Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không - Chương 655: Mẹ chồng tiên nữ

Cập nhật lúc: 2026-01-07 14:23:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vậy ơi, con thể mang kẹo tìm Nhị Nhạc và Tiểu Mai Hoa ạ?"

 

Trẻ con luôn vòng bạn bè riêng của .

 

Thẩm Mỹ Vân ừ một tiếng: "Con tự lấy kẹo hoa quả , mỗi một viên thôi nhé, nhưng chơi một lát là về đấy."

 

"Con ơi!"

 

Tiễn Miên Miên xong, bà nội Quý hỏi: "Cháu định quản chuyện giữa bọn trẻ ?"

 

Ví dụ như con trai lớn nhà tham mưu Chu, Chu Thanh Tùng vì một cô bé khác mà giận lây sang Miên Miên.

 

Thẩm Mỹ Vân mỉm : "Không cần quản ạ."

 

"Bọn trẻ tự chừng mực."

 

Cô tính toán xong sổ sách trong nhà, trong lòng nắm rõ con , thấy bà nội Quý ghé đầu sang , cô liền cùng bà trò chuyện việc nhà.

 

"Quý Trường Thanh một tháng lương sáu mươi ba đồng, cộng thêm mười đồng tiền công tác phí, mười hai đồng tiền thưởng, tổng cộng là tám mươi lăm đồng. Lương của cháu một tháng bốn mươi hai đồng, nhưng tháng cháu nên tháng thu nhập."

 

"Tổng thu nhập nhà tháng là tám mươi lăm đồng, trừ tiền tàu xe của chúng cháu mười sáu đồng, tiền ăn mười một đồng, tiền mua quà biếu cháu hai mươi mốt đồng, còn tiền học phí của Miên Miên đợt năm đồng, tiền sinh hoạt trong nhà mười sáu đồng, tiền mua t.h.u.ố.c trừ sâu, mua hạt giống hai đồng, cộng thêm tiền quan hệ xã giao ba đồng nữa."

 

"Tính như , tiền lương một tháng của chúng cháu còn đủ trang trải chi phí."

 

Thẩm Mỹ Vân cứ tưởng nhà đủ khá giả , kết quả một tháng trôi qua, những để dành đồng nào mà còn bù thêm năm đồng tiền vốn.

 

Bà nội Quý xong thì ngẩn , vô thức : "Là do lương của Quý Trường Thanh ít quá ?"

 

Quý Trường Thanh về liền trúng một mũi tên xuyên tim.

 

Bà nội Quý cầm sổ sách lên xem: "Đây đều là những chi phí thiết yếu hàng ngày, Mỹ Vân , cháu còn mua quần áo gì cơ mà."

 

"Cũng mua đồ dưỡng da, đồ ăn ngon các thứ, về cơ bản cháu chẳng tiêu đồng nào cho bản cả."

 

"Thế mà mỗi tháng vẫn đủ tiêu, thì chỉ một khả năng thôi, đó là Trường Thanh kiếm quá ít." Bà liệt kê: "Cháu xem hồi bà còn trẻ, một tháng ít nhất bà cũng mua ba bộ váy, còn mua khăn quàng cổ, khăn lụa, thỉnh thoảng mua thêm chiếc nhẫn nhỏ, dây chuyền nhỏ."

 

" , mỗi tháng ít nhất cũng ăn ở chỗ lão Mạc một , đó là tính chi phí trong nhà, bàn ăn của bà ít nhất cũng ba món."

 

Thẩm Mỹ Vân: "..."

 

Không ngờ chồng của cô hồi trẻ "tiểu tư" đến thế.

 

"Cháu xem Mỹ Vân tiết kiệm hơn bà hồi đó nhiều, nhưng thế mà tiền mỗi tháng vẫn đủ tiêu." Bà nội Quý lườm Quý Trường Thanh một cái: "Có kiếm ít hơn bố nhiều ?"

 

Lại còn dìm hàng con trai nâng tầm chồng.

 

Quý Trường Thanh: "..."

 

Quý Trường Thanh vuốt mặt: "Mẹ, thể so sánh như thế , hồi đó bố con chỉ trướng ông còn thương xá nữa, con so với ông ?"

 

Hồi bố còn trẻ, điều kiện nhà họ Quý lắm, chỉ là gia đình thư hương mà còn đến năm sáu tòa thương xá.

 

Chỉ là đều quyên góp hết thôi.

 

lúc đó cũng từng huy hoàng ?

 

Nhìn xem, mỗi tháng chỉ đồng lương cố định, nếu thêm thu nhập gì còn báo cáo với chính ủy để tổ chức xét duyệt.

 

Có thể so sánh ?

 

Bà nội Quý hứ một tiếng: "Anh đúng là bằng bố ở khoản nuôi gia đình, xem chi tiêu một tháng như thế , mua gì cho Mỹ Vân ?"

 

"Chẳng mua cái gì cả, thế mà vẫn đủ tiêu."

 

"Mỹ Vân , gả cho nó đúng là—"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-mang-theo-kho-vat-tu-cung-con-gai-xuyen-khong/chuong-655-me-chong-tien-nu.html.]

Thật xúi quẩy.

 

Nếu con trai ruột thì bà câu .

 

Quý Trường Thanh: "..."

 

Chưa thấy nào đào hố chôn con trai ruột của như cả.

 

Anh Thẩm Mỹ Vân đang yên lặng bọn họ, khóe môi cô mang theo nụ nhạt, lúm đồng tiền nông sâu, trông cực kỳ động lòng .

 

"Con sẽ cố gắng kiếm tiền."

 

"Sau sẽ mua cho Mỹ Vân thật nhiều quần áo , nấy."

 

Quý Trường Thanh là kiểu ít khi hứa hẹn, nhưng một khi hứa thì chắc chắn sẽ thực hiện .

 

Thẩm Mỹ Vân , gì.

 

Ngược bà nội Quý lườm một cái: "Phải bao lâu nữa?"

 

Câu Quý Trường Thanh bí lù.

 

"Hiện tại con là tiểu đoàn trưởng, cứu trợ thiên tai lập hai công hạng ba, con lập thêm một công nữa thì đến cuối năm thể lên đến cấp phó trung đoàn , lúc đó lương sẽ tăng."

 

"Tăng bao nhiêu?"

 

Hỏi câu thì bảo Quý Trường Thanh trả lời thế nào đây, lương cấp phó trung đoàn thực chất chỉ nhiều hơn tiểu đoàn trưởng hai mươi đồng.

 

Hai mươi đồng đối với những nhà khác thể dùng lâu, nhưng ở nhà bọn họ, khụ khụ!

 

Chẳng tác dụng gì mấy.

 

Cho nên, Quý Trường Thanh gì.

 

Con đẻ , tính nết thế nào bà còn ?

 

Bà nội Quý liếc xéo : "Đợi đến khi mua quần áo mới cho Mỹ Vân thì Mỹ Vân già héo ."

 

Nói xong, bà về phòng , từ trong hành lý lấy một xấp tờ mười đồng và phiếu vải, giao tay Thẩm Mỹ Vân.

 

"Cầm lấy mà mua quần áo."

 

"Đây là tiền, đây là phiếu."

 

Thẩm Mỹ Vân sờ độ dày, ít nhất cũng mười tờ trở lên, bà cụ tùy tiện đưa một cái bằng hơn một tháng lương của Quý Trường Thanh .

 

Cô ngẩn : "Mẹ, con thể lấy ạ."

 

Cô đẩy , trả cho bà nội Quý.

 

Bà nội Quý: "Cầm lấy, Trường Thanh nuôi nổi vợ thì để nuôi, con cứ cần mua gì thì mua, đừng tiếc rẻ, thiếu tiền thì cứ bảo ."

 

Nói một câu dìm hàng Quý Trường Thanh một cái, đúng là ruột .

 

Đương nhiên, chồng cũng là chồng ruột, , là chồng tiên nữ.

 

Đẩy đưa qua cũng chẳng ho gì, Thẩm Mỹ Vân liền hào phóng nhận lấy: "Cảm ơn ạ."

 

Thực thiếu tiền, cái chính là cô cảm nhận cảm giác lớn cho tiền.

 

Quá sướng luôn!

 

Đợi khi ông nội Quý và bà nội Quý dạo, Thẩm Mỹ Vân đem xấp tiền và phiếu lúc nãy bà nội Quý đưa , đổ hết lên giường, đếm từng tờ một.

 

"Một hai ba, mười một mười hai."

 

 

Loading...