Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 660: Nhị Nhạc tinh ranh

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:23:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miên Miên hôm nay cùng cô, chỉ là đến nơi chạy mất hút cùng Nhị Nhạc .

 

Phía bên .

 

Nhị Nhạc đang dẫn Miên Miên lục lọi trong phòng của cô dâu. Theo tục lệ, chiếc giường mà cô dâu khi kết hôn sẽ đặt nhiều lạc, hạt điều, táo đỏ, trứng gà.

 

Nhị Nhạc tận mắt thấy đặt đó.

 

Thế là, cô dâu mới , Nhị Nhạc cực kỳ thông minh dẫn Miên Miên lẻn , khi còn quên đóng cửa .

 

"Tìm , mau tìm ."

 

Trứng gà luộc , lạc, táo đỏ, đây đều là những thứ ngày thường ăn.

 

Cứ nghĩ đến quả trứng gà thơm phức là Nhị Nhạc nhịn nuốt nước miếng.

 

Miên Miên gật đầu, cùng Nhị Nhạc leo lên chiếc chăn hỷ thêu đôi uyên ương.

 

"Cái chăn quá mất."

 

Miên Miên bao giờ thấy loại chăn màu đỏ rực, xanh rực như thế , sờ cũng thấy thích thích?

 

Nhị Nhạc đầu một cái: "Hình như bảo là nhung gì gì đó."

 

"Mẹ em bảo đắt lắm, riêng cái vỏ chăn tốn nửa tháng lương của bố em đấy."

 

Cậu bé còn hết, sở dĩ tốn nửa tháng lương là vì Triệu Xuân Lan sắm sửa bộ chăn ga gối đệm cho em gái Triệu Ngọc Lan.

 

Hai cái vỏ gối, một cái ga trải giường, một cái vỏ chăn, còn một cái nệm bông nặng sáu cân nữa.

 

Chỉ riêng cái nệm bông thôi, Triệu Xuân Lan gần như tìm bảy tám trong khu tập thể mới đổi phiếu bông.

 

Gom góp chỗ một ít, chỗ một ít, mới gom đủ bông trắng tinh mới toanh, đặc biệt tìm phúc, dùng chỉ đỏ may một đường.

 

Ngụ ý thập thập mỹ.

 

Thế là hôm nay tất cả đều bày ở đây, coi như là của hồi môn mà chị chuẩn cho em gái lấy chồng.

 

Nói thật, của hồi môn đặt lên bố ruột thì cũng gì quá đáng.

 

Miên Miên tò mò sờ sờ: "Vậy cái chăn đắt lắm nhỉ."

 

"Vâng ạ, em bảo tiền đủ cho em học xong tiểu học luôn đấy."

 

Nhị Nhạc trả lời thèm ngoảnh đầu , xong liền cắm đầu lục lọi bốn góc chăn giường: "Em nhớ chỗ em đặt một quả trứng đỏ mà, thấy nhỉ?"

 

Cứ sờ sờ mãi.

 

Tiếc là chẳng sờ thấy gì cả.

 

Miên Miên giúp tìm, nhưng bé giữ gìn, quên dặn dò Nhị Nhạc: "Em nhẹ tay thôi, đây là chăn hỷ dì em dùng để kết hôn, bẩn, ."

 

Nhị Nhạc ngẩn , giơ tay vỗ cái trán rộng của một cái: "Chị đúng, giữ gìn."

 

lúc hai đứa nhỏ đang sốt sắng tìm kiếm thì bên ngoài tiếng động: "Có ai phòng lấy đồ chăn hỷ của cô dâu ?"

 

"Mau , trong đó chắc chắn đồ ngon đấy."

 

Vừa thấy tiếng động, Nhị Nhạc lập tức bò từ giường phía cửa sổ: "Chị Miên Miên, nhảy từ đây xuống."

 

Bên cạnh giường một cái cửa sổ ở giữa, dán một lớp báo cũ, báo tuổi nên trông ngả vàng.

 

Miên Miên hiểu tại bọn họ nhảy cửa sổ?

 

Tiếc là lúc kịp giải thích nữa, Nhị Nhạc trực tiếp đẩy Miên Miên ngoài cửa sổ, thấy Miên Miên ngoài, bé cũng nhảy xuống theo.

