"Mỹ Vân nhà gửi ạ?"
" , vợ bác sáng nay qua nhận điện thoại, dặn bác tan về thì mang chân dê về luôn."
Đây coi như là nhắn .
Thẩm Hoài Sơn cái thùng đóng gói kỹ càng, ông khẽ cau mày, ông từ nhà con gái về.
Mang theo mấy bao tải đồ về , Mỹ Vân gửi đồ cho ông nữa.
"Bác sĩ Thẩm, bác vẻ mặt đó? Con gái gửi đồ về mà bác còn vui ?"
Thẩm Hoài Sơn lắc đầu: " là sợ con bé ở bên đó ăn uống ."
Thịt đều gửi về cho họ , Mỹ Vân và ăn cái gì?
Làm cha đều như cả.
Người bên cạnh khuyên nhủ.
"Con gái bác gửi về thì chắc chắn là con bé dư , bác mở xem thử ?"
Thấy đều .
Thẩm Hoài Sơn trầm ngâm một lúc mở thùng , lộ chiếc chân dê bên trong.
Thịt chân dê còn tươi, nạc mỡ xen kẽ, một chiếc chân lớn, còn kèm theo một nửa phần m.ô.n.g, chỉ thôi cũng khiến sáng mắt lên.
"Chân dê quá."
"Thời tiết tuyết lớn thế nồi lẩu dê ăn thì hương vị đúng là tuyệt đỉnh."
"Chiếc chân dê ít nhất cũng sáu bảy cân nhỉ?"
"Hơn chứ, thấy bảy tám cân đấy, cửa hàng cung ứng tranh cướp cũng chẳng mua nổi ."
"Chao ôi, chẳng trách ai cũng gả con gái cho quân nhân, đãi ngộ phúc lợi của quân nhân đúng là thật."
Nghe bàn tán .
Thẩm Hoài Sơn thu dọn chân dê, gói , ông : "Vợ đang đợi ở nhà, chào nhé."
Ông ôm chân dê về.
Mọi đều tiếc hùi hụi.
Dù ăn nhưng thêm vài cái cũng mà.
Chiếc chân dê khi mang về, Trần Thu Hà chỉ lạng lấy lớp thịt bên ngoài lẩu, phần thịt ngon nhất bên trong động đến, đều để dành .
Nghĩ bụng nếu Tết Mỹ Vân và về thì cả nhà cùng ăn.
Tất nhiên, đây chính là tấm lòng của cha .
Còn chiếc chân dê nhà họ Quý cũng nhận đó ba ngày.
Thẩm Mỹ Vân cũng tương tự, khi Quý Trường Thanh gửi , nàng gọi điện cho bà nội Quý, thông báo hiệu chuyến tàu và thời gian đến.
Bảo bà nội Quý cắt cử ga tàu lấy đồ.
Bà nội Quý chuyện đương nhiên là vui mừng khôn xiết.
Đặc biệt gọi ông nội Quý lấy, ông nội Quý lớn tuổi nên gọi Quý gia cả lấy.
Nói cũng , Quý gia cả cũng thật là đáng thương, tan , đường đường là một vị lãnh đạo xe ô tô của cơ quan, sai tài xế lái ga tàu.
Nhận một thùng hàng lớn đó mới mang về nhà.
Khi Quý gia cả ôm thùng đồ về đến nhà thì cả gia đình cơ bản mặt đông đủ.
Bà nội Quý vốn chẳng giấu chuyện gì, ngoài khoe một vòng là mấy cô con dâu đều chạy về hết.
Dẫn đến việc Quý gia cả ôm thùng đồ nặng trịch về thì cả nhà đều ngạc nhiên một chút.
"Sao hôm nay nhà đông thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-729.html.]
Vợ của Quý gia nhị : "Mẹ bảo em dâu gửi đồ về, gọi chúng con qua mở mang tầm mắt ạ."
Quý gia cả đặt thùng đồ xuống đất, vốn dĩ ông định mở nhưng bà nội Quý đẩy .
"Để ."
"Mỹ Vân bảo là gửi cho mà."
Bà tự lấy một con d.a.o bấm, cạch một tiếng, lưỡi d.a.o sáng loáng sắc bén bật .
Làm trong phòng giật nảy .
"Mẹ ơi, cứ từ từ thôi."
"Mẹ già chứ liệt."
Bà nội Quý chẳng thèm để ý, khoát tay một cái, dùng tay rạch một đường, thùng đồ mở , đầu tiên lộ chiếc chân dê bọc trong giấy báo.
"Chao ôi, thịt dê mềm thật, hầm lẩu chắc chắn là ngon lắm."
Quý gia tam một câu.
Kết quả bà nội Quý lườm một cái: "Cái Mỹ Vân cho ."
"Được , xem những thứ khác là cái gì ạ?"
Vợ Quý gia nhị giục giục.
Bà nội Quý thong thả lấy chiếc chân dê : "Cứ để đó , vội ăn."
" thịt dê tươi mới ngon chứ ạ."
Thấy bà nội Quý qua, đó lập tức im bặt.
Bà nội Quý lúc mới mở những thứ khác : "Túi là hạt thông."
"Lại còn là loại rang chín nữa." Bà lấy một hạt ăn thử: "Thơm quá."
Quý Minh Thanh giơ tay định bốc, bà nội Quý liếc một cái, dù cũng nể mặt đó là cháu trai .
Bốc mấy hạt đưa cho bé.
Quý Minh Thanh cúi xuống , đúng năm hạt.
Quý Minh Thanh: "..."
Bà nội Quý bảo: "Mỹ Vân , già chúng ăn nhiều hạt thông, dầu thông bên trong cho tim mạch và mạch m.á.u não."
Thôi !
Quý Minh Thanh mười ba tuổi , tuổi mụ là mười bốn, đến mức tranh giành.
"Xem thím nhỏ gửi cái gì về nữa ạ?"
Bà nội Quý mở một cái túi khác : "Đây là nấm thông."
Bà hào phóng đưa cho Cố Tuyết Cầm: "Cái thể sắp xếp để hầm canh gà."
"Tối nay ăn luôn đấy."
Cố Tuyết Cầm là quản gia của gia đình, đương nhiên là nhận lấy.
Tiếp theo là ngũ vị t.ử, từng hạt từng hạt phơi đỏ rực, nhiều mặt ở đây lẽ nhận .
Bà nội Quý thì : "Mỹ Vân với , cái trị mất ngủ cực , khi ngủ buổi tối pha một ly, đảm bảo ngủ một mạch đến sáng tỉnh luôn."
Vừa xong, Quý gia cả hiếm khi lên tiếng: "Mẹ, cái nhường con một chút."
"Dạo con áp lực lớn, đúng lúc ngủ ."
Bà nội Quý chút nỡ: "Mỹ Vân gửi cho một cân rưỡi thôi, con bé bảo con bé cũng chẳng nhiều."
"Thôi , nể mặt là con trai , chia cho nửa cân."
Quý gia cả bất lực: "Mẹ ơi, nhà em dâu một chuyến mà giờ keo kiệt thế ạ?"