Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 757

Cập nhật lúc: 2026-01-07 15:04:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng, dắt cô bé qua đó, đầu tiên là mua kẹo bông gòn. Người đàn ông bán kẹo bông đặt cái thùng xe đạp, chân đạp bàn đạp, đạp một lúc cầm một chiếc que tre vài vòng trong thùng.

 

Liền cuốn một cái kẹo bông lớn, hớn hở đưa cho Thẩm Mỹ Vân: "Hai xu, cần tem phiếu."

 

Thẩm Mỹ Vân đáp một tiếng, rút hai xu đưa cho đối phương, lúc mới đón lấy cái kẹo bông. Cô ướm thử, cái kẹo bông còn to hơn cả đầu cô nữa.

 

Hời thật đấy.

 

"Mau ăn con, giờ nó còn đang nóng."

 

Miên Miên đón lấy kẹo, nhưng miếng đầu tiên đưa cho Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ ơi, ăn ạ."

 

Thẩm Mỹ Vân cũng khách khí, c.ắ.n một miếng: "Ngọt quá."

 

Miên Miên thấy ăn mới híp mắt c.ắ.n một miếng, cô bé trân trọng: "Cái là kẹo bông ạ, giống hệt bông , thật đấy."

 

"Lại còn ngon nữa."

 

Cô bé bao giờ ăn cái .

 

Thẩm Mỹ Vân gật đầu: " , nếu thích ăn thì lúc về mua cho con cái nữa?"

 

Đối với niềm hạnh phúc nho nhỏ của trẻ thơ, Thẩm Mỹ Vân luôn luôn đáp ứng.

 

Bình thường Miên Miên ít khi ăn kẹo, thỉnh thoảng nuông chiều một chút cũng .

 

Miên Miên lắc đầu: "Thôi ạ, cái nhanh tan lắm, một cái là đủ ."

 

Mọi xung quanh cảnh hai con nhường nhịn , kìm ngạc nhiên : "Cô em , con bé nhà cô ngoan thật đấy."

 

Nếu là con nhà họ thì một lúc đòi ăn mười xiên kẹo bông mất.

 

Thẩm Mỹ Vân nhận hết những lời khen ngợi của .

 

"Con bé nhà em từ đến nay đều hiểu chuyện, thương lắm ạ."

 

Khi khác khen con , cô bao giờ từ chối.

 

Mua kẹo bông xong, Thẩm Mỹ Vân dắt bé đến chỗ ông cụ nặn kẹo hình bên cạnh.

 

Kẹo hình ba xu một cái, nếu tô màu thì bốn xu.

 

Thẩm Mỹ Vân hào phóng đưa cho Miên Miên năm xu: "Con qua với ông là con cái nào ."

 

Miên Miên gật đầu, giơ năm xu đưa cho ông cụ: "Ông ơi, cháu một cái Tôn Ngộ Không ạ."

 

"Tôn Ngộ Không ? Có tô màu cháu?"

 

"Có ạ!"

 

Dứt lời, đối phương liền nhanh thoăn thoắt luôn, rõ ràng chỉ là đường mạch nha dẻo quẹo nhưng chỉ trong chốc lát, hình Tôn Ngộ Không hiện .

 

Được tô màu vàng và đỏ, sống động như thật.

 

Mắt Miên Miên sáng rực lên: "Oa, cái quá mất."

 

Cô bé đón lấy kẹo nghiêm túc cảm ơn ông cụ.

 

"Cháu chẳng nỡ ăn luôn."

 

Cô bé cứ cầm , ông cụ bán kẹo nặn thích nhất là cái yêu thích và ngưỡng mộ của bọn trẻ.

 

"Phải ăn chứ, là ông phí công đấy."

 

Miên Miên gật đầu.

 

Mua đồ xong, Thẩm Mỹ Vân dắt bé trong công viên nhi đồng, ít trò chơi.

 

Quầy đông nhất chính là đoàn xiếc gấu trúc đang biểu diễn.

 

Mấy con gấu trúc tròn vo, đạp một cái thùng lăn, cứ thế nhào lộn qua .

 

Làm thỉnh thoảng vỗ tay rào rào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-757.html.]

 

Miên Miên đến ngây , cô bé c.ắ.n kẹo bông, khẽ hỏi Thẩm Mỹ Vân: "Mẹ ơi, gấu trúc chẳng là quốc bảo ? Sao nó còn mãi võ thế ạ?"

 

Cô bé thấy đang đưa tiền cho chúng nữa.

 

Thẩm Mỹ Vân cũng là đầu thấy gấu trúc biểu diễn kiếm tiền, rõ ràng cô cũng sốc. Cô suy nghĩ một lát giải thích: "Bây giờ gấu trúc quý hiếm như , chúng cũng kiếm sống thôi."

 

Vì cuộc sống bắt buộc, đa tài đa nghệ.

 

Đây cũng là chuyện bất đắc dĩ.

 

"Vậy gấu trúc bây giờ t.h.ả.m quá ạ."

 

Cô bé thấy gấu trúc ở tương lai ở nhà lầu, ăn măng non, cuộc sống sướng gì bằng.

 

Lại con gấu trúc mặt , ngã từ thùng lăn xuống còn ăn tát nữa.

 

"Mọi đừng chê nhé, nào nào đổi trò khác, để gấu trúc biểu diễn xe thổi kèn sona cho xem."

 

Lời dứt, đạo cụ liền mang .

 

Xe nhỏ, kèn sona đều đủ.

 

Con gấu trúc thuần thục dùng hai chân đạp chiếc xe nhỏ, móng vuốt thì đón lấy kèn sona, đưa lên miệng thổi một hồi liên tục.

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Không , sụp đổ hình tượng quá.

 

từng thấy quốc bảo gấu trúc thổi kèn sona bao giờ, hôm nay coi như mở rộng tầm mắt.

 

Gấu trúc những năm 70 mà còn mãi võ kiếm tiền!!!

 

Thẩm Mỹ Vân xem xong vẫn còn hết thèm, cô rút một hào thưởng cho con gấu trúc biểu diễn, gấu trúc còn vái chào cô một cái nữa.

 

là chuyện lạ đời.

 

Bỏ một hào mà tận hưởng đãi ngộ mà hàng triệu cũng , Thẩm Mỹ Vân thấy chuyến đáng giá.

 

Miên Miên cũng , bé cầm một hào bỏ chậu, kết quả còn gấu trúc ôm một cái.

 

Chuyện ——

 

Miên Miên mừng đến mức mặt nhỏ đỏ bừng, ngay cả đường về vẫn còn đang phấn khích.

 

"Mẹ ơi, gấu trúc ôm con đấy, gấu trúc ôm con đấy."

 

Trước bé chỉ gấu trúc qua lớp kính, sờ cũng sờ .

 

gấu trúc còn ôm bé nữa.

 

Điều Miên Miên một cảm giác chân thực, sự phấn khích đó kéo dài mãi cho đến khi về tới nhà khách.

 

Mọi đều nghỉ ngơi xong xuôi và ngoài, chuẩn nhà tắm công cộng.

 

Kết quả là thấy Miên Miên đang phấn khích vô cùng.

 

Triệu Xuân Lan tò mò hỏi một câu: "Miên Miên gặp chuyện gì vui thế?"

 

Miên Miên liến thoắng: "Dì Xuân Lan ơi, con thấy gấu trúc , gấu trúc còn ôm con nữa cơ."

 

Ban đầu Triệu Xuân Lan định gấu trúc gì mà xem, nhưng khi chú ý đến ánh mắt phấn khích của Miên Miên, chị lập tức nuốt lời đó trong.

 

"Oa, thì con may mắn quá ."

 

Có lẽ chị học tập Mỹ Vân một chút, một phụ con mất hứng.

 

Miên Miên càng thêm hào hứng, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, khẽ với Nhị Nhạc: "Gấu trúc mềm lắm Nhị Nhạc ạ, khắp là lông, béo múp míp ôm sướng cực kỳ luôn."

 

Nhị Nhạc mặt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Biết thế tớ cũng cùng ."

 

Tiếc là ' thế'.

 

 

Loading...