 

Trước khi những khách dự đám cưới bước phòng, như một con mèo nhanh nhẹn, quên đóng cửa sổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-660-nhi-nhac-tinh-ranh.html.]

 

Chẳng mấy chốc, trong phòng vang lên tiếng bước chân rầm rập.

 

Điều Nhị Nhạc sợ hãi vỗ vỗ cái n.g.ự.c nhỏ: " may mà chúng kịp."

 

Miên Miên hiểu: "Tại nhảy cửa sổ chạy trốn thế em?"

 

Cũng may là cửa sổ nhà các em cao, thì chị chắc chắn ngã .

 

"Chị Miên Miên, chuyện chị hiểu , lớn họ lắm, thấy trẻ con chúng lấy nhiều đồ thế chắc chắn sẽ bắt chúng chia cho các bạn khác cho xem."

 

"Đây đều là những thứ chúng vất vả lắm mới tìm , tại chia cho khác chứ?"

 

Miên Miên bao giờ thấy kiểu lý lẽ , bé nghĩ ngợi: "Lần nào chị cũng mang đồ ăn cho em mà."

 

Kẹo, bánh đào, hạt dẻ của bé bao giờ giấu giếm Nhị Nhạc cả.

 

Nhị Nhạc trợn mắt: "Thế giống ạ?"

 

"Em với chị là chị em thiết, chị đồ gì ngon thì cho em, em đồ gì ngon cũng sẽ cho chị."

 

Nói xong, bé liền nhét quả trứng đỏ thích nhất lòng Miên Miên, hề một chút tiếc nuối nào.

 

" bọn họ thì giống ? Những đó là đến để hóng hớt đồ ăn thôi."

 

"Không cho, cho !"

 

Chỉ cho chị Miên Miên thôi.

 

Miên Miên tư duy của Nhị Nhạc cho sững sờ.

 

lúc bé đang xoay cái đầu nhỏ suy nghĩ thì Chu Thanh Tùng từ tới, tay cầm một quyển sách, một câu đầu cuối: "Thế còn thì ?"

 

Một câu hỏi bâng quơ nhưng Nhị Nhạc hiểu ngay, bé đảo tròn con mắt, đòn phủ đầu .

 

"Anh, lén nhé!"

 

là kẻ ác cáo trạng !

 

Chu Thanh Tùng mím môi: "Anh vẫn luôn ở góc tường cửa sổ sách mà, là hai đứa đột nhiên nhảy xuống phiền đấy chứ."

 

Cậu thích náo nhiệt.

 

Dù là ngày vui của dì nhưng cũng sân , phía đến dự đám cưới, đông lắm chuyện.

 

Ồn ào chịu nổi.

 

Chu Thanh Tùng đành tìm một chỗ , bệt xuống đất sách, chỉ là ngờ đang chăm chú thì đột nhiên hai đứa nhỏ từ cửa sổ nhảy xuống.

 

Nhìn kỹ thì hóa là em trai và Miên Miên.

 

Cậu xong, cộng thêm tiếng những trong phòng đang thắc mắc: " nhớ giường trứng gà, lạc, táo đỏ mà?"

 

"Sao giờ chẳng còn gì thế ??"

 

Thời buổi nhà ai cũng túng thiếu, dù là ngày vui đại hỷ nhưng Triệu Xuân Lan thực cũng bỏ đó quá nhiều đồ ngon.

 

Chỉ là hai quả trứng đỏ, sáu hạt lạc, sáu quả táo đỏ, sáu hạt điều mà thôi.

 

Mà những món đồ nhỏ cơ bản đều Nhị Nhạc lùng sục sạch bách, nhét hết túi .

 

Đương nhiên, thiếu mất một quả trứng đỏ.

 

Nhị Nhạc cũng tìm thấy nên vội vàng rời , khi thấy lời lớn trong phòng, Nhị Nhạc trong lòng thầm giật , nhu cương luôn là ưu điểm lớn nhất của bé.

 

"Dạ, em định rủ chị Miên Miên chơi cùng mà, chị Miên Miên?"

 

Miên Miên nhận lấy trứng đỏ, gật gật đầu: " ạ."

Loading...