Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 779

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:07:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời dứt, lập tức reo hò phấn khởi: “Được ạ!”

 

Nhìn thấy nụ khuôn mặt mỗi , tâm trạng quản sự trưởng cũng lên vài phần. Lão đưa hai con cá cho Hoàng Vận Đạt. “Làm sạch , một con sốt hồng, một con hấp, vẫn để Mỹ Vân bếp nhé.”

 

Hoàng Vận Đạt đương nhiên từ chối, xách hai con cá thịt ngay. Quản sự trưởng sang Thẩm Mỹ Vân: “Các món đó đều xong và bưng lên chứ?”

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu, nhận thấy lông mày quản sự trưởng vẫn còn dính vài hạt sương giá, ống quần cũng ướt đẫm mất một đoạn. “Anh đồng cỏ lớn ? Rơi xuống hố băng ?” Đập băng bắt cá chuyện dễ dàng, Mạc Hà tuyết rơi lâu như , lớp băng trong lòng sông đóng dày đến vài chục cm.

 

Quản sự trưởng lúc mới cảm thấy lạnh thấu xương, lão chạy đến bên cửa lò, dùng than củi sưởi ấm đôi bàn tay: “Phải , ngoài cái hố băng ở đồng cỏ lớn chẳng nghĩ chỗ nào cá nữa.” Sưởi ấm vài phút lão mới thấy tỉnh táo , tay cũng bớt cứng đờ. Tuy nhiên cảm giác ngứa và đau. Rõ ràng là lạnh quá mức . Lão cũng chẳng để tâm mà với Thẩm Mỹ Vân: “Mỹ Vân, cảm ơn cô nhiều nhé.”

 

Nếu Thẩm Mỹ Vân giúp lão một tay, chắc chắn lão hỏng chuyện .

 

Thẩm Mỹ Vân lắc đầu: “Cũng đến mức đó . Bạn bè mà, chẳng giúp đỡ lẫn .”

 

Lời còn dứt, một chiến sĩ nhỏ từ bên ngoài chạy xộc . “Quản sự trưởng, lãnh đạo bên gọi ạ.”

 

Chuyện —— quản sự trưởng lập tức dậy khỏi cửa lò, phủi phủi những vết ướt chân: “Để xem tình hình thế nào.”

 

“Mỹ Vân, canh cá và cá sốt hồng phiền cô nhé.” Trong các món chính , chủ yếu là thịt kho tàu và cá sốt hồng.

 

Thẩm Mỹ Vân đáp: “Anh .”

 

Trong căn phòng nhỏ của nhà ăn. Bên một chiếc bàn bát tiên sáu đang . Sư trưởng Trương và một cụ già tóc bạc cạnh ở vị trí chủ tọa phía . Bên trái là hai đồng chí nam lạ mặt, một trông ngoài ba mươi tuổi. Bên là Trần Viễn và Quý Trường Thanh đối diện, phía vẫn còn chỗ nhưng tạm thời ai .

 

Cụ già tóc bạc phía gắp một miếng lòng già xào: “Mười mấy năm , ngờ ngày ăn món lòng già ngon như thế .” Cụ già đến từ Bắc Kinh, là Lữ đoàn trưởng của một đơn vị độc lập ở Bắc Kinh. Lần về việc, tình cờ ngang qua đơn vị Mạc Hà. Cụ định ghé qua thăm một chút, và tình cờ là chiến sĩ cùng cụ tên là Hàng Vi Quốc, cũng từng từ đơn vị Mạc Hà mà . Sau đó luôn theo cụ, coi như là cấp phó. Hơn nữa khi Bắc Kinh , rõ ràng sẽ thăng chức và rời khỏi bên cạnh cụ. Đương nhiên đây cũng là lý do cụ đặc biệt đường vòng qua đơn vị Mạc Hà .

 

Sư trưởng Trương thì hì hì: “Anh Cao , hôm nay ăn cho thật mới .” Hai coi như bạn bè cùng lứa, bàn ăn ai gọi chức vụ của đối phương.

 

“Anh cũng đừng gọi nữa, cứ gọi là đồng chí Cao . Chúng nhập gia tùy tục chứ.” Ông Cao .

 

Sư trưởng Trương tự nhiên từ chối, rót cho ông một ly rượu: “Vậy cũng gọi là đồng chí Trương. Hôm nay chúng ăn cơm, chỉ đơn thuần là lời thăm hỏi giữa những đồng chí với .”

 

“Được thôi.” Ông Cao bưng ly rượu nhấp một ngụm, gắp một miếng lòng già. Món lòng xào cay nồng, ăn kèm với rượu nhị oa đầu đúng là tuyệt hảo. Ông chép miệng, nhịn : “Tay nghề của đầu bếp ban cấp dưỡng chỗ tiến bộ vượt bậc đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-779.html.]

 

Sư trưởng Trương vốn quản sự trưởng nhờ Thẩm Mỹ Vân giúp đỡ, ông gật đầu: “Xem quản sự trưởng của chúng bỏ ít công sức rèn luyện riêng .” Đang chuyện thì bên ngoài bưng lên một đĩa thịt kho tàu.

 

Cái —— ông Cao thấy lắc đầu: “Chẳng bảo cần quá đặc biệt ? Sao còn cả thịt kho tàu thế ?” Những món đó tuy ngon nhưng đều là nội tạng nên ông cũng gì.

 

Sư trưởng Trương nhận lấy đĩa thịt, mỉm : “Hôm nay Tết mà, đơn vị chúng mổ con lợn tự nuôi, thể keo kiệt đến mức ngay cả một miếng thịt cũng cho ăn chứ.”

 

“Thế thì chúng tự ăn thịt ?”

 

Mặc dù đĩa thịt kho tàu trông hấp dẫn nhưng ông Cao tin tưởng. Ông suy nghĩ một lát: “Gọi quản sự trưởng qua đây cho , hỏi vài câu.”

 

Chuyện —— Sư trưởng Trương khựng một chút, hiệu cho gọi: “Gọi .”

 

Một lát . Quản sự trưởng tới: “Lãnh đạo, ngài tìm ạ.”

 

Sư trưởng Trương lên tiếng. Ông Cao hỏi thẳng: “Hôm nay đơn vị các mổ lợn ?”

 

Quản sự trưởng ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời: “Vâng ạ, chiều mới mổ xong. Lúc ngài chắc thấy ít đang đợi ăn thịt ở nhà ăn đấy ạ.”

 

“Vậy tối nay ăn món gì?” Quản sự trưởng theo bản năng sang Sư trưởng Trương.

 

“Cậu đừng , cứ thật .” Ông Cao trầm giọng .

 

Quản sự trưởng gật đầu: “Thịt lợn hầm cải thảo với miến, tiết lợn xào dưa chua, và cả củ cải hầm thịt nữa ạ.”

 

“Thật ?” Ông Cao tin lắm.

 

Quản sự trưởng gật đầu khổ: “ dám đem chuyện lừa ngài chứ. Hôm nay Tết đơn vị mổ lợn, cho dù keo kiệt đến thì cũng chút váng mỡ. Hơn nữa con lợn chúng chỉ ăn trong mấy ngày thôi, giao thừa sẽ mổ thêm con nữa.”

 

Đến lúc ông Cao mới tin. Ông nghĩ một chút : “Cậu lấy cho mỗi món ăn một bát nhỏ mang qua đây. Còn đĩa thịt kho thì bưng .” Một đĩa thịt kho lớn thế ông ăn thấy c.ắ.n rứt lương tâm lắm.

 

Quản sự trưởng lập tức : “Đừng mà ngài. Nếu bây giờ ngài bảo bưng đĩa thịt kho thì chẳng là uổng công sức của đồng chí Thẩm ?”

 

 

Loading...