

 

Trần Viễn đáp một tiếng, định thêm gì đó thì Sư trưởng Trương một cái, hai lập tức im lặng theo.

 

Trong bếp, Thẩm Mỹ Vân đang dạy Hoàng Vận Đạt cách món cá sốt hồng. “Thấy ? Trước tiên rán cho vàng đều hai mặt, lúc kho cạn nước thì ——”

 

Lời dứt thì một nhóm rầm rộ . Ông Cao và những cùng ngờ thấy một cô gái trẻ trung xinh như đang dạy các sư phụ khác trong bếp nấu ăn. Điều đúng là ngoài dự tính của họ. Ông Cao cũng ngạc nhiên một chút, ông bước tới quan sát Thẩm Mỹ Vân một lát, hiền từ: “ đầu bếp giỏi đều là bí quyết gia truyền, những mẹo nấu nướng càng cho ngoài . Cháu là cô bé con mà cái gì cũng hết thế?” Lúc ở cửa họ vài câu . Ngay cả nấu ăn, nếu theo phương pháp của Thẩm Mỹ Vân thì hương vị chắc chắn cũng tệ.

 

Nghe thấy lời , Thẩm Mỹ Vân đầu một lúc, nhanh ch.óng đoán phận của đối phương. Vị đầu tiên chắc hẳn là vị lãnh đạo lớn đến thăm . Cô mỉm kiêu ngạo cũng tự ti: “Cháu đầu bếp, cũng chẳng bí quyết gia truyền gì cả. Cháu chỉ là bình thường thích nấu ăn, tìm tòi nghiên cứu thêm thôi, những cái cũng chẳng gì mà thể dạy ạ.”

 

“Nếu cháu dạy cho các sư phụ ở nhà ăn, thể giúp các chiến sĩ của chúng ăn những món ngon hơn, thì đối với cháu đó cũng là một việc .” Cô thật sự nghĩ như .

Loading